Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 9

  1. Home
  2. Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
  3. Chương 9
Prev
Novel Info

Dư Từ lao đến như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, mảnh bản thảo trên tay hắn cháy bùng lên ngọn lửa màu tím đen. Hắn gào lên rằng nếu hắn không có được sự tồn tại huy hoàng, thì tất cả phải cùng hắn tan thành mây khói. Thế nhưng, khi hắn chỉ còn cách tôi vài bước chân, toàn bộ không gian bỗng khựng lại. Những bông tuyết bằng giấy đang bay lơ lửng giữa không trung bỗng hóa thành những mũi kim sắc nhọn, găm chặt lấy gã “phế phẩm” tội nghiệp ấy vào khoảng không vô định.

Phó Diên tiến lên một bước, tà áo măng tô của anh khẽ chạm vào tay tôi. Anh không nhìn Dư Từ, ánh mắt chỉ đặt lên cây bút lông đang tỏa sáng trong tay tôi. Anh gọi tôi là tác giả bằng chất giọng trầm thấp như tiếng lật của những trang giấy cũ, rồi hỏi một câu khiến trái tim tôi thắt lại, rằng tôi định sửa lại anh cho hoàn mỹ, hay định cứu lấy bản thân mình để trở về thế giới thực tại.

Tôi nhìn cánh cửa ánh sáng phía sau lưng, nơi có cuộc sống bình yên, có chiếc máy tính bám đầy bụi và những dòng deadline đang chờ đợi. Rồi tôi nhìn anh, thực thể được nhào nặn từ những đêm thức trắng và sự cô độc của chính mình. Nếu tôi bước qua đó, thế giới này sẽ khép lại, anh sẽ chỉ còn là những ký tự vô tri trên màn hình, không còn hơi ấm, không còn ánh mắt thâm trầm đầy thấu thị này nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, ngón tay siết chặt lấy thân bút. Tôi không chọn sửa lại anh, cũng không chọn chạy trốn một mình.

Tôi quỳ xuống giữa sân thượng của hư vô, đặt ngòi bút lên mặt sàn vốn được ghép bằng hàng vạn câu chữ. Tôi không viết về cái chết của Chu Quang, cũng không viết về sự tỉnh lại của Tô Vy. Tôi chỉ viết một dòng duy nhất, dùng tất cả năng lượng của một “tác giả” để đánh đổi: “Từ khoảnh khắc này, thế giới không còn người dẫn truyện, mọi linh hồn đều có quyền tự viết tiếp chương tiếp theo của chính mình.”

Ngay lập tức, cây bút trong tay tôi vỡ vụn thành những hạt bụi vàng óng.

Một cơn chấn động kinh hoàng xảy ra, nhưng không phải sự sụp đổ, mà là sự giải phóng. Những dòng lệnh đỏ rực xung quanh biến mất, thay vào đó là màu xanh thẳm của bầu trời đêm thực thụ. Dư Từ tan biến với một nụ cười mãn nguyện vì cuối cùng hắn cũng thoát khỏi cái mác “phế phẩm”. Cánh cửa ánh sáng sau lưng tôi cũng dần khép lại, nhưng tôi không hề cảm thấy hối tiếc.

Phó Diên bước đến bên cạnh, lần này bàn tay anh không còn lạnh lẽo nữa. Anh nắm lấy tay tôi, hơi ấm lan tỏa qua từng thớ thịt, chân thực đến mức khiến tôi bật khóc. Anh nói rằng tôi đã làm một điều điên rồ nhất mà một người cầm bút từng làm, đó là tự tước đi quyền năng của một vị thần để trở thành một con người bình thường trong chính câu chuyện của mình.

Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần ló dạng. Ở đó, tôi thấy thành phố không còn là những mô hình giấy, thấy dòng người bắt đầu chuyển động với những gương mặt đầy cảm xúc, không còn là những NPC vô hồn. Tô Vy sẽ tỉnh lại, không phải vì tôi viết như thế, mà vì thế giới này đã có sự sống.

Phó Diên cúi xuống, hơi thở của anh vương trên tóc tôi, anh thì thầm rằng từ nay về sau anh không còn là một nhân vật cần được cứu rỗi, và tôi cũng không còn là người đứng ngoài quan sát nữa. Chúng tôi sẽ cùng nhau viết tiếp, không phải bằng mực hay bàn phím, mà bằng từng ngày bình dị trong cái thực tại mới mẻ này.

Trang sách cũ đã khép lại với dấu chấm hết cho Thẩm Chiêu, nhưng một chương đời mới của Hạ Ninh vừa chính thức bắt đầu, giữa một thế giới mà định mệnh đã nằm gọn trong lòng bàn tay của chính chúng tôi.

Dư Từ lao đến như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, mảnh bản thảo trên tay hắn cháy bùng lên ngọn lửa màu tím đen. Hắn gào lên rằng nếu hắn không có được sự tồn tại huy hoàng, thì tất cả phải cùng hắn tan thành mây khói. Thế nhưng, khi hắn chỉ còn cách tôi vài bước chân, toàn bộ không gian bỗng khựng lại. Những bông tuyết bằng giấy đang bay lơ lửng giữa không trung bỗng hóa thành những mũi kim sắc nhọn, găm chặt lấy gã “phế phẩm” tội nghiệp ấy vào khoảng không vô định.

Phó Diên tiến lên một bước, tà áo măng tô của anh khẽ chạm vào tay tôi. Anh không nhìn Dư Từ, ánh mắt chỉ đặt lên cây bút lông đang tỏa sáng trong tay tôi. Anh gọi tôi là tác giả bằng chất giọng trầm thấp như tiếng lật của những trang giấy cũ, rồi hỏi một câu khiến trái tim tôi thắt lại, rằng tôi định sửa lại anh cho hoàn mỹ, hay định cứu lấy bản thân mình để trở về thế giới thực tại.

Tôi nhìn cánh cửa ánh sáng phía sau lưng, nơi có cuộc sống bình yên, có chiếc máy tính bám đầy bụi và những dòng deadline đang chờ đợi. Rồi tôi nhìn anh, thực thể được nhào nặn từ những đêm thức trắng và sự cô độc của chính mình. Nếu tôi bước qua đó, thế giới này sẽ khép lại, anh sẽ chỉ còn là những ký tự vô tri trên màn hình, không còn hơi ấm, không còn ánh mắt thâm trầm đầy thấu thị này nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, ngón tay siết chặt lấy thân bút. Tôi không chọn sửa lại anh, cũng không chọn chạy trốn một mình.

Tôi quỳ xuống giữa sân thượng của hư vô, đặt ngòi bút lên mặt sàn vốn được ghép bằng hàng vạn câu chữ. Tôi không viết về cái chết của Chu Quang, cũng không viết về sự tỉnh lại của Tô Vy. Tôi chỉ viết một dòng duy nhất, dùng tất cả năng lượng của một “tác giả” để đánh đổi: “Từ khoảnh khắc này, thế giới không còn người dẫn truyện, mọi linh hồn đều có quyền tự viết tiếp chương tiếp theo của chính mình.”

Ngay lập tức, cây bút trong tay tôi vỡ vụn thành những hạt bụi vàng óng.

Một cơn chấn động kinh hoàng xảy ra, nhưng không phải sự sụp đổ, mà là sự giải phóng. Những dòng lệnh đỏ rực xung quanh biến mất, thay vào đó là màu xanh thẳm của bầu trời đêm thực thụ. Dư Từ tan biến với một nụ cười mãn nguyện vì cuối cùng hắn cũng thoát khỏi cái mác “phế phẩm”. Cánh cửa ánh sáng sau lưng tôi cũng dần khép lại, nhưng tôi không hề cảm thấy hối tiếc.

Phó Diên bước đến bên cạnh, lần này bàn tay anh không còn lạnh lẽo nữa. Anh nắm lấy tay tôi, hơi ấm lan tỏa qua từng thớ thịt, chân thực đến mức khiến tôi bật khóc. Anh nói rằng tôi đã làm một điều điên rồ nhất mà một người cầm bút từng làm, đó là tự tước đi quyền năng của một vị thần để trở thành một con người bình thường trong chính câu chuyện của mình.

Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần ló dạng. Ở đó, tôi thấy thành phố không còn là những mô hình giấy, thấy dòng người bắt đầu chuyển động với những gương mặt đầy cảm xúc, không còn là những NPC vô hồn. Tô Vy sẽ tỉnh lại, không phải vì tôi viết như thế, mà vì thế giới này đã có sự sống.

Phó Diên cúi xuống, hơi thở của anh vương trên tóc tôi, anh thì thầm rằng từ nay về sau anh không còn là một nhân vật cần được cứu rỗi, và tôi cũng không còn là người đứng ngoài quan sát nữa. Chúng tôi sẽ cùng nhau viết tiếp, không phải bằng mực hay bàn phím, mà bằng từng ngày bình dị trong cái thực tại mới mẻ này.

Trang sách cũ đã khép lại với dấu chấm hết cho Thẩm Chiêu, nhưng một chương đời mới của Hạ Ninh vừa chính thức bắt đầu, giữa một thế giới mà định mệnh đã nằm gọn trong lòng bàn tay của chính chúng tôi.

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 9"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
March 27, 2026
xuyen-thanh-me-ke-ac-doc
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
March 16, 2026
file dọc bắt tay tiểu thư đá bay tra nam
Xuyên Không Làm Vợ Tào Khang, Tôi Bắt Tay Tiểu Thư Đá Bay Tra Nam!
May 19, 2026
tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
March 30, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay