Chương 2
Trong căn phòng nhỏ hẹp dành cho đệ tử ngoại môn, Diệp Thanh Dao ngồi thẫn thờ trước chiếc gương đồng mờ mịt. Trước mắt cô, bảng giao diện của hệ thống vẫn nhấp nháy dòng chữ đỏ chót báo hiệu thời gian đếm ngược.
- Hệ thống, giải thích cho ta cơ chế công lược. Ngươi bảo ta đi quyến rũ một ma đầu sắp đồ sát cả tông môn sao?
- [Hệ thống: Không phải quyến rũ, mà là cứu rỗi. Mục tiêu: Tạ Vô Trần. Độ hảo cảm hiện tại: 0%. Lưu ý: Nếu độ hảo cảm rơi xuống dưới 0, Ký chủ sẽ bị mục tiêu giết chết ngay lập tức để thanh lý “chướng ngại vật”.]
Diệp Thanh Dao rùng mình. Cô nhớ lại miêu tả trong truyện về Tạ Vô Trần – vị thiên tài kiếm đạo vốn là trăng sáng trên cao, nhưng bị chính sư phụ vu oan, bị đồng môn rút gân rồng, ném xuống vực sâu vạn trượng. Khi hắn bò trở lại, hắn không còn là người, mà là một ác quỷ tu luyện cấm thuật.
- Làm sao để ta tiếp cận hắn mà không bị một kiếm chẻ đôi?
- [Hệ thống: Ký chủ có 2 đạo cụ hỗ trợ tân thủ. Một là “Nhãn thuật: Thấu thị tâm trạng”, cho phép nhìn thấy màu sắc cảm xúc của mục tiêu. Hai là “Gợi ý hành động”, hệ thống sẽ đưa ra phương án có xác suất sống sót cao nhất trong tình huống khẩn cấp.]
Diệp Thanh Dao nheo mắt, nhìn vào hình ảnh minh họa về cái chết của chính mình mà hệ thống vừa hiển thị. Trong làn sương mù đen kịt, một bàn tay gân guốc, lạnh lẽo bóp chặt lấy cổ cô. Tiếng xương vỡ vụn giòn tan, đôi mắt cô trợn ngược vì nghẹt thở… Cảnh tượng đó chân thực đến mức cổ họng cô bắt đầu đau rát.
- Hắn giết ta chỉ vì ta… xuất hiện không đúng lúc?
- [Hệ thống: Trong nguyên tác, hắn đang trong cơn cuồng loạn vì trúng độc và sự phản bội. Bất cứ sinh vật sống nào xuất hiện trong tầm mắt hắn đều bị coi là kẻ thù.]
Diệp Thanh Dao đứng phắt dậy, vơ lấy chiếc giỏ tre và đoản kiếm cũ kỹ của mình. Cô không thể đợi ở đây. Nếu đợi ở Thanh Vân Tông, cô sẽ chỉ là một quân cờ bị động trong kịch bản đã định sẵn.
- Nếu ta đến khe núi trước, ngăn chặn cơn cuồng loạn của hắn, liệu cốt truyện có thay đổi không?
- [Hệ thống: Hành động này cực kỳ nguy hiểm, xác suất tử vong tăng lên 80%. Ký chủ chắc chắn muốn thực hiện?]
- Ở lại đây thì xác suất chết là 100%. Ta chọn 80%.
Diệp Thanh Dao nhanh chóng rời khỏi tông môn dưới màn đêm che phủ. Cô men theo con đường mòn dẫn đến khe núi Đoạn Hồn – nơi mà hai ngày sau, Tạ Vô Trần sẽ xuất hiện với cơ thể đầy thương tích và trái tim tan nát.
Tiếng gió rít qua vách đá như tiếng khóc than của quỷ dữ. Diệp Thanh Dao vừa đi vừa run, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, đây là cơ hội duy nhất để cô đổi lấy một con đường sống. Cô không muốn làm một pháo hôi vô danh, cô muốn sống, dù phải đối mặt với kẻ đáng sợ nhất thế gian này.
- Hệ thống, Tạ Vô Trần hiện đang ở đâu?
- [Hệ thống: Mục tiêu đang cách Ký chủ 5 dặm về phía Tây Nam. Cảnh báo: Mục tiêu đang trong trạng thái “Cực kỳ khát máu”. Màu sắc cảm xúc: Đỏ sẫm.]
Diệp Thanh Dao siết chặt quai giỏ, đôi chân bước nhanh hơn trên nền đá sắc lẹm. Cô phải đến đó, trước khi hắn hoàn toàn đánh mất lý trí.