Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Next

Chương 1

  1. Home
  2. Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
  3. Chương 1
Next

Cơn đau xé rách màng nhĩ là ký ức cuối cùng của tôi trước khi bóng tối sụp xuống. Tiếng còi xe chói tai, tiếng kim loại va chạm, và rồi… một mùi hương trầm mặc, thanh tao đến lạ lùng xộc vào cánh mũi.

Tôi gắng gượng mở mắt. Đập vào mắt không phải là trần bệnh viện trắng toát, mà là những tấm rèm lụa mỏng màu ngũ sắc, thêu hoa văn phù dung tinh xảo đang rủ xuống từ đỉnh giường chạm trổ.

Đầu đau như búa bổ. Một luồng ký ức xa lạ cuộn trào, thô bạo chen chúc vào đại não.

Lục Uyển Nhi. Kế thất của Tiêu tướng quân. Mẹ kế ác độc. Kẻ sẽ bị lăng trì dưới tay bạo quân tương lai.

Tôi bàng hoàng ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo lót bằng lụa mỏng. Đây chẳng phải là tình tiết trong cuốn tiểu thuyết cung đấu “Quyền Khuynh Thiên Hạ” mà tôi vừa đọc xong tuần trước sao? Trong đó, nhân vật Lục Uyển Nhi là một nữ phụ tuyến mười tám, xuất hiện chỉ để làm bàn đạp cho sự hắc hóa của nam chính. Ả cậy thế gia tộc, gả vào phủ tướng quân khi Tiêu Hàn Châu đang chinh chiến phương xa, rồi trút mọi oán hận lên đầu đứa con riêng của chồng.

Theo nguyên tác, Lục Uyển Nhi sẽ bỏ đói, đánh đập, thậm chí bắt đứa trẻ quỳ dưới tuyết lạnh suốt đêm. Kết cục? Khi đứa trẻ ấy đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là chặt đứt đôi tay đã từng đánh hắn, ban cho ả một chén rượu độc trong sự nhục nhã tột cùng.

Tôi run rẩy nhìn xuống bàn tay mình. Trắng nõn, thon dài, móng tay sơn đỏ rực rỡ như máu. Đẹp thật đấy, nhưng cũng đáng sợ thật đấy.

  • Phu nhân, người đã tỉnh rồi sao?

Một giọng nói rụt rè vang lên bên ngoài bức bình phong. Một tì nữ nhỏ nhắn bước vào, đầu cúi thấp, vai run bần bật như thể đang đứng trước một con thú dữ.

Tôi chưa kịp đáp lời thì cửa phòng “két” một tiếng, chậm chạp mở ra.

Gió lạnh từ hành lang lùa vào, làm ngọn nến trên giá lung lay sắp tắt. Giữa ngưỡng cửa, một bóng dáng nhỏ bé đứng lặng yên ở đó. Đứa bé chỉ khoảng tám tuổi, vóc dáng gầy gò dưới lớp cẩm y hơi rộng, gương mặt thanh tú nhưng xanh xao.

Đặc biệt là đôi mắt.

Đó không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Nó đen láy, thâm trầm và lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng vào đêm mùa đông, chứa đựng một sự đề phòng và căm ghét không hề che giấu.

Tiêu Cảnh Dạ. Vị bạo quân tương lai đang đứng ngay trước mặt tôi.

Trong ký ức của nguyên chủ, sáng nay ả vừa mới tát cậu bé một cái chỉ vì cậu vô tình làm vấy mực lên tấm áo choàng mới của ả. Vết ngón tay mờ nhạt vẫn còn in trên gò má trắng sứ của cậu.

Tôi nín thở, tim đập thình thịch. Theo bản năng, tôi khẽ cử động tay. Chỉ một chuyển động nhỏ ấy thôi cũng khiến Tiêu Cảnh Dạ lùi lại nửa bước, ánh mắt chợt lóe lên tia nhìn sắc lẹm như lưỡi dao.

Cậu bé cất tiếng, giọng nói non nớt nhưng lại khô khốc đến lạ thường:

  • Mẫu thân tỉnh rồi sao.
  • Người định sai người mang roi đến, hay định bắt ta quỳ ở từ đường ngay bây giờ?

Tì nữ bên cạnh run rẩy quỳ sụp xuống sàn, không dám thở mạnh. Không gian trong phòng đông cứng lại, ngột ngạt đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đang gào thét: “Xong đời rồi!”.

Tôi nhìn đứa trẻ trước mắt, trong lòng không chỉ có sợ hãi mà còn dâng lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Trong truyện, tác giả viết rằng Tiêu Cảnh Dạ vốn là một đứa trẻ thiên tư thông minh, nhưng chính sự tàn độc của Lục Uyển Nhi đã bẻ gãy mọi thiện lương trong lòng cậu.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo kia:

  • Lại đây.

Tiêu Cảnh Dạ không nhúc nhích, khóe môi cậu khẽ nhếch lên một độ cong đầy mỉa mai, đôi bàn tay nhỏ nhắn giấu trong tay áo cuộn chặt lại.

Cậu bé đứng đó, như một con thú nhỏ bị thương đang nhe nanh vuốt để tự vệ, sẵn sàng đón nhận trận đòn roi tiếp theo.

Tôi biết, từ giây phút này, nếu tôi không làm gì đó, cái chết thảm khốc trong tương lai chắc chắn sẽ là định mệnh của mình.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-vao-truyen-minh-tung-viet
Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
Tháng 3 16, 2026
xuyen-thanh-phao-hoi-co-he-thong-cong-luoc
Xuyên Thành Pháo Hôi Có Hệ Thống Công Lược
Tháng 3 16, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
tham-chap-an
Thẩm Chấp An
Tháng 3 13, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay