Chương 8
Gió trên tầng thượng của tòa nhà trung tâm thành phố rít lên từng hồi, nhưng kỳ lạ thay, nó không mang theo hơi lạnh của đêm tối mà lại mang mùi của những trang giấy cũ và mực in vừa mới ráo. Phó Diên đứng ở mép sân thượng, tà áo măng tô của anh bay phần phật trong gió, trông anh lúc này giống như một dấu chấm lửng cô độc đặt giữa một trang giấy trắng mênh mông.
Tôi bước lại gần, nhìn xuống dưới chân mình và sững sờ nhận ra thành phố bên dưới không còn là những ánh đèn nhấp nháy hay dòng xe cộ hối hả nữa. Mọi thứ đã biến thành một mô hình bằng giấy tinh xảo, những tòa cao ốc trông như được gấp từ những tờ bản thảo, và dòng sông chảy qua thành phố thực chất là một dải mực đen lấp lánh. Những từ ngữ, câu thoại và các chỉ số về “tỷ lệ bi kịch” hay “mốc cao trào” bắt đầu hiện ra lơ lửng trong không trung như một bảng điều khiển khổng lồ mà chỉ tôi và anh mới có thể nhìn thấy.
Phó Diên không quay đầu lại, anh chỉ tay về phía chân trời, nơi một vệt sáng trắng rực rỡ đang dần hiện rõ như một trang giấy chưa được viết gì. Anh chậm rãi bảo tôi rằng đó chính là cánh cửa dẫn về thế giới của tôi, nơi tôi hằng mong nhớ nhưng anh cũng đưa ra một câu hỏi khiến tôi chết lặng, rằng tôi có chắc thế giới thật kia không phải là một văn bản khác đang được viết bởi chính những lựa chọn của tôi hay không, vì ở đó tôi cũng là nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình.
Tôi run rẩy tiến lại gần vệt sáng ấy, cảm giác hơi ấm từ thực tại đang vẫy gọi. Nhưng trên mặt trang giấy trắng ấy bỗng xuất hiện một dòng điều kiện khắc nghiệt rằng chỉ khi câu chuyện kết thúc hợp lệ, cánh cửa mới hoàn toàn mở ra.
Tôi quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng khi hỏi thế nào là một kết thúc hợp lệ. Phó Diên nhìn tôi, đôi mắt anh chưa bao giờ sâu thẳm và đau đớn đến thế. Anh giải thích rằng mỗi thể loại truyện đều có một linh hồn riêng, và câu chuyện mà tôi đã viết ra là một bản giao hưởng của bi kịch và sự cứu rỗi. Một kết thúc “tất cả đều hạnh phúc” một cách vô lý sẽ phá vỡ logic cảm xúc và khiến toàn bộ thế giới này sụp đổ trước khi tôi kịp bước qua cửa.
Thế giới đòi hỏi một sự đánh đổi, một cái giá tương xứng với những gì tôi đã thay đổi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa ranh giới của hai thế giới, Phó Diên bỗng nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh lạnh buốt nhưng cái siết tay lại chân thực đến mức khiến tim tôi thắt lại. Anh thú nhận rằng mình vốn chỉ tồn tại khi câu chuyện này còn được kể, nếu tôi rời đi và trang sách khép lại, anh sẽ biến mất như một ý niệm chưa kịp thành hình. Anh không cầu xin tôi ở lại, anh chỉ đứng đó, bình thản đối mặt với sự hư vô đang dần nuốt chửng những mảng màu xung quanh.
Đúng lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía cầu thang. Dư Từ xuất hiện với gương mặt vặn vẹo, trên tay hắn là cuộn bản thảo lớn mà hắn đã cướp được. Hắn gầm lên rằng tôi không có quyền lựa chọn, hắn sẽ viết một cái kết mà ở đó tất cả chúng tôi đều phải chôn vùi trong đống giấy vụn này. Hắn đưa ra một tối hậu thư tàn nhẫn, hoặc là tôi bước qua cửa và để hắn giết chết Phó Diên ngay lập tức, hoặc là tôi chọn ở lại và chứng kiến cả hai cùng tan biến khi thế giới này cạn kiệt năng lượng.
Tôi nhìn cánh cửa về nhà đang rộng mở, rồi lại nhìn Phó Diên người đàn ông được tạo ra từ trí tưởng tượng của mình nhưng lại mang một linh hồn sống động hơn bất kỳ ai tôi từng gặp. Tôi nhận ra mình đã yêu một bóng hình của câu chữ, một thực thể mà chỉ cần tôi đặt dấu chấm hết, anh sẽ không bao giờ còn tồn tại.
Tay tôi chạm vào cây bút lông đang tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo trên bảng điều khiển. Tôi biết mình chỉ còn một cơ hội duy nhất để mặc cả với định mệnh, để viết ra một cái kết mà ở đó trách nhiệm của một tác giả và tình cảm của một con người không còn xung đột với nhau. Nhưng cái giá của sự tự do ấy, có lẽ còn nặng nề hơn cả cái chết mà tôi từng định sẵn cho Hạ Ninh.