Chương 4
Sau đêm đổ bệnh đó, thái độ của Tiêu Cảnh Dạ đối với tôi có sự thay đổi vi diệu. Cậu không còn buông lời độc địa mỗi khi thấy tôi, dù đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm mặc, xa cách. Cậu giống như một chú mèo nhỏ vừa được cho ăn, tuy chưa cho vuốt ve nhưng đã chịu đứng chung một mái hiên.
Nhưng tôi không có nhiều thời gian để tận hưởng sự yên bình ngắn ngủi này.
Càng sống lâu trong phủ tướng quân, tôi càng nhận ra những điểm bất thường. Tiêu Hàn Châu—vị tướng quân là chồng của tôi trên danh nghĩa—đã chinh chiến ngoài biên ải ròng rã hai năm chưa về. Tuy nhiên, thư từ từ triều đình gửi đến phủ lại dày đặc một cách lạ lùng, và phần lớn đều mang theo không khí căng thẳng.
Một buổi chiều chập choạng, tôi đi dạo trong vườn thượng uyển để khuây khỏa. Gió thu se lạnh thổi qua những bụi hoa mộc tê thơm ngát. Khi đi ngang qua đình hóng gió nằm khuất sau rặng trúc, tôi chợt khựng lại khi nghe thấy những giọng nói trầm thấp phát ra từ bên trong.
Đó là quản gia lâu năm của phủ và một người đàn ông lạ mặt mặc thường phục, nhưng khí chất lại toát lên vẻ tinh anh của kẻ làm quan.
- Tình hình ở biên cương thế nào rồi?
- Đại tướng quân liên tiếp thắng trận, thu phục thêm ba thành trì. Nhưng ở kinh thành, Thánh thượng lại mất ăn mất ngủ. Công cao chấn chủ, lão quản gia à, đây không phải điềm lành.
Tim tôi đập hụt một nhịp. Tôi nép sát vào sau gốc đại thụ, nín thở lắng nghe.
- Ý ông là… phía trên đã có ý định?
- Phải. Bọn họ đang gom góp chứng cứ, chỉ chờ một cái cớ nhỏ để khép Tiêu gia vào tội mưu phản. Ngài nên chuẩn bị đường lui cho tiểu thiếu gia đi là vừa.
Tiếng bước chân xa dần, chỉ còn lại tiếng lá xào xạc và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực tôi.
Tôi bàng hoàng tựa lưng vào thân cây. Trong nguyên tác, tôi chỉ nhớ Tiêu Cảnh Dạ trở thành bạo quân vì bị mẹ kế hành hạ, nhưng hóa ra đó chỉ là một phần sự thật. Sự sụp đổ của gia tộc, sự phản bội của triều đình mà cha cậu hết lòng trung thành mới là nhát dao chí mạng khiến cậu đánh mất niềm tin vào nhân gian.
Một gia đình vốn dĩ là lá chắn của quốc gia, hóa ra lại đang nằm trên thớt gỗ của những kẻ cầm quyền.
Khi quay trở về viện, tôi tình cờ bắt gặp Tiêu Cảnh Dạ đang đứng dưới gốc cây ngô đồng, tay cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, chăm chú luyện tập những chiêu thức cơ bản. Mồ hôi thấm đẫm vầng trán cao, ánh mắt cậu kiên định và rực cháy một niềm tự hào về người cha phương xa.
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé ấy, lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Cậu bé này vẫn đang chờ cha mình chiến thắng trở về, mà không biết rằng chính những chiến công ấy đang đẩy cả gia đình vào hố sâu tuyệt vọng.
Tiêu Cảnh Dạ thấy tôi đứng ngẩn ngơ, cậu thu kiếm, nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc.
- Ngươi đứng đó nhìn cái gì? Mặt ta dính mực sao?
Tôi bước lại gần, rút khăn tay ra định lau mồ hôi cho cậu, nhưng cậu khẽ né tránh. Tôi thu tay về, mỉm cười nhạt nhòa.
- Cảnh Dạ, nếu một ngày phủ tướng quân không còn là nơi che chở cho ngươi được nữa, ngươi sẽ làm gì?
Cậu bé nhíu mày, giọng nói non nớt nhưng đanh thép.
- Phụ thân ta là chiến thần của vương triều này. Chừng nào ông ấy còn, phủ tướng quân sẽ vẫn đứng vững.
Tôi nhìn vào sự tin tưởng ngây thơ ấy, trong lòng thầm nhủ: “Nhưng chính cái danh ‘chiến thần’ đó mới là thứ giết chết ông ấy”.
- Ta chỉ giả dụ vậy thôi.
- Cảnh Dạ, nhớ kỹ lời ta nói: Đừng bao giờ đặt hết niềm tin vào những kẻ ngồi trên cao chỉ biết dùng lời hoa mỹ. Trên đời này, kẻ duy nhất ngươi có thể tin hoàn toàn, chỉ có bản thân ngươi mà thôi.
Tiêu Cảnh Dạ im lặng, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào tôi như muốn tìm kiếm điều gì đó giấu kín. Cậu không hiểu hết ý tứ trong lời tôi nói, nhưng dường như cậu cảm nhận được sự lo âu chân thật trong giọng điệu của vị mẹ kế này.
Đêm đó, tôi thức trắng. Tôi biết, cơn bão chính trị đang kéo đến gần hơn bao giờ hết. Nếu tôi không tìm cách bảo vệ đứa trẻ này, cái kết cục lăng trì kia không chỉ dành cho Lục Uyển Nhi ác độc, mà cả ngôi nhà này sẽ biến thành địa ngục trần gian.