Chương 7
Tôi đã tưởng mình thắng.
Giây phút nhìn thấy Chu Quang trượt chân ngã xuống từ sân thượng, nhìn thấy đội cảnh sát ập vào kịp lúc để che chắn cho Vy, tôi đã tin rằng ngòi bút của mình thực sự có thể khuất phục được cái quy luật tàn nhẫn kia. Bầu trời trên cao lúc đó rung chuyển dữ dội như một bức tranh sơn dầu bị ai đó đổ nước vào, những dòng lệnh đỏ rực bị một bàn tay vô hình cào xước rồi viết đè lên liên tục.
Nhưng cái giá của việc “phá đại nút” không đơn giản là một vụ tai nạn bù trừ như trước nữa.
Cả thế giới đột ngột phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng một trang giấy lớn bị xé toạc ngay sát vành tai. Tầm nhìn của tôi nhòe đi trong một cơn dư chấn dữ dội, mọi thứ vỡ tan thành những mảnh vụn đen trắng lộn xộn.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trong căn phòng trọ quen thuộc của Hạ Ninh. Ánh nắng chiều nhạt nhòa hắt qua ô cửa sổ, phủ lên lịch treo tường một lớp màu úa vàng. Tim tôi thắt lại khi nhìn vào con số đỏ chót trên tờ lịch: ngày mười sáu tháng ba. Ngày tôi sẽ chết.
Thế giới đã bị reset.
Tôi vội vã vồ lấy điện thoại, không có sóng. Tôi lao ra ngoài hành lang, những người hàng xóm vẫn lướt qua tôi với gương mặt vô hồn như những NPC chưa được nạp đầy đủ dữ liệu. Mọi thứ quay trở lại vạch xuất phát, như thể tất cả những nỗ lực, những giọt nước mắt và cả máu của người vô tội đều chưa từng xảy ra.
Nhưng có một điều khác biệt: Tôi nhớ tất cả.
Ký ức về vụ tai nạn của Vy, về kho bản thảo, về ánh mắt của Phó Diên vẫn còn vẹn nguyên, nhức nhối trong tâm trí tôi. Trong khi đó, thế giới xung quanh dường như đang cố tình phớt lờ sự tồn tại của những ký ức đó. Tôi chạy đến bệnh viện, nhưng Vy vẫn nằm đó trong tình trạng hôn mê sâu, như thể cô ấy chưa từng tỉnh lại một giây phút nào.
Thế nhưng, bản reset lần này dường như không hoàn hảo. Tôi bắt đầu nhìn thấy những “vết xước” của thực tại. Những đoạn chữ rơi vãi trên sàn nhà như rác thải, những câu thoại bị lặp lại một cách lỗi nhịp từ những người đi đường. Thế giới đang cố gắng vá víu lại chính mình, nhưng nó không thể xóa sạch hoàn toàn những dấu vết mà tôi đã để lại.
Tôi tìm thấy Phó Diên ở bến xe buýt cũ, nhanh hơn cả thời điểm trong bản gốc. Anh đứng đó, vẫn dáng vẻ cao gầy và đơn độc giữa đám đông đang bất động như những quân cờ gỗ. Khi thấy tôi lao đến, đôi mắt anh không hề có vẻ xa lạ.
“Cô vẫn nhớ sao?” Phó Diên hỏi, giọng nói anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự ngạc nhiên hiếm thấy.
Tôi gật đầu trong nước mắt, bám chặt lấy cánh tay anh như bám vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Phó Diên không đẩy tôi ra, anh nhìn tôi như nhìn một người vừa sống sót trở về từ một cơn ác mộng dài. Anh giải thích rằng việc tôi giữ được ký ức chính là một lỗi nghiêm trọng của hệ thống. Ý Thức đã cố gắng reset để tước đi lợi thế của tôi, biến tôi trở về thành một nhân vật phụ cam chịu định mệnh, nhưng nó đã thất bại.
Bàn tay Phó Diên đặt lên trán tôi lạnh lẽo nhưng mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ. Anh bảo tôi đừng sợ hãi, vì chính sự nhớ nhung này là vũ khí duy nhất tôi còn lại để đối đầu với cấu trúc của câu chuyện. Nhưng cái giá của việc được anh bảo vệ, chính là tôi sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào “Ý thức của truyện” này, tan biến hay tồn tại đều nằm trong một ý niệm của anh.
Khi tôi trở về phòng, dưới khe cửa bỗng xuất hiện một mảnh giấy nháp mới. Nét chữ trên đó nguệch ngoạc, đen đặc và đầy tính đe dọa. Đó là lời nhắn của Dư Từ, kẻ vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong những khe hở của bản thảo.
“Lần reset tiếp theo, cô sẽ quên luôn cả tên mình”.
Tôi nhìn vào gương, thấy gương mặt Hạ Ninh đang dần nhòe đi, chỉ còn lại đôi mắt của Thẩm Chiêu đang run rẩy vì sợ hãi. Trò chơi này không còn là cuộc dạo chơi của một tác giả nữa, nó đã trở thành một cuộc chiến giành giật lấy sự tồn tại cuối cùng của chính bản ngã tôi.
Tôi đã tưởng mình thắng.
Giây phút nhìn thấy Chu Quang trượt chân ngã xuống từ sân thượng, nhìn thấy đội cảnh sát ập vào kịp lúc để che chắn cho Vy, tôi đã tin rằng ngòi bút của mình thực sự có thể khuất phục được cái quy luật tàn nhẫn kia. Bầu trời trên cao lúc đó rung chuyển dữ dội như một bức tranh sơn dầu bị ai đó đổ nước vào, những dòng lệnh đỏ rực bị một bàn tay vô hình cào xước rồi viết đè lên liên tục.
Nhưng cái giá của việc “phá đại nút” không đơn giản là một vụ tai nạn bù trừ như trước nữa.
Cả thế giới đột ngột phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng một trang giấy lớn bị xé toạc ngay sát vành tai. Tầm nhìn của tôi nhòe đi trong một cơn dư chấn dữ dội, mọi thứ vỡ tan thành những mảnh vụn đen trắng lộn xộn.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trong căn phòng trọ quen thuộc của Hạ Ninh. Ánh nắng chiều nhạt nhòa hắt qua ô cửa sổ, phủ lên lịch treo tường một lớp màu úa vàng. Tim tôi thắt lại khi nhìn vào con số đỏ chót trên tờ lịch: ngày mười sáu tháng ba. Ngày tôi sẽ chết.
Thế giới đã bị reset.
Tôi vội vã vồ lấy điện thoại, không có sóng. Tôi lao ra ngoài hành lang, những người hàng xóm vẫn lướt qua tôi với gương mặt vô hồn như những NPC chưa được nạp đầy đủ dữ liệu. Mọi thứ quay trở lại vạch xuất phát, như thể tất cả những nỗ lực, những giọt nước mắt và cả máu của người vô tội đều chưa từng xảy ra.
Nhưng có một điều khác biệt: Tôi nhớ tất cả.
Ký ức về vụ tai nạn của Vy, về kho bản thảo, về ánh mắt của Phó Diên vẫn còn vẹn nguyên, nhức nhối trong tâm trí tôi. Trong khi đó, thế giới xung quanh dường như đang cố tình phớt lờ sự tồn tại của những ký ức đó. Tôi chạy đến bệnh viện, nhưng Vy vẫn nằm đó trong tình trạng hôn mê sâu, như thể cô ấy chưa từng tỉnh lại một giây phút nào.
Thế nhưng, bản reset lần này dường như không hoàn hảo. Tôi bắt đầu nhìn thấy những “vết xước” của thực tại. Những đoạn chữ rơi vãi trên sàn nhà như rác thải, những câu thoại bị lặp lại một cách lỗi nhịp từ những người đi đường. Thế giới đang cố gắng vá víu lại chính mình, nhưng nó không thể xóa sạch hoàn toàn những dấu vết mà tôi đã để lại.
Tôi tìm thấy Phó Diên ở bến xe buýt cũ, nhanh hơn cả thời điểm trong bản gốc. Anh đứng đó, vẫn dáng vẻ cao gầy và đơn độc giữa đám đông đang bất động như những quân cờ gỗ. Khi thấy tôi lao đến, đôi mắt anh không hề có vẻ xa lạ.
“Cô vẫn nhớ sao?” Phó Diên hỏi, giọng nói anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự ngạc nhiên hiếm thấy.
Tôi gật đầu trong nước mắt, bám chặt lấy cánh tay anh như bám vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Phó Diên không đẩy tôi ra, anh nhìn tôi như nhìn một người vừa sống sót trở về từ một cơn ác mộng dài. Anh giải thích rằng việc tôi giữ được ký ức chính là một lỗi nghiêm trọng của hệ thống. Ý Thức đã cố gắng reset để tước đi lợi thế của tôi, biến tôi trở về thành một nhân vật phụ cam chịu định mệnh, nhưng nó đã thất bại.
Bàn tay Phó Diên đặt lên trán tôi lạnh lẽo nhưng mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ. Anh bảo tôi đừng sợ hãi, vì chính sự nhớ nhung này là vũ khí duy nhất tôi còn lại để đối đầu với cấu trúc của câu chuyện. Nhưng cái giá của việc được anh bảo vệ, chính là tôi sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào “Ý thức của truyện” này, tan biến hay tồn tại đều nằm trong một ý niệm của anh.
Khi tôi trở về phòng, dưới khe cửa bỗng xuất hiện một mảnh giấy nháp mới. Nét chữ trên đó nguệch ngoạc, đen đặc và đầy tính đe dọa. Đó là lời nhắn của Dư Từ, kẻ vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong những khe hở của bản thảo.
“Lần reset tiếp theo, cô sẽ quên luôn cả tên mình”.
Tôi nhìn vào gương, thấy gương mặt Hạ Ninh đang dần nhòe đi, chỉ còn lại đôi mắt của Thẩm Chiêu đang run rẩy vì sợ hãi. Trò chơi này không còn là cuộc dạo chơi của một tác giả nữa, nó đã trở thành một cuộc chiến giành giật lấy sự tồn tại cuối cùng của chính bản ngã tôi.