Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 2

  1. Home
  2. Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
  3. Chương 2
Prev
Next

Dòng chữ đỏ rực trên gương biến mất ngay khi tôi chớp mắt, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn đóng băng trong lồng ngực. Tôi biết mình không thể ngồi chờ chết. Nếu đây là một bản thảo đang tự vận hành, tôi cần phải tìm đến người duy nhất có khả năng xoay chuyển cục diện, kẻ mà tôi đã xây dựng như một “biến số” nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi quy luật thông thường: Phó Diên.

Trong nguyên tác, Phó Diên sẽ xuất hiện ở trạm xe buýt đối diện công ty của Chu Quang vào đúng sáu giờ tối, ngay sau khi cái chết của Hạ Ninh hoàn tất. Anh ta là người nhặt được chiếc USB chứa bằng chứng phạm tội mà tôi vốn định để Hạ Ninh đánh rơi lúc ngã xuống. Nhưng bây giờ, tôi phải tìm anh ta sớm hơn.

Tôi chạy như điên đến bến xe phía Đông, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Giữa dòng người hối hả, tôi lập tức nhận ra anh. Phó Diên đứng đó, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh. Anh mặc một chiếc sơ mi đen đơn giản, cổ tay áo xắn cao để lộ một hình xăm ký hiệu kỳ quái mà chính tôi cũng chưa kịp giải thích trong truyện của mình.

Tôi lao đến, hơi thở đứt quãng, chặn trước mặt anh: “Phó Diên, đừng đi chuyến xe đó. Chuyến 402 sẽ gặp tai nạn ở ngã tư phía trước.”

Phó Diên không hề biểu lộ sự ngạc nhiên. Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt sắc sảo như muốn rạch nát lớp vỏ bọc Hạ Ninh của tôi để nhìn thấu linh hồn bên trong. Thay vì hỏi tại sao tôi biết, anh chỉ thản nhiên đáp lời bằng một câu hỏi khiến tôi rợn tóc gáy: “Cô nhớ kịch bản đến mức nào rồi?”

Hơi thở tôi khựng lại. Câu nói đó ngầm thừa nhận rằng anh biết về sự tồn tại của một “kịch bản”. Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, nắm chặt lấy tay áo anh, kéo mạnh vào một con ngõ nhỏ ngay khi tiếng còi xe buýt vang lên đằng xa.

Năm giờ bốn mươi phút chiều.

Một tiếng rít chói tai của lốp xe nghiến trên mặt đường vọng lại từ phía đại lộ. Tôi nhắm chặt mắt, tim đập loạn xạ. Đợi đến khi sự im lặng đáng sợ bao trùm, tôi mới dám thở phào. Tôi vẫn còn sống. Tôi đã thành công né được “Cảnh 12” – mốc tử thần của Hạ Ninh.

Thế nhưng, niềm vui chiến thắng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Là Tô Vy, người bạn duy nhất thực sự quan tâm đến Hạ Ninh trong cái thế giới giả tạo này.

“Hạ Ninh… cứu tôi… đau quá…”

Tiếng Tô Vy yếu ớt xen lẫn tiếng còi xe cấp cứu và tiếng gào thét của đám đông. Tôi bàng hoàng nhận ra, trên đúng tuyến đường mà lẽ ra tôi phải đi, vào đúng giây phút tôi thoát chết, một vụ tai nạn thảm khốc đã xảy ra. Tô Vy đã đi thay phần đường của tôi, và cô ấy đã thay tôi nhận lấy sự trừng phạt của định mệnh.

Tôi điên cuồng chạy về phía bệnh viện trung tâm, nhưng thực tại như đang cố tình chống lại tôi. Mọi ngã rẽ đều kẹt cứng xe cộ một cách vô lý. Những gã cảnh sát giao thông xuất hiện từ hư không để chặn đường vì một sự cố khẩn cấp nào đó. Ngay cả khi tôi vào được sảnh bệnh viện, thang máy cũng đột ngột báo hỏng.

Phó Diên vẫn lẳng lặng đi bên cạnh, gương mặt anh bình thản đến mức tàn nhẫn. Nhìn tôi vật lộn với những trở ngại, anh mới chậm rãi cất lời: “Cô phá vỡ một cảnh quay, thế giới sẽ tự viết lại một cảnh khác để bù đắp. Kịch tính không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác thôi.”

Đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn qua tấm kính mờ ảo, tôi thấy Tô Vy nằm đó với những ống truyền chằng chịt. Máy đo nhịp tim phát ra tiếng “tít” kéo dài rợn người. Cô ấy vẫn sống, nhưng là sự sống thực vật đầy đau đớn.

Phó Diên ghé sát tai tôi, hơi thở lạnh lẽo như sương muối: “Nếu cô tiếp tục sửa, sẽ còn người khác thay cô chết. Thẩm Chiêu, cô định cứu mình bằng máu của bao nhiêu người nữa?”

