Chương 5
Trở về căn phòng trọ chật hẹp, tôi nắm chặt mảnh giấy nháp trong tay đến mức lòng bàn tay rỉ mồ hôi lạnh. Phó Diên không hề có ý định giành lại nó, anh ta chỉ đứng đó ở một góc khuất, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa như thương hại vừa như đang chờ đợi một màn kịch vui sắp hạ màn. Tôi đã từng ghét cay ghét đắng việc độc giả tràn vào phần bình luận để đòi sửa kết thúc, nhưng giờ đây, chính tôi lại đang run rẩy đặt bút xuống để làm đúng điều đó.
Tôi đứng trước tờ giấy trắng, nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy tâm lý tàn nhẫn nhất của người cầm bút. Tôi sẽ sửa theo bản năng ích kỷ để cứu lấy bản thân, hay sẽ sửa theo trách nhiệm của một kẻ đã lỡ gieo rắc quá nhiều bi kịch? Ánh đèn sợi đốt trên trần nhà chao đảo, tỏa ra những vệt sáng vàng vọt như đang nhắc nhở tôi rằng thời gian của Vy không còn nhiều.
Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi viết xuống một dòng ngắn ngủi: “Vy không đến bệnh viện vào chiều nay.”
Ngay khi nét bút cuối cùng vừa dứt, cả căn phòng bỗng chớp tắt liên hồi. Một luồng gió lạnh từ đâu ập tới dù tôi đã chốt chặt cửa sổ, mang theo mùi mực nồng nặc và tiếng xào xạc của hàng ngàn trang giấy đang lật. Ngoài ban công, bầu trời vốn đang rực rỡ nắng chiều bỗng sầm xuống trong vài giây, cảm giác như có một bàn tay khổng lồ đang “render” lại toàn bộ khung cảnh của thực tại này.
Tôi cầm điện thoại lên, tay run bắn. Một thông báo tin nhắn mới hiện ra, nhưng nội dung đã hoàn toàn thay đổi: “Vy nói hôm nay bận việc đột xuất nên sẽ không ghé qua nữa”. Tôi thở dốc, một cảm giác đắc thắng mơ hồ nhen nhóm trong lòng. Tôi đã can thiệp thành công, tôi đã cứu được cô ấy mà không cần phải chết.
Thế nhưng, niềm vui ấy kéo dài chưa đầy một phút. Chiếc tivi cũ kỹ trong góc phòng bỗng tự động bật lên, phát đi một bản tin khẩn cấp. Trên màn hình, hiện trường một vụ tai nạn thảm khốc hiện ra tại đúng đoạn đường mà lẽ ra Vy phải đi qua. Một nhân viên quét rác nghèo khổ đã bị chiếc xe mất lái tông trúng và tử vong tại chỗ.
Máu của người xa lạ ấy loang lổ trên mặt đường, đỏ rực và nhức nhối như chính dòng chữ tôi vừa viết. Tôi chao đảo, cảm thấy thế giới này dường như không cho phép bất kỳ sự giảm nhẹ nào về mặt kịch tính. Nó chỉ đơn giản là chuyển vị trí của bi kịch từ người này sang người khác, giống như một định luật bảo toàn nỗi đau mà kẻ cầm bút không bao giờ tính toán tới.
Phó Diên tiến lại gần từ phía sau lưng tôi, giọng anh trầm thấp và lạnh lẽo như thể đã thấu thị mọi chuyện từ lâu. Anh nói rằng tôi vừa học được định luật tối thượng của những câu chuyện đại chúng, rằng trong thế giới này, bi kịch chính là năng lượng để vận hành bánh xe định mệnh.
Tôi đập mạnh tay xuống bàn, nước mắt trào ra vì kinh hãi và bất lực. Nếu cứu một người bằng cách giết một người khác, thì tôi khác gì kẻ vô cảm mà độc giả từng chỉ trích? Tôi nhìn Phó Diên, khẩn cầu một lối thoát, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một lời đề nghị kỳ lạ. Anh bảo tôi đừng viết trong sách của mình nữa, mà hãy thử viết trong “sách của anh”.
Trong cơn hỗn loạn, tôi lật mảnh giấy nháp lại và chết lặng khi thấy ở mặt sau xuất hiện một dòng chữ lạ lùng, nét mực vẫn còn đỏ tươi như máu. Đó không phải là nét chữ của tôi, cũng chẳng phải của Dư Từ.
“Muốn thoát, hãy giết Ý Thức.”