Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 9

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 9
Prev
Next

— Anh định giấu tôi bao lâu?

Tôi nhìn bác sĩ Lục Diễn. Bàn tay tôi siết chặt ga giường trắng.

Hắn đang ghi chép. Cây bút máy trong tay hắn dừng lại.

— Cô Tống, cô cần nghỉ ngơi.

Hắn ngẩng đầu. Ánh mắt sâu thẳm như hố đen.

— Cái này là thật hay giả? — Tôi đưa cổ tay mình lên.

Vết sẹo hình cánh chim đỏ rực. Giống hệt vết sẹo trên tay hắn.

Lục Diễn cười nhạt. Hắn tiến lại gần.

Hơi thở hắn mang mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo.

— Thật hay giả có quan trọng không?

— Có. — Tôi nghiến răng. — Vì tôi không muốn làm con rối.

Hắn cúi xuống. Hắn thì thầm vào tai tôi.

— Vậy thì tỉnh lại đi. Buổi ra mắt sắp bắt đầu rồi.

Hắn búng tay một cái.

“Tách!”

Mọi thứ xung quanh vỡ vụn. Màu trắng của bệnh viện tan biến.

Tiếng máy đo nhịp tim biến thành tiếng nhạc du dương.

Tôi mở mắt. Tôi đang đứng sau cánh gà sân khấu.

Trên người là chiếc váy dạ hội dát vàng. Lộng lẫy. Kiêu kỳ.

Đây là buổi ra mắt sản phẩm mùa xuân của Tống thị.

Dòng chữ xanh hiện ra. Lần này nó mang theo tia lửa điện.

[Sự kiện bắt buộc: Vả mặt 4. Nhược Tuyết tung ảnh Ánh Hi ngoại tình.]

[Hành động: Tráo đổi file trình chiếu. Phơi bày sự phản bội.]

Tôi hít một hơi sâu. Cảm giác thực tại quay lại.

Máu trong người tôi bắt đầu nóng lên. Sự tức giận được kiểm soát hoàn toàn.

— Tiểu thư, đến giờ rồi. — Quản lý Trần nhắc nhở.

Tôi bước ra sân khấu. Đèn spotlight rọi thẳng vào tôi.

Hàng trăm ống kính phóng viên chớp liên tục.

Ở hàng ghế đầu, Cố Thần Hi ngồi cạnh Lâm Nhược Tuyết.

Hắn nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Còn cô ta?

Nhược Tuyết mỉm cười. Một nụ cười của kẻ đi săn.

Cô ta đang cầm một chiếc điều khiển nhỏ.

Tôi biết trong đó có gì. Đó là những tấm ảnh tôi ở cùng Lục Diễn.

Ở biệt thự. Ở bệnh viện. Ở những “tầng” khác của thế giới này.

Tôi đứng trước micro. Giọng tôi vang dội, đanh thép.

— Cảm ơn quý vị đã đến với Tống thị hôm nay.

— Trước khi giới thiệu bộ sưu tập, tôi có một món quà.

Nhược Tuyết đột ngột đứng dậy. Cô ta cầm micro phụ.

— Chị Hi, đừng diễn nữa!

Cả hội trường xôn xao. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô ta.

— Cô nói gì vậy Nhược Tuyết? — Tôi nhướng mày.

— Chị không xứng đáng đứng ở đây! — Cô ta hét lớn.

— Chị dùng tiền của Tống thị để bao nuôi đàn ông!

— Đây là bằng chứng ngoại tình của chị!

Cô ta bấm nút điều khiển. Màn hình lớn sau lưng tôi sáng rực.

Cố Thần Hi đứng phắt dậy. Mặt hắn tái mét.

Nhưng giây tiếp theo, cả hội trường im bặt.

Nhược Tuyết trợn tròn mắt. Chiếc điều khiển trên tay cô ta rơi xuống.

Trên màn hình không phải ảnh tôi ngoại tình.

Đó là một đoạn video quay lén trong một quán cafe tối.

Nhân vật chính là Lâm Nhược Tuyết và đại diện tập đoàn HD88.

HD88 là đối thủ không đội trời chung của Tống thị.

— “Mảnh đất phía Nam, tôi sẽ giúp các anh lấy được.” — Giọng Nhược Tuyết vang lên rõ mồn một.

— “Đổi lại, các anh phải giúp tôi xóa sổ Tống Ánh Hi.”

— “Yên tâm, tôi nắm giữ toàn bộ thiết kế mùa này rồi.”

Tiếng xì xào bùng nổ như bom hẹn giờ.

— Trời ơi! Cô ta là gián điệp sao?

— Bán đứng cả gia tộc nuôi dưỡng mình?

— Đáng ghê tởm quá!

Tôi khoanh tay trước ngực. Tôi đứng nhìn cô ta từ trên cao.

— Nhược Tuyết. — Tôi gọi tên cô ta. — Đây là “món quà” cô định tặng tôi?

— Không… không phải! — Cô ta gào lên. — Cái này là giả!

— Chị đã tráo đổi nó! Clip này là AI cắt ghép!

Tôi bước xuống sân khấu. Từng bước nặng nề như tiếng chuông báp tử.

— AI cắt ghép sao? — Tôi rút một tờ chi phiếu ra.

— Đây là bản sao giao dịch chuyển tiền từ HD88 vào tài khoản mật của cô.

— Số tiền là 10 triệu tệ. Chuyển vào đúng ngày tôi bị tai nạn.

Cố Thần Hi run rẩy. Hắn nhìn Nhược Tuyết như nhìn một con quái vật.

— Nhược Tuyết… những gì cô nói tối qua… đều là giả sao?

Hắn nhớ lại cú điện thoại cô ta báo tin tôi ngoại tình.

Hắn nhớ lại lần cô ta nói tôi định giết hắn.

— Thần Hi, anh nghe em nói… — Cô ta định nắm tay hắn.

— Cút! — Cố Thần Hi tát mạnh vào mặt cô ta.

Cú tát khiến Nhược Tuyết ngã nhào vào dãy ghế.

Máu rỉ ra từ khóe miệng cô ta.

Hào quang nữ chính của cô ta vỡ vụn trước mắt tôi.

[Vả mặt 4 thành công. Vận khí Nhược Tuyết: còn 20%.]

[Thông tin mới: Hệ thống đang bắt đầu xóa dữ liệu Lâm Nhược Tuyết.]

Tôi nhìn thấy cơ thể cô ta bắt đầu bị nhiễu sóng.

Giống như một bức ảnh bị lỗi pixel. Nhưng quan khách không thấy.

Chỉ có mình tôi thấy.

Và có lẽ là cả người đàn ông đang đứng ở góc tối của sảnh.

Lục Diễn.

Hắn mặc vest đen. Tay cầm ly rượu vang. Hắn nâng ly về phía tôi.

Tôi đi thẳng về phía hắn. Không thèm nhìn lại sự hỗn loạn phía sau.

— Hài lòng chưa, bác sĩ? — Tôi hỏi.

Lục Diễn đặt ly rượu xuống. Hắn nắm lấy cổ tay tôi.

— Cô vừa phá hỏng một nhân vật quan trọng đấy.

— Tôi không quan tâm. — Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. — Đưa tôi đến chỗ mẹ tôi.

— Chưa được. — Hắn lắc đầu. — Cô còn một cú vả cuối cùng.

— Vả ai? Nhược Tuyết đã thảm hại thế này rồi.

— Không phải cô ta. — Hắn chỉ tay về phía trung tâm sảnh.

Tống lão gia đang bước tới. Nhưng bước đi của ông rất lạ.

Ông không nhìn tôi. Ông nhìn vào khoảng không phía sau tôi.

— Ánh Hi. — Ông gọi. Giọng nói mang âm hưởng kim loại.

— Con đã làm rất tốt. Bây giờ, hãy trả lại “hạt nhân” cho ta.

Tôi lùi lại một bước. Lòng ngực tôi thắt lại.

— Ông nội? Ông đang nói gì vậy?

— Ông ta không phải ông nội cô. — Lục Diễn chắn trước mặt tôi.

Hắn rút một chiếc thẻ nhớ khác từ túi áo.

— Đây là dữ liệu thực sự của Tống lão gia. Người đang đứng đó… là một bản cập nhật của hệ thống.

Cả hội trường bỗng nhiên đứng hình.

Phóng viên, quan khách, cả Cố Thần Hi và Nhược Tuyết đều bất động.

Giống như ai đó vừa bấm nút tạm dừng một bộ phim.

Chỉ còn tôi, Lục Diễn và “Tống lão gia” là còn cử động được.

— Lục Diễn, mày muốn phản bội tao sao? — Tống lão gia hỏi.

Giọng ông ta giờ đây là giọng của nhiều người lồng vào nhau.

Rất đáng sợ.

— Tôi không phản bội. — Lục Diễn cười nhạt. — Tôi chỉ đang kết thúc trò chơi nhàm chán này.

Hắn đưa chiếc thẻ nhớ cho tôi.

— Ánh Hi. Chạy đi. Tìm đến căn phòng số 402 ở thực tại.

— Còn anh?

— Tôi sẽ giữ chân “Hắn”.

“Hắn” — người lập trình. Hay chính là ý chí của thế giới này.

Tống lão gia bỗng biến đổi. Cơ thể ông ta phình to ra.

Những xúc tu bằng dòng code đen ngòm tỏa ra khắp sảnh.

Tôi không kịp suy nghĩ. Tôi quay đầu chạy.

Tôi chạy xuyên qua những con người đang đứng yên như tượng sáp.

Tôi chạy ra đến cửa sảnh.

Nhưng khi tôi đẩy cửa ra…

Trước mắt tôi không phải là đường phố Thượng Hải.

Mà là một vực thẳm đen ngòm.

Và ở giữa vực thẳm đó, có một chiếc giường bệnh đang lơ lửng.

Trên giường là mẹ tôi.

Bà đang mở mắt. Bà nhìn tôi.

— Ánh Hi… cứu mẹ…

Tiếng gọi của bà vang vọng trong đầu tôi.

Nhưng ngay sau lưng bà, Lâm Nhược Tuyết xuất hiện.

Cô ta không còn quấn băng. Cơ thể cô ta rực lửa đỏ.

— Chị Hi, chúng ta cùng chết ở đây đi!

Cô ta lao về phía chiếc giường của mẹ tôi.

Tôi hét lên. Tôi định nhảy xuống vực.

Bỗng nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy vai tôi từ phía sau.

— Đừng nhảy! — Đó là giọng của Cố Thần Hi?

Tôi quay lại.

Cố Thần Hi đang nhìn tôi. Đôi mắt hắn không còn vẻ nhu nhược.

Hắn đưa cho tôi một chiếc chìa khóa vàng.

— Đây là lối thoát thực sự. — Hắn nói. — Nhớ lấy, tôi không phải Cố Thần Hi.

— Vậy anh là ai?

Hắn mỉm cười. Một nụ cười héo hắt.

— Tôi là Số 08. Người đã chết để cô có thể sống đến vòng này.

Hắn đẩy tôi vào một cánh cửa ánh sáng vừa xuất hiện.

Tôi rơi vào hư không một lần nữa.

Tiếng nổ vang trời phát ra từ phía sau. Thế giới hào môn sụp đổ.

Tôi tỉnh dậy.

Mùi nhang trầm thoang thoảng.

Tôi đang nằm trong một căn phòng gỗ kiểu cổ.

Một người phụ nữ trung niên bước vào. Bà mặc sườn xám.

Bà nhìn tôi, thở phào nhẹ nhõm.

— Tiểu thư Ánh Hi, cuối cùng người cũng tỉnh sau lễ cầu hồn.

Tôi bàng hoàng. Tôi ngồi bật dậy.

— Lễ cầu hồn? Đây là đâu?

Bà ấy nhìn tôi kỳ lạ.

— Đây là Tống phủ ở Tô Châu. Năm Dân quốc thứ 15.

Tôi chết lặng.

Lại xuyên không? Hay đây là tầng tiếp theo của địa ngục?

Tôi nhìn xuống tay mình.

Vết sẹo hình cánh chim đã biến thành một hình xăm hoa hồng đen.

Và trên bàn… là bản thiết kế của tôi.

Nhưng nó được vẽ bằng mực tàu trên giấy xuyến chỉ.

Dòng chữ xanh hiện ra. Lần này nó có màu vàng kim cổ kính.

[Chương 10: Tái sinh tại Dân Quốc. Nhiệm vụ: Tìm kiếm Lục tổng của kiếp trước.]

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 9"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay