Chương 3
Sương mù ở khe núi Đoạn Hồn dày đặc, che lấp cả ánh trăng nhợt nhạt. Diệp Thanh Dao run rẩy bước đi, tiếng lá khô dưới chân kêu răng rắc khiến da gà cô nổi lên từng lớp.
- [Hệ thống: Cảnh báo! Mục tiêu đang ở ngay phía sau tảng đá lớn. Khoảng cách: 10 mét. Cảm xúc: Đen kịt – Tuyệt vọng và Sát ý cực độ.]
Diệp Thanh Dao nín thở. Vừa vòng qua tảng đá, một mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Giữa đống đổ nát, một nam nhân áo đen đang tựa lưng vào vách đá. Tóc đen xõa tung, che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt nhưng không giấu nổi vẻ sắc sảo như đao tạc. Thanh kiếm trong tay hắn cắm sâu xuống đất, máu tươi vẫn còn nhỏ giọt từ mũi kiếm.
Cô chưa kịp định thần, một bóng đen đã lướt tới nhanh như chớp.
Khụ!
Một bàn tay lạnh lẽo như băng, cứng như gọng kìm bóp chặt lấy cổ Diệp Thanh Dao, nhấc bổng cô rời khỏi mặt đất. Lưng cô đập mạnh vào vách đá cứng nhắc, đau đến mức nước mắt trào ra.
Ánh mắt Tạ Vô Trần đỏ rực, nhìn cô như nhìn một cái xác chết. Giọng hắn khàn đặc, mang theo hơi thở của quỷ môn quan:
- Ngươi là người của Thanh Vân Tông? Đến để thu xác ta sao?
Cổ họng Diệp Thanh Dao bị siết chặt, không khí càng lúc càng ít đi. Cảm giác cái chết cận kề khiến đầu óc cô trống rỗng, nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Cô dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm lấy cổ tay hắn, mấp máy môi.
- [Hệ thống: Gợi ý hành động! Nói về chất độc trong người hắn ngay lập tức!]
Diệp Thanh Dao khó khăn thốt ra từng chữ:
- Ngươi… ngươi bị trúng… Huyết Tâm Độc…
Bàn tay đang siết cổ cô khựng lại. Đôi đồng tử đỏ rực của Tạ Vô Trần hơi co rút. Hắn nheo mắt, lực tay không hề giảm nhưng cũng không siết thêm.
- Ngươi nói cái gì?
Diệp Thanh Dao cố gắng hít một hơi nhỏ nhoi, giọng run rẩy nhưng kiên định:
- Nếu không giải… trong ba ngày… lục phủ ngũ tạng sẽ tan chảy… Ngươi chết… ta cũng chết… Ta không phải… đến để giết ngươi…
Tạ Vô Trần nhìn chăm chằm vào mắt cô. Trong đôi mắt ấy không có sự khinh miệt hay thù hận của đám đồng môn “danh môn chính phái” kia, chỉ có sự sợ hãi tột độ và một chút… thương cảm?
Hắn hừ lạnh một tiếng, buông tay ra. Diệp Thanh Dao ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa, ôm lấy chiếc cổ đã hằn lên vết bầm tím đỏ.
- Tại sao một đệ tử ngoại môn thấp kém như ngươi lại biết về bí độc của Ma tộc? Nói, ai phái ngươi đến?
Diệp Thanh Dao vừa thở dốc vừa nhìn lên. Trước mặt cô, một bảng thông báo lấp lánh hiện ra.
- [Đinh! Mục tiêu dao động. Độ hảo cảm: 0 → 10%.]
- [Hệ thống: Ký chủ đã tạm thời thoát khỏi án tử hình. Hãy tiếp tục duy trì!]
Cô lau khóe mắt ướt đẫm, nhìn nam nhân đang đứng hiên ngang nhưng hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn dưới tác động của độc tố.
- Ta nói rồi, ta đến để cứu ngươi. Ta biết nơi có thuốc giải. Nếu ngươi giết ta, ngươi cũng không sống sót qua nổi đêm thứ ba đâu.
Tạ Vô Trần cười lạnh, nụ cười mang theo sự điên cuồng và mỉa mai:
- Cứu ta? Trên đời này chưa từng có ai muốn cứu Tạ Vô Trần ta mà không có mục đích. Nói đi, ngươi muốn gì ở ta?
Diệp Thanh Dao nhìn thẳng vào hắn, trong lòng thầm nhủ: Ta muốn sống.