Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 5

  1. Home
  2. Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
  3. Chương 5
Prev
Next

Không khí trong phủ tướng quân dạo gần đây vô cùng ngột nạt. Tin đồn về việc Tiêu tướng quân “tự phụ cậy quyền” bắt đầu lan truyền từ các sập trà ngoài phố vào tận trong phủ. Đám gia nhân vốn dĩ đã lười nhác, nay lại càng thêm xao nhãng, thậm chí có kẻ đã bắt đầu rục rịch tìm đường lui.

Đỉnh điểm là vào một buổi sáng, khi tôi đang ngồi thêu dở nhành lan trên khăn tay, quản gia cùng một nhóm lão bà hung hổ kéo đến sân của tôi.

  • Phu nhân, vật đính ước của cố phu nhân – miếng ngọc bội Long Phượng Trình Tường trong kho đã biến mất.
  • Có người tận mắt thấy tì nữ thân cận của người, A Hoán, lén lút đi ra từ kho chứa đồ vào đêm qua.

Tôi đặt khung thêu xuống, bình thản nhìn đám người đang hừng hực khí thế buộc tội. A Hoán sợ hãi quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng, thề thốt mình bị oan. Tôi hiểu rõ, miếng ngọc bội đó là di vật của mẹ ruột Tiêu Cảnh Dạ, kẻ đứng sau vụ này không chỉ muốn phế bỏ vị trí của tôi, mà còn muốn cắt đứt sợi dây liên kết vừa mới nhen nhóm giữa tôi và đứa trẻ ấy.

  • Các người nói có người thấy, vậy người đó là ai?

Một gã sai vặt bước ra, giọng run run nhưng đầy quả quyết.

  • Dạ bẩm phu nhân, là tiểu nhân. Tiểu nhân thấy A Hoán tỷ tỷ giấu một bọc vải đỏ trong người, lén lút đi hướng về phía Tây sảnh.

Đúng lúc này, Tiêu Cảnh Dạ bước vào. Gương mặt cậu bé lạnh lùng, đôi mắt tối sầm lại khi nghe nhắc đến di vật của mẹ mình. Đám người hầu tưởng đã nắm chắc phần thắng, liền thêm mắm dặm muối.

  • Thiếu gia, phu nhân mới về phủ không lâu, có lẽ không biết giá trị của miếng ngọc đó. Xin thiếu gia làm chủ!

Tôi nhìn Tiêu Cảnh Dạ. Nếu là nguyên chủ trước đây, chắc chắn lúc này sẽ nhảy dựng lên mắng chửi, càng khiến sự tình thêm tồi tệ. Nhưng tôi chỉ im lặng, muốn xem đứa trẻ này sẽ chọn tin vào điều gì.

Tiêu Cảnh Dạ không nhìn tôi, cậu đi vòng quanh gã sai vặt kia, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.

  • Ngươi nói thấy nàng ta đi hướng về phía Tây sảnh vào đêm qua?
  • Dạ đúng ạ, khoảng giờ Hợi đêm qua.
  • Đêm qua trời mưa rất lớn, hành lang phía Tây sảnh đang được sửa chữa, đất cát bùn lầy khắp nơi. Tại sao trên giày của A Hoán không có một vết bùn, mà trên gấu quần của ngươi lại dính đầy bùn khô?

Gã sai vặt khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu. Tiêu Cảnh Dạ tiến thêm một bước, giọng nói trầm xuống, mang theo uy áp đáng sợ của một kẻ nắm quyền trong tương lai.

  • Hơn nữa, chìa khóa kho do ta đích thân giữ từ hai ngày trước, mẫu thân ta ngay cả cửa kho cũng không chạm vào được, nói gì đến tì nữ của bà ấy?
  • Ngươi nói dối không chớp mắt, là muốn vu oan cho phu nhân, hay chính ngươi là kẻ đã lấy trộm rồi định ném đá giấu tay?

Cả gian phòng im phăng phắc. Tôi kinh ngạc nhìn bóng lưng nhỏ bé nhưng vững chãi của Cảnh Dạ. Cậu bé không chỉ thông minh, mà còn có sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Gã sai vặt kia quỳ sụp xuống dập đầu xin tha, sự thật nhanh chóng ngã ngũ khi miếng ngọc bội được tìm thấy trong hộc tủ ở phòng hắn.

Sau khi đám người bị kéo đi xử lý, căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh. Tôi nhìn Tiêu Cảnh Dạ, định nói lời cảm ơn nhưng cổ họng bỗng thấy nghẹn lại.

Cậu bé đứng quay lưng về phía tôi, đôi bàn tay vẫn còn hơi run rẩy.

  • Tại sao lại giúp ta? Ngươi vốn dĩ rất ghét ta mà.

Tiêu Cảnh Dạ im lặng hồi lâu, rồi cậu quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt ấy không còn vẻ thù hận mù quáng, mà là một sự hoang mang đang dần được lấp đầy bởi một cảm xúc khác.

  • Ngươi… không giống trước kia.
  • Trước đây ngươi sẽ chỉ biết gào thét và đánh đập kẻ khác để chứng minh quyền lực. Nhưng hôm nay, ngươi lại rất bình tĩnh.
  • Ta không giúp ngươi, ta chỉ không muốn di vật của mẹ ta bị những kẻ tiểu nhân lợi dụng để làm bẩn phủ tướng quân này thôi.

Nói xong, cậu xoay người định bỏ đi, nhưng bước chân khẽ khựng lại ở cửa.

  • Sau này… đừng để kẻ khác bắt nạt như thế nữa. Thật chướng mắt.

Nhìn cái bóng nhỏ bé ấy khuất dần, tôi khẽ mỉm cười, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Đứa trẻ này, hóa ra lại là người đầu tiên ở thế giới xa lạ này đứng ra che chở cho tôi.

Nhưng niềm vui ấy chẳng tày gang, vì tôi biết, ngày tắm máu của phủ tướng quân đang đến rất gần.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tham-chap-an
Thẩm Chấp An
Tháng 3 13, 2026
toi-nam-nghe-nguoi-ta-ban-ve-cai-chet
Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
Tháng 3 14, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay