Chương 1
Tôi biết mình sẽ chết vào lúc năm giờ bốn mươi phút chiều ngày hôm nay.
Không phải vì tôi có khả năng tiên tri hay vừa nhận được một lá thư đe dọa, mà đơn giản là vì tôi chính là người đã gõ xuống dòng chữ ấy vào lúc hai giờ sáng của ba tháng trước.
Khi đó, tôi là Thẩm Chiêu, một tác giả mạng đang bị độc giả mắng chửi thậm tệ vì thói quen lạm dụng bi kịch để câu kéo cảm xúc. Để kết thúc một chương truyện bế tắc, tôi đã tùy tiện chọn ra một nhân vật phụ không mấy quan trọng tên là Hạ Ninh và ban cho cô ấy một cái chết lạnh lẽo dưới chân cầu thang thoát hiểm.
Vấn đề duy nhất hiện tại chính là tôi đang soi gương bằng gương mặt của Hạ Ninh.
Tôi thẫn thờ nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong phòng tắm của căn trọ tồi tàn, nơi những vệt ố vàng loang lổ trên tường trông như những vết sẹo của thời gian. Lịch treo tường trước mặt dừng đúng vào ngày mười sáu tháng ba, ngày mà tôi đã định sẵn là ngày giỗ của chính mình.
Ký ức của nguyên chủ bắt đầu tràn về như một cuộn phim bị hỏng, đứt đoạn và nhòe nhoẹt. Hạ Ninh chỉ là một nhân viên hành chính nhỏ bé tại tập đoàn của Chu Quang, một kẻ lẽ ra chẳng bao giờ có tư cách bước vào vòng xoáy của những âm mưu nhưng lại vô tình nhìn thấy thứ không nên thấy để rồi bị diệt khẩu trong vòng chưa đầy ba ngày.
Cảm giác ghê rợn bò dọc sống lưng khi tôi nhận ra từng tình tiết nhỏ nhất mà mình từng viết ra giờ đây đang hiện hữu một cách chân thực đến tàn nhẫn. Tôi thử mở cửa chạy ra hành lang để cầu cứu nhưng thực tại này dường như đang cố tình cô lập tôi. Những người hàng xóm lướt qua tôi với gương mặt vô hồn, họ như những nhân vật nền được lập trình sẵn, không nghe thấy tiếng gọi và cũng chẳng bận tâm đến sự hoảng loạn của một kẻ sắp chết.
Trong thang máy, khi tôi đang cố gắng hít thở để giữ bình tĩnh, một hiện tượng kỳ quái đã xảy ra. Hình ảnh tôi trong tấm gương inox đột ngột bị giật khung hình, vỡ vụn ra thành những dải màu sắc lộn xộn rồi nhanh chóng khôi phục lại như cũ. Ngay sau đó, trên mặt gương mờ hơi sương bỗng xuất hiện một dòng chữ như được ai đó dùng phấn viết lên: “CẢNH 12 SẮP DIỄN RA”.
Tim tôi suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây không còn là một thế giới hư cấu đơn thuần nữa, nó là một kịch bản đang tự vận hành và tôi chỉ là một con tốt bị ép phải đi đúng nước cờ. Tôi quyết định làm điều trái ngược hoàn toàn với những gì mình đã viết. Thay vì đến công ty vào buổi chiều như một con thiêu thân, tôi quay trở về phòng, chốt chặt cửa và ngồi thụp xuống góc tối nhất.
Thế nhưng, ngay khi tôi vừa chạm chân vào thềm nhà, một tiếng còi xe rít lên chói tai từ dưới đường vọng lên. Âm thanh ấy sắc lẹm và khô khốc, giống hệt như cách tôi từng mô tả về “cú hích” để bắt đầu phân đoạn cao trào. Không khí xung quanh tôi bỗng chốc mỏng đi, giống như độ phân giải của thế giới vừa bị ai đó hạ xuống mức thấp nhất, để lộ ra những mảng xám xịt của sự hư cấu.
Giữa khoảnh khắc hỗn loạn đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông đứng ở góc khuất của hành lang. Anh ta mặc một chiếc áo măng tô màu tro tàn, dáng người cao gầy và đơn độc. Đó là Phó Diên, nhân vật nam chính nửa chính nửa tà mà tôi từng dành rất nhiều tâm huyết để xây dựng.
Phó Diên không nhìn vào hư vô như những NPC khác, anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm ấy chứa đựng một sự thấu thị khiến tôi lạnh cả người. Ánh nhìn đó không phải dành cho Hạ Ninh, mà là dành cho một “lỗi hệ thống” vừa xuất hiện.
Tôi run rẩy lùi lại, đóng sầm cửa phòng trọ. Trên mặt gương treo ở cửa ra vào lúc này không còn là những dòng chữ phấn mờ nhạt nữa mà là một câu lệnh đỏ rực như máu, át đi cả hơi thở của tôi:
“ĐỪNG PHÁ NHỊP.”
Tôi hiểu rồi, thế giới này không cho phép tôi sống sót theo cách dễ dàng như thế. Nó đang đòi nợ, đòi lại cái mạng mà tôi đã vô tư tước đoạt trên đầu ngón tay của mình.