Summary
Tỉnh dậy sau một tai nạn, Lục Uyển Nhi nhận ra mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết cung đấu đang đọc dở, trở thành vị kế thất ác độc của phủ Tướng quân. Theo nguyên tác, nàng chính là người đã đẩy con riêng của chồng – Tiêu Cảnh Dạ vào địa ngục trần gian bằng những trận đòn roi tàn nhẫn, để rồi mười năm sau phải nhận kết cục lăng trì khi hắn đăng cơ bạo quân.
Trước mắt nàng lúc này là Tiêu Cảnh Dạ năm tám tuổi, một đứa trẻ gầy gò với đôi mắt lạnh lẽo, đầy rẫy những vết thương rỉ máu và một trái tim đã sớm đóng băng.
Lục Uyển Nhi biết, muốn giữ mạng, nàng phải thay đổi.
Mười năm sau, Tiêu Cảnh Dạ trở lại, máu chảy thành sông, vương quyền nằm gọn trong tay. Thiên hạ run rẩy trước vị hoàng đế tàn nhẫn, nhưng không ai biết rằng, mỗi đêm thanh vắng, vị vua ấy lại gỡ bỏ long bào, quỳ bên chân một người phụ nữ mà thủ thỉ:
“Mẫu thân, người nói ta là bạo quân cũng được, minh quân cũng được. Chỉ cần người đừng rời bỏ ta, ta nguyện vì người mà giữ lại chút thiện lương cuối cùng của thế gian này.”