Summary
Tôi từng là “thượng đế” trên bàn phím, tùy tiện ban phát bi kịch cho những đứa con tinh thần của mình để đổi lấy vài dòng bình luận của độc giả. Cho đến khi tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đang soi gương bằng gương mặt của Hạ Ninh – nhân vật phụ tội nghiệp sẽ phải chết vào đúng năm giờ bốn mươi phút chiều nay.
Trên mặt gương mờ hơi sương, dòng chữ đỏ rực hiện lên như một lời nguyền: “ĐỪNG PHÁ NHỊP”.
Kẻ nắm quyền sinh sát giờ đây lại trở thành con tốt bị chính câu chữ săn đuổi. Liệu tôi có thể viết lại một đoạn kết không có máu và nước mắt, hay sẽ mãi mãi tan biến khi trang giấy cuối cùng khép lại?
Tôi từng là “thượng đế” trên bàn phím, tùy tiện ban phát bi kịch cho những đứa con tinh thần của mình để đổi lấy vài dòng bình luận của độc giả. Cho đến khi tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đang soi gương bằng gương mặt của Hạ Ninh – nhân vật phụ tội nghiệp sẽ phải chết vào đúng năm giờ bốn mươi phút chiều nay.
Trên mặt gương mờ hơi sương, dòng chữ đỏ rực hiện lên như một lời nguyền: “ĐỪNG PHÁ NHỊP”.
Kẻ nắm quyền sinh sát giờ đây lại trở thành con tốt bị chính câu chữ săn đuổi. Liệu tôi có thể viết lại một đoạn kết không có máu và nước mắt, hay sẽ mãi mãi tan biến khi trang giấy cuối cùng khép lại?