Tôi khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay nắm chặt mảnh áo của anh. Tôi nhận ra mình không còn là vị thần nắm quyền sinh tử trên bàn phím nữa. Tôi chỉ là một con tốt đang bị chính câu chuyện của mình săn đuổi

Dòng chữ đỏ rực trên gương biến mất ngay khi tôi chớp mắt, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn đóng băng trong lồng ngực. Tôi biết mình không thể ngồi chờ chết. Nếu đây là một bản thảo đang tự vận hành, tôi cần phải tìm đến người duy nhất có khả năng xoay chuyển cục diện, kẻ mà tôi đã xây dựng như một “biến số” nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi quy luật thông thường: Phó Diên.

Trong nguyên tác, Phó Diên sẽ xuất hiện ở trạm xe buýt đối diện công ty của Chu Quang vào đúng sáu giờ tối, ngay sau khi cái chết của Hạ Ninh hoàn tất. Anh ta là người nhặt được chiếc USB chứa bằng chứng phạm tội mà tôi vốn định để Hạ Ninh đánh rơi lúc ngã xuống. Nhưng bây giờ, tôi phải tìm anh ta sớm hơn.

Tôi chạy như điên đến bến xe phía Đông, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Giữa dòng người hối hả, tôi lập tức nhận ra anh. Phó Diên đứng đó, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh. Anh mặc một chiếc sơ mi đen đơn giản, cổ tay áo xắn cao để lộ một hình xăm ký hiệu kỳ quái mà chính tôi cũng chưa kịp giải thích trong truyện của mình.

Tôi lao đến, hơi thở đứt quãng, chặn trước mặt anh: “Phó Diên, đừng đi chuyến xe đó. Chuyến 402 sẽ gặp tai nạn ở ngã tư phía trước.”

Phó Diên không hề biểu lộ sự ngạc nhiên. Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt sắc sảo như muốn rạch nát lớp vỏ bọc Hạ Ninh của tôi để nhìn thấu linh hồn bên trong. Thay vì hỏi tại sao tôi biết, anh chỉ thản nhiên đáp lời bằng một câu hỏi khiến tôi rợn tóc gáy: “Cô nhớ kịch bản đến mức nào rồi?”

Hơi thở tôi khựng lại. Câu nói đó ngầm thừa nhận rằng anh biết về sự tồn tại của một “kịch bản”. Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, nắm chặt lấy tay áo anh, kéo mạnh vào một con ngõ nhỏ ngay khi tiếng còi xe buýt vang lên đằng xa.

Năm giờ bốn mươi phút chiều.

Một tiếng rít chói tai của lốp xe nghiến trên mặt đường vọng lại từ phía đại lộ. Tôi nhắm chặt mắt, tim đập loạn xạ. Đợi đến khi sự im lặng đáng sợ bao trùm, tôi mới dám thở phào. Tôi vẫn còn sống. Tôi đã thành công né được “Cảnh 12” – mốc tử thần của Hạ Ninh.

Thế nhưng, niềm vui chiến thắng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Là Tô Vy, người bạn duy nhất thực sự quan tâm đến Hạ Ninh trong cái thế giới giả tạo này.

“Hạ Ninh… cứu tôi… đau quá…”

Tiếng Tô Vy yếu ớt xen lẫn tiếng còi xe cấp cứu và tiếng gào thét của đám đông. Tôi bàng hoàng nhận ra, trên đúng tuyến đường mà lẽ ra tôi phải đi, vào đúng giây phút tôi thoát chết, một vụ tai nạn thảm khốc đã xảy ra. Tô Vy đã đi thay phần đường của tôi, và cô ấy đã thay tôi nhận lấy sự trừng phạt của định mệnh.

Tôi điên cuồng chạy về phía bệnh viện trung tâm, nhưng thực tại như đang cố tình chống lại tôi. Mọi ngã rẽ đều kẹt cứng xe cộ một cách vô lý. Những gã cảnh sát giao thông xuất hiện từ hư không để chặn đường vì một sự cố khẩn cấp nào đó. Ngay cả khi tôi vào được sảnh bệnh viện, thang máy cũng đột ngột báo hỏng.

Phó Diên vẫn lẳng lặng đi bên cạnh, gương mặt anh bình thản đến mức tàn nhẫn. Nhìn tôi vật lộn với những trở ngại, anh mới chậm rãi cất lời: “Cô phá vỡ một cảnh quay, thế giới sẽ tự viết lại một cảnh khác để bù đắp. Kịch tính không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác thôi.”

Đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn qua tấm kính mờ ảo, tôi thấy Tô Vy nằm đó với những ống truyền chằng chịt. Máy đo nhịp tim phát ra tiếng “tít” kéo dài rợn người. Cô ấy vẫn sống, nhưng là sự sống thực vật đầy đau đớn.

Phó Diên ghé sát tai tôi, hơi thở lạnh lẽo như sương muối: “Nếu cô tiếp tục sửa, sẽ còn người khác thay cô chết. Thẩm Chiêu, cô định cứu mình bằng máu của bao nhiêu người nữa?”

Tôi khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay nắm chặt mảnh áo của anh. Tôi nhận ra mình không còn là vị thần nắm quyền sinh tử trên bàn phím nữa. Tôi chỉ là một con tốt đang bị chính câu chuyện của mình săn đuổi.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ban-than-toi-la-ke-pha-hoai
Bạn Thân Tôi Là Kẻ Phá Hoại
Tháng 3 29, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
Tháng 3 29, 2026
phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
Tháng 3 27, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
Tháng 3 24, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay