Chương 4
Bóng tối bao trùm lấy khe núi, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ đá như tiếng gào thét của oan hồn. Tạ Vô Trần tựa vào vai Diệp Thanh Dao, hơi thở của hắn nóng rực và hỗn loạn, vương vãi mùi máu tanh nồng trên cổ áo cô. Dù bị thương nặng, bàn tay hắn vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm, sẵn sàng vung lên bất cứ lúc nào.
- Ngươi chắc chắn thuốc giải ở trong cái hang quỷ quái này chứ? Nếu dám giở trò, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây trước khi độc phát tác.
Diệp Thanh Dao vừa dìu hắn vừa thở dốc, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Cô nhớ lại tình tiết trong nguyên tác, nam chính sau khi hắc hóa đã vô tình ngã vào hang động này và dùng “U Minh Thảo” để áp chế kịch độc.
- Ta không rảnh để đem mạng mình ra đùa giỡn với Ma tôn đại nhân. Ngươi bớt nói lại một chút để giữ sức đi.
Vào sâu trong hang, ánh sáng xanh lục lờ mờ từ những bụi rêu phát quang hiện ra. Giữa hồ nước đóng băng là một nhành cỏ đen tuyền, tỏa ra hàn khí thấu xương. Đó chính là U Minh Thảo.
Diệp Thanh Dao vội vàng hái lấy, nghiền nát rồi đưa đến bên môi hắn. Tạ Vô Trần nheo mắt, ánh nhìn đầy vẻ dò xét.
- Tại sao ngươi lại biết rõ nơi này? Đến cả bản đồ bí mật của Thanh Vân Tông cũng không ghi chép về hang động này.
- Ta nói là ta nằm mơ thấy, ngươi có tin không? Uống đi, hay là muốn ta đổ vào miệng ngươi?
Tạ Vô Trần im lặng một lúc rồi đoạt lấy nắm thuốc, nuốt xuống. Ngay lập tức, một luồng hắc khí bốc lên từ đỉnh đầu hắn. Hắn rên rỉ một tiếng đau đớn, cơ thể run rẩy dữ dội. Trong lúc vô thức, hắn túm chặt lấy tay Diệp Thanh Dao, móng tay cắm sâu vào da thịt cô.
Diệp Thanh Dao đau đến nhíu mày nhưng không đẩy hắn ra. Cô nhìn thấy trên cổ tay hắn những vết sẹo kinh hoàng – dấu vết của việc bị rút gân rồng. Trong nguyên tác, đoạn này miêu tả hắn bị sư phụ mình hành hạ để chiếm đoạt linh căn. Nhìn nam nhân kiêu ngạo này giờ đây như một con thú bị thương, lòng cô chợt dâng lên một chút chua xót.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên lưng hắn, truyền vào một chút linh lực mỏng manh của mình để giúp hắn điều hòa hơi thở.
- Tạ Vô Trần, thế giới này đối xử tệ với ngươi, không có nghĩa là tất cả mọi người đều muốn ngươi chết.
Cơ thể Tạ Vô Trần cứng đờ. Hắn mở mắt, đôi đồng tử đỏ rực dần lấy lại sự tỉnh táo, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ bé đang đặt trên lưng mình. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp len lỏi vào trái tim vốn đã nguội lạnh của hắn.
- [Đinh! Mục tiêu cảm nhận được sự chân thành (giả tạo?). Độ hảo cảm: 10 → 35%.]
Diệp Thanh Dao thở phào, nhưng nụ cười chưa kịp nở trên môi thì tiếng chuông cảnh báo của hệ thống lại vang lên dồn dập, chuyển sang màu vàng đậm.
- [Cảnh báo nguy hiểm! Mục tiêu có mức độ cảnh giác bất thường. Hệ thống quét được sóng não của mục tiêu đang phân tích hành vi của Ký chủ một cách logic. Ký chủ hãy cẩn thận, hắn không hề tin tưởng bạn hoàn toàn.]
Tạ Vô Trần đột ngột nắm lấy cằm Diệp Thanh Dao, kéo sát mặt cô lại gần hắn. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.
- Ngươi là ai? Một tiểu đồ đệ ngoại môn không thể có linh lực tinh khiết thế này, cũng không thể bình tĩnh trước sát khí của ta. Diệp Thanh Dao… tên của ngươi cũng là giả phải không?
Hơi thở của cô nghẹn lại. Ánh mắt hắn không giống như đang nhìn một vị cứu tinh, mà giống như một kẻ đi săn đang quan sát một con mồi thú vị.