CHƯƠNG 8
Tôi không chạy trốn. Tôi đứng nhìn. Những gương mặt giống hệt tôi.
Mắt họ nhắm nghiền. Làn da trắng bệch dưới lớp kính.
Số 01. Số 05. Số 08.
Tôi là số 09. Hay là số 10?
Hơi lạnh từ các buồng kính len lỏi vào phổi. Tôi cảm thấy máu mình đông đặc lại.
Tất cả đều là vật thí nghiệm. Tất cả đều đã thất bại.
— Thấy rồi chứ?
Giọng Lục Diễn vang lên từ bóng tối. Hắn bước ra, tay cầm một bảng điều khiển.
— Đây là kết cục của những kẻ muốn “phá kịch bản”.
Tôi xoay người lại. Tôi nhìn hắn trừng trừng.
— Anh đã nhìn họ chết? — Tôi hỏi. Giọng tôi khản đặc.
— Tôi đã nhìn họ tự hủy. — Hắn bình thản. — Vì họ quá yếu đuối.
— Anh là đồ quái vật. — Tôi nghiến răng.
— Đừng chửi tôi. — Hắn lại gần. — Hãy lo cho mẹ cô đi.
Hắn bấm một nút. Một buồng kính ở cuối phòng sáng lên.
Bên trong là một người phụ nữ. Tóc bà bạc trắng.
Xung quanh bà là những dòng code chảy xiết. Màu xanh lục kỳ quái.
— Bà ấy là “hạt nhân”. — Lục Diễn nói. — Nếu hệ thống sụp đổ, bà ấy sẽ tan biến.
Tim tôi thắt lại. Cảm giác như có ai đó bóp nghẹt cổ họng.
Tôi tiến lại gần buồng kính. Áp bàn tay run rẩy lên lớp kính lạnh.
Mẹ. Là mẹ thực sự.
Dòng chữ xanh bỗng hiện ra. Nó đỏ rực và nhấp nháy điên cuồng.
[Sự kiện bắt buộc: Vụ tai nạn của Cố Thần Hi. Địa điểm: Đường cao tốc ngoại ô.]
[Yêu cầu kịch bản: Lâm Nhược Tuyết cứu Cố Thần Hi. Ánh Hi thất bại.]
Tôi nhìn dòng chữ. Cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ.
— Nếu tôi không làm theo? — Tôi hỏi, mắt vẫn nhìn mẹ.
— Hệ thống sẽ tự sửa chữa. — Lục Diễn lạnh lùng. — Bằng cách xóa sạch dữ liệu “hạt nhân”.
Hắn bước lại gần. Hắn ghé sát tai tôi.
— Giả thua đi, Ánh Hi. Để Nhược Tuyết thắng trận này.
Tôi nhắm mắt lại. Tôi hít một hơi thật sâu.
Lý trí và tình cảm đang giằng xé dữ dội.
— Được. — Tôi nói. Giọng tôi lạnh lẽo. — Tôi sẽ giả thua.
Mười lăm phút sau. Tôi lái chiếc Ferrari lao đi trên đường cao tốc.
Gió rít qua khe cửa. Tiếng động cơ gầm rú.
Phía trước là chiếc xe màu đen của Cố Thần Hi.
Hắn đang lái xe với tốc độ cao. Gương mặt hắn đầy vẻ bực bội.
Dòng chữ xanh hiện ra trên kính chắn gió của tôi.
[Tình tiết: Xe của Cố Thần Hi bị cắt dây phanh. Lâm Nhược Tuyết sẽ xuất hiện cứu hắn.]
Tôi nhìn sang làn đường bên cạnh.
Chiếc xe của Nhược Tuyết đã ở đó. Cô ta đang chờ đợi thời cơ.
Cô ta nhìn tôi. Một nụ cười đắc thắng hiện rõ trên môi.
“Đoàng!”
Lốp xe của Cố Thần Hi nổ tung. Chiếc xe mất lái, xoay vòng trên đường.
Hắn gào thét. Đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Nhược Tuyết bắt đầu tăng tốc. Cô ta định lao xe ra để chặn chiếc xe đang lao vào vực.
Theo kịch bản, tôi phải định cứu nhưng lại làm hỏng chuyện.
Tôi nhấn ga. Tôi lao thẳng về phía xe của Cố Thần Hi.
— Ánh Hi! Cô điên rồi sao? — Nhược Tuyết hét lên qua cửa sổ.
Tôi không trả lời. Tôi nhìn vào dòng chữ xanh.
[Hành động: Ánh Hi định đâm xe để dừng xe Thần Hi nhưng hụt.]
Tôi xoay vô lăng. Một cú ngoặt hoàn hảo.
Chiếc xe của tôi lướt qua xe của Cố Thần Hi chỉ trong gang tấc.
Tôi đâm sầm vào dải phân cách. Khói trắng bốc lên nghi ngút.
Nhược Tuyết cười lớn. Cô ta lao xe tới, chặn đứng chiếc xe của Cố Thần Hi ngay sát mép vực.
“Kít!”
Tiếng phanh chói tai vang vọng cả vùng ngoại ô.
Nhược Tuyết bước xuống xe. Cô ta lao lại gần Cố Thần Hi đang bất tỉnh.
— Thần Hi! Anh tỉnh lại đi! Em ở đây!
Cô ta ôm lấy hắn. Cô ta khóc thảm thiết.
Các phóng viên từ đâu lao tới. Đèn flash nháy liên tục.
Họ đã chờ sẵn ở đây. Nhược Tuyết đã sắp xếp tất cả.
Tôi bước ra khỏi chiếc xe nát của mình. Cánh tay tôi bị chảy máu.
Tôi đứng nhìn họ từ xa.
Dòng chữ xanh hiện lên, sáng rực vẻ hài lòng.
[Sự kiện hoàn thành: Nhược Tuyết cứu mạng Thần Hi. Ánh Hi bị dư luận chỉ trích.]
Các phóng viên lao về phía tôi.
— Tống tiểu thư! Tại sao người lại định đâm vào xe Cố tổng?
— Người muốn giết vị hôn phu cũ của mình sao?
— Nhìn xem, Lâm tiểu thư mới là người hùng thực sự!
Tôi im lặng. Tôi cúi đầu.
Trông tôi như một kẻ bại trận thảm hại.
Nhược Tuyết nhìn tôi. Ánh mắt cô ta tràn đầy sự khinh bỉ.
— Chị Hi… sao chị lại làm vậy… — Cô ta thút thít. — Anh Thần Hi có tội gì đâu…
Cố Thần Hi tỉnh lại. Hắn nhìn Nhược Tuyết, rồi nhìn tôi.
— Ánh Hi… cô thực sự muốn tôi chết sao? — Hắn hỏi. Giọng run rẩy vì thất vọng.
Hắn cầm lấy tay Nhược Tuyết. Hắn siết chặt.
— Nhược Tuyết… cảm ơn em… Chỉ có em mới thực sự yêu tôi.
Tôi quay lưng đi. Tôi không nói một lời nào.
Nhưng dưới lớp tóc dài che khuất, môi tôi đang nhếch lên.
Giả thua sao? Lục Diễn, anh đánh giá tôi thấp quá rồi.
Tôi đi bộ dọc theo đường cao tốc. Chiếc xe Rolls-Royce của Lục Diễn từ từ đỗ bên cạnh.
Hắn hạ kính xe. Hắn nhìn tôi với vẻ tán thưởng.
— Diễn tốt lắm. Hệ thống đã ổn định lại.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
— Đưa tôi về Tống gia. — Tôi lạnh lùng.
— Cô không buồn sao? — Hắn hỏi. — Cô vừa đánh mất danh tiếng cuối cùng đấy.
— Danh tiếng là thứ rẻ tiền nhất trong trò chơi này. — Tôi đáp.
Tôi lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm nhỏ.
— Anh có biết tại sao tôi lại đâm hụt không?
Lục Diễn nhướng mày.
— Vì tôi cần camera hành trình của mình quay được cảnh Nhược Tuyết đứng chờ sẵn từ trước.
Tôi bật đoạn ghi âm lên.
Tiếng Nhược Tuyết nói chuyện với đồng bọn:
— “Cắt dây phanh kỹ vào. Tao sẽ xuất hiện đúng lúc. Thần Hi sẽ phải quỳ xuống cầu xin tao quay lại.”
Lục Diễn khựng lại. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn.
— Cô đã biết trước cô ta sẽ làm vậy?
— Kịch bản nói cô ta cứu người. — Tôi nhếch môi. — Nhưng không nói cô ta không dàn dựng.
— Cô định tung nó ra ngay bây giờ? — Hắn hỏi.
— Không. — Tôi nhìn ra cửa sổ. — Tôi sẽ để cô ta leo thật cao. Để lúc ngã… xương cốt sẽ tan tành.
Tôi trở về Tống gia. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Tôi đi thẳng vào thư viện.
Tống lão gia đang ngồi đó. Ông đang đọc sách dưới ánh đèn mờ.
Tôi tiến lại gần. Tôi nhìn chằm chằm vào gáy của ông.
Có một đường chỉ rất mờ. Giống như một vết rạch nhỏ.
Tôi cầm chiếc kéo giấu sau lưng.
— Ông nội. — Tôi gