Chương 6
Hôm đó là một ngày trời không có gió, nhưng mây đen kéo về đặc quánh, đè nặng lên những mái ngói cong vút của tướng phủ. Đến nửa đêm, sấm sét bất ngờ rạch ngang trời, mở đường cho một cơn mưa xối xả, như muốn rửa trôi đi một điều gì đó dơ bẩn đang ẩn giấu.
Tôi ngồi trong phòng, tim đập thình thịch, một cảm giác bất an chưa từng có xâm chiếm lấy tâm trí. Ngọn nến trên bàn sập sùi, thỉnh thoảng lại lóe lên rồi tối sầm lại.
Bỗng nhiên, tiếng la hét thất thanh vang lên từ phía cổng chính, át cả tiếng mưa rơi. Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa, tiếng chân người chạy rầm rập.
Cửa phòng tôi bị đẩy sầm ra. A Hoán mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy quỳ sụp xuống.
- Phu nhân! Không xong rồi! Có… có quan binh bao vây phủ!
- Họ nói… họ nói Đại tướng quân mưu phản, đã bị phục kích tử trận ở hẻm núi Tử Vong rồi!
Bộp. Chiếc trâm cài tóc trên tay tôi rơi xuống sàn, vỡ tan. não tôi như nổ tung. Tiêu Hàn Châu chết rồi? Vị chiến thần ấy chết rồi sao?
- Ngươi nói gì? Ai mưu phản? Cha ta… Phụ thân ta làm sao có thể mưu phản?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Tiêu Cảnh Dạ đứng đó, gương mặt trắng bệch, đôi mắt trợn trừng nhìn A Hoán. Cậu bé vừa luyện võ về, bộ y phục ướt đẫm nước mưa, thanh kiếm gỗ vẫn còn cầm chặt trong tay.
Tôi bật dậy, chạy lại gần Cảnh Dạ, nhưng cậu bé đẩy tôi ra, ánh mắt đầy sự phủ nhận.
- Ngươi nói dối! Phụ thân ta là anh hùng! Ông ấy sắp về rồi!
Đúng lúc này, cửa viện bị đá tung. Một toán quan binh hung hậu xông vào, dẫn đầu là một vị thái giám gầy gò, gương mặt hiểm ác, cùng với… tên quản gia đã từng bị Cảnh Dạ vạch trần.
Quản gia chỉ tay vào tôi, giọng nói đầy đắc ý.
- Chính là ả! Tâu công công, chính Lục Uyển Nhi đã thông đồng với kẻ thù, bí mật tuồn bản đồ bố phòng của Đại tướng quân ra ngoài. Đây là bằng chứng!
Hắn giơ lên một xấp thư từ mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy.
Tôi đứng hình. Ra là vậy. Âm mưu này không chỉ nhằm vào Tiêu Hàn Châu, mà còn muốn nhổ cỏ tận gốc cả phủ tướng quân. Và tôi, vị mẹ kế từng bị ghét bỏ, lại trở thành con cờ hoàn hảo để chúng đổ tội.
- Vu khống! Ta chưa bao giờ làm chuyện đó!
Vị thái giám khinh khỉnh liếc nhìn tôi, giọng nói thé thé.
- Có tội hay không, về Đại Lý Tự rồi biết. Lục Uyển Nhi, ngươi đã bị tước bỏ danh hiệu chủ mẫu, hiện tại là kẻ phạm tội mưu phản. Bắt lấy!
Quan binh xông lên. Tôi nhìn sang Cảnh Dạ. Cậu bé đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt hỗn loạn nhìn tôi, rồi nhìn xấp thư trên tay quản gia. Sự tin tưởng vừa mới nhen nhóm trong lòng cậu dường như đang sụp đổ trước mắt.
- Cảnh Dạ… Ta không có…
Tôi chỉ kịp thốt lên bấy nhiêu đó thì một lưỡi đao lạnh lẽo đã kề ngay cổ.
Từ người chăm sóc, tôi trở thành kẻ tội đồ bị cả triều đình truy nã. Nhưng điều đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là ánh mắt đầy tuyệt vọng và hận thù đang dần hình thành lại trong đôi mắt của đứa trẻ ấy.
Trong đêm mưa máu này, phủ tướng quân chính thức sụp đổ, và định mệnh của bạo quân dường như đã được an bài.