Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 2

  1. Home
  2. Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
  3. Chương 2
Prev
Next

Ánh nến trong phòng lay động, hắt bóng hai người lên bức bình phong bằng lụa. Tiêu Cảnh Dạ vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như một cây tùng nhỏ giữa bão tuyết, sự bướng bỉnh trong đôi mắt ấy khiến lòng tôi thắt lại.

Tôi không tiến lại gần, cũng không lớn tiếng. Tôi chỉ chậm rãi ngồi xuống cạnh bàn tròn, đưa tay rót một chén trà đã nguội lạnh.

  • Ngươi đứng đó làm gì? Đã quá giờ cơm tối từ lâu rồi.

Tiêu Cảnh Dạ khựng lại, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Cậu bé dường như đang cố phân tích xem trong câu nói bình thản kia ẩn chứa cạm bẫy gì.

  • Ngươi lại muốn giở trò gì? Nếu muốn phạt, cứ việc ra tay. Đừng dùng thái độ này để sỉ nhục ta.

Tôi khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn. Âm thanh va chạm giữa gốm sứ và gỗ đàn hương vang lên khô khốc giữa màn đêm tĩnh mịch. Tôi nhìn sang tì nữ A Hoán vẫn đang quỳ dưới đất.

  • A Hoán, xuống bếp bảo họ làm vài món thanh đạm mang lên đây. Nhớ kỹ, phải là thức ăn nóng.

A Hoán ngẩng đầu, lắp bắp.

  • Nhưng phu nhân… mọi khi người dặn… không được để tiểu thiếu gia ăn cơm tối để “tĩnh tâm suy nghĩ” mà?

Tôi nén một tia khó chịu đối với bản tính của nguyên chủ trong lòng, lạnh lùng liếc nhìn tì nữ.

  • Đó là chuyện của lúc trước. Hiện tại ta đói, muốn dùng bữa cùng thiếu gia. Còn không mau đi?

A Hoán sợ hãi lui ra. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Tiêu Cảnh Dạ. Cậu bé vẫn không nhúc nhích, ánh mắt đề phòng như nhìn một kẻ thù lạ mặt. Một lúc sau, đồ ăn được mang lên. Không phải sơn hào hải vị, chỉ là vài món xào đơn giản và hai bát cơm trắng nghi ngút khói.

Tôi cầm đũa, gắp một miếng măng tây bỏ vào bát của mình, rồi thản nhiên chỉ vào ghế đối diện.

  • Ngồi xuống. Ăn cơm.

Tiêu Cảnh Dạ bước tới, nhưng không ngồi. Cậu nhìn chằm chằm vào bát cơm như thể đó là một bát thuốc độc.

  • Sao vậy? Sợ ta hạ độc sao?

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu, khẽ nhếch môi.

  • Tiêu Cảnh Dạ, trong phủ này ta là chủ mẫu, muốn giết ngươi có trăm ngàn cách danh chính ngôn thuận, cần gì phải tốn công hạ độc vào một bát cơm trắng thế này?

Nghe vậy, sự cảnh giác trong mắt cậu không giảm bớt, nhưng dường như sự kiêu ngạo đã thôi thúc cậu. Cậu ngồi xuống, cầm đũa lên, bắt đầu ăn một cách cơ khí. Cậu ăn rất nhanh, nhưng động tác lại cực kỳ im lặng, một thói quen được rèn giũa từ sự khắc nghiệt.

Tôi lặng lẽ quan sát. Dưới ánh sáng rõ ràng hơn, tôi thấy cổ áo của cậu đã sờn cũ, đôi bàn tay nhỏ nhắn đầy những vết chai sần vì tập võ và những vết bầm tím mới cũ đan xen. Đây là con trai của một vị đại tướng quân, là đích tử duy nhất của phủ, vậy mà lại sống lầm lũi như một bóng ma.

Bất chợt, Tiêu Cảnh Dạ dừng đũa, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm.

  • Tại sao?

Tôi thong thả húp một ngụm canh, giọng dịu lại.

  • Tại sao cái gì?
  • Tại sao hôm nay ngươi lại như vậy? Đừng tưởng một bữa cơm có thể xóa sạch những gì ngươi đã làm.

Ánh mắt cậu bé lúc này không giống một đứa trẻ tám tuổi, nó chứa đựng một sự thù hận sâu hoắm, thứ thù hận chỉ có thể nảy sinh từ sự tuyệt vọng kéo dài.

Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, bỗng nhiên nhận ra một điều chua xót. Trong nguyên tác, người ta chỉ thấy một bạo quân tàn nhẫn, nhưng không ai thấy một đứa trẻ từng bị vứt bỏ trong chính ngôi nhà của mình. Đứa trẻ này không sinh ra đã mang tâm địa ác độc, nó chỉ là một con thú nhỏ bị tổn thương quá nhiều, đến mức phải dựng lông nhím lên để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng.

  • Ta không bắt ngươi phải quên. Ta cũng không cần ngươi cảm ơn.
  • Ăn no rồi thì về phòng đi. Ngày mai không cần đến thỉnh an sớm, cứ ngủ thêm chút nữa.

Tiêu Cảnh Dạ sững sờ. Cậu buông đũa, đứng bật dậy, nhìn tôi một lần cuối với ánh mắt đầy nghi hoặc rồi xoay người bước nhanh ra khỏi phòng như muốn chạy trốn khỏi sự tử tế kỳ lạ này.

Nhìn bóng lưng nhỏ bé dần khuất sau hành lang tối tăm, tôi tựa lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi rã rời. Con đường “cải tạo” bạo quân này, xem ra còn gian nan hơn tôi tưởng rất nhiều.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tham-chap-an
Thẩm Chấp An
Tháng 3 13, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
Tháng 3 21, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay