Chương 6
Dòng chữ đỏ thẫm trên mặt gương như một lời nguyền rủa cứ bám riết lấy tâm trí tôi, ngay cả khi tôi đã cố tình dùng nước lạnh dội sạch nó đi. “Giết chết Ý Thức”, bốn chữ ấy không chỉ là một chỉ dẫn, nó là một bản án. Nhưng trong cái thế giới mà từng nhành cây ngọn cỏ đều do tôi nhào nặn ra này, đâu mới là thực thể đại diện cho thứ gọi là “Ý Thức”?
Tôi đứng lặng trong bóng tối của phòng bệnh, nhìn qua tấm kính lớn ngăn cách hành lang. Bên ngoài, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng nếu nhìn kỹ, tôi có thể thấy những mảng màu sắc đang bắt đầu nhiễu loạn ở phía đường chân trời. Những tòa nhà cao tầng đôi khi bị giật khung hình, để lộ ra những mảng xám xịt của hư vô. Thế giới này đang sụp đổ, hoặc đúng hơn là nó đang đào thải một “lỗi hệ thống” mang tên Thẩm Chiêu.
Phó Diên xuất hiện ở phía sau tôi từ lúc nào không hay, hơi lạnh từ người anh phả ra như hơi sương buổi sớm. Anh không hút thuốc, nhưng trên người anh luôn phảng phất một mùi hương thanh khiết của giấy mới, một thứ mùi mà tôi thường ngửi thấy mỗi khi mở một cuốn sách vừa xuất bản. Anh đứng song song với tôi, đôi mắt phản chiếu ánh đèn neon lấp lánh nhưng lại trống rỗng đến tận cùng.
Tôi hỏi anh bằng giọng khàn đặc rằng cái gọi là Ý Thức kia có phải là anh không. Phó Diên khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm tới đáy mắt, anh bảo rằng anh chỉ là một kẻ canh giữ những tàn dư, còn Ý Thức thực sự chính là sự cố chấp của tôi. Anh giải thích rằng mỗi khi tôi cố gắng sửa lại một tình tiết để cứu một ai đó, tôi đang vô tình tiếp thêm năng lượng cho cái tôi ích kỷ của mình trong quá khứ, chính cái “mong muốn kiểm soát” đó đã hóa hình thành một thực thể đang lùng sục khắp nơi để đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo tàn khốc ban đầu.
Đúng lúc đó, không khí xung quanh bỗng chốc đông đặc lại. Tiếng máy móc trong bệnh viện đột ngột dừng hẳn, những y tá và bệnh nhân ở hành lang đứng khựng lại như những bức tượng sáp bị mất nguồn điện. Từ cuối hành lang, một bóng người chậm rãi bước tới, từng bước chân gõ xuống sàn nhà tạo nên những âm thanh khô khốc vang dội.
Đó là Chu Quang, nhưng không phải là gã giám đốc tham lam mà tôi từng viết. Gương mặt hắn giờ đây trắng bệch, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ là một vùng trắng dã, tỏa ra thứ áp lực khiến tôi không thể thở nổi. Hắn không nói chuyện bằng miệng, nhưng âm thanh lại vang lên trực tiếp trong đầu tôi, giống như tiếng gõ bàn phím liên hồi của chính tôi vào những đêm thức trắng. Hắn trách móc tôi tại sao lại muốn phá hỏng kết cục hoàn mỹ mà tôi đã từng dành bao tâm huyết để xây dựng, tại sao lại muốn cứu lấy những con tốt thí vốn chỉ sinh ra để chết.
Dư Từ bất ngờ lao ra từ một góc khuất, tay cầm một mảnh gương vỡ rỉ máu, gào thét lao về phía Chu Quang. Nhưng trước khi anh ta kịp chạm vào vạt áo của kẻ kia, một luồng sức mạnh vô hình đã hất văng anh ta vào tường. Cơ thể của Dư Từ bắt đầu tan biến thành những dải mực đen li ti, anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy tuyệt vọng và căm hận trước khi hoàn toàn biến mất vào không trung.
Tôi run rẩy lùi lại, lưng chạm vào lồng ngực vững chãi của Phó Diên. Anh đặt tay lên vai tôi, hơi ấm duy nhất trong cái thực tại đang đóng băng này. Anh thì thầm vào tai tôi rằng muốn giết chết Ý Thức thì phải chặt đứt ngòi bút của chính mình, tôi phải chấp nhận rằng thế giới này không còn thuộc về tôi nữa, tôi phải từ bỏ quyền năng của một tác giả để trở thành một phần của sự hỗn loạn này.
Chu Quang, hay đúng hơn là hiện thân của kịch bản, đưa tay về phía tôi. Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ như một bức tranh ghép hình bị đổ nhào. Giữa cơn chấn động ấy, tôi nhận ra mình đang đứng trên bờ vực của một sự lựa chọn sinh tử. Nếu tôi đầu hàng, tôi sẽ được sống nhưng với tư cách là một con rối trong kịch bản cũ. Nếu tôi chống lại, tôi có thể biến mất vĩnh viễn cùng với đống bản thảo mục nát này.
Phó Diên đột ngột đẩy tôi vào khoảng không vô định phía sau, nơi thực tại đã hoàn toàn biến mất. Trước khi bóng tối nuốt chửng lấy mình, tôi thấy anh quay lại đối diện với Chu Quang, bóng lưng anh đơn độc và kiêu hãnh như một dấu chấm hết cuối cùng cho một chương truyện đầy lỗi lầm.
Tôi rơi vào một hố sâu thăm thẳm, tiếng gào thét của Ý Thức vẫn còn vang vọng bên tai, và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều cay đắng rằng kẻ cầm cân nảy mực thực sự chưa bao giờ là tôi.