Chương 3
Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện nồng nặc đến mức khiến tôi buồn nôn. Tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh đều đặn, khô khốc, giống như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược đang nhắc nhở tôi rằng thời gian của Tô Vy không còn nhiều.
Tôi ngồi thẫn thờ trên băng ghế dài ở hành lang, hai tay đan chặt vào nhau đến mức trắng bệch. Phó Diên đứng cách đó không xa, anh dựa lưng vào bức tường sơn trắng bong tróc, ánh mắt hờ hững dõi theo những y tá đang vội vã đi qua. Vẻ điềm tĩnh của anh lúc này thật chướng mắt, nó khiến sự hối hận trong tôi bùng lên thành một ngọn lửa giận dữ vô cớ.
Tôi ngước lên nhìn anh, giọng khản đặc vì nghẹn ngào: “Tại sao lại là cô ấy? Tôi mới là người đáng lẽ phải nằm trong đó. Kịch bản tôi viết không hề có đoạn này.”
Phó Diên không nhìn tôi, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc bật lửa bằng bạc, xoay nhẹ trong lòng bàn tay. Tiếng kim loại va chạm lách cách nghe thật vui tai trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh chậm rãi nói, chất giọng trầm thấp ấy như đang đọc một lời phán quyết tàn nhẫn rằng thế giới này có luật bảo toàn của nó, nỗi đau không tự nhiên mất đi, nếu tôi đã chọn cách lách qua khe hở của định mệnh thì một kẻ khác phải lấp đầy khoảng trống đó.
Tôi bàng hoàng nhận ra mình đã quá ngây thơ. Khi đặt bút viết xuống những dòng chữ sinh sát, tôi chỉ coi các nhân vật là những con số, những công cụ để phục vụ cho mạch truyện. Nhưng giờ đây, khi đứng trong chính cái lồng do mình tạo ra, tôi mới thấu hiểu cảm giác bị chính những con chữ ấy bóp nghẹt là như thế nào.
Phó Diên bỗng bước tới, bóng của anh bao trùm lấy tôi. Anh cúi người, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào tâm trí tôi. Anh hỏi tôi rằng tôi tưởng mình là tác giả thì có thể xoay chuyển được tất cả sao, hay thực chất tôi cũng chỉ là một quân cờ đặc biệt hơn một chút trong tay một kẻ khác.
Tim tôi đập hẫng một nhịp. Lời nói của Phó Diên gợi lên một khả năng đáng sợ mà tôi chưa từng nghĩ tới. Nếu tôi xuyên vào đây không phải là một sự tình cờ, mà là một phần của một “kịch bản lớn” hơn thì sao?
Đúng lúc đó, một nhóm người mặc vest đen xuất hiện ở cuối hành lang, bước đi đầy vẻ đe dọa. Dẫn đầu là thư ký của Chu Quang, kẻ mà trong nguyên tác vốn dĩ sẽ đến để xác nhận cái chết của Hạ Ninh. Hắn dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt dò xét lướt qua gương mặt đang tái nhợt vì lo sợ của tôi rồi dừng lại ở Phó Diên với một sự kiêng dè lộ rõ.
Hắn hắng giọng rồi lên tiếng bằng giọng điệu khách sáo nhưng đầy ẩn ý, nói rằng Chủ tịch Chu rất tiếc về vụ tai nạn của nhân viên công ty và muốn mời tôi về trụ sở để hoàn tất một vài thủ tục bảo hiểm. Tôi biết rõ cái gọi là thủ tục đó chính là một cái bẫy. Trong túi xách của tôi lúc này vẫn còn chiếc USB chứa bằng chứng tham ô của tập đoàn, thứ mà tôi đã vô tình cầm theo khi rời khỏi phòng trọ.
Tôi nhìn sang Phó Diên như một sự cầu cứu vô vọng, nhưng anh chỉ đứng đó, tay đút vào túi quần, hoàn toàn không có ý định can thiệp. Trên mặt gương lớn ở hành lang bệnh viện, dòng chữ phấn trắng lại hiện ra, lần này nó ngắn gọn và đầy tính khiêu khích: “VÀO HANG CỌP”.
Tôi hiểu rằng mình không còn đường lui. Nếu tôi không đi, bọn chúng sẽ không để yên cho Tô Vy đang nằm trong kia. Thế giới này đang ép tôi phải tiếp tục đóng vai diễn của mình, dù sân khấu lần này đã hoàn toàn biến đổi.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, cố gắng giữ cho đôi chân không run rẩy. Tôi nhìn thẳng vào tên thư ký rồi đồng ý đi cùng hắn. Khi bước ngang qua Phó Diên, tôi nghe thấy tiếng anh cười khẽ, một nụ cười đầy ẩn ý khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Anh nói nhỏ, chỉ đủ cho mình tôi nghe, rằng hãy cố mà sống sót cho đến khi anh thấy chán trò chơi này.
Tôi bước vào thang máy cùng những người đàn ông mặc đồ đen, cảm giác như mình vừa bước vào miệng của một con quái vật đang chực chờ nuốt chửng. Cửa thang máy khép lại, che khuất bóng hình đơn độc của Phó Diên ở hành lang, bắt đầu một chương truyện mà chính tôi cũng không còn biết kết cục sẽ đi về đâu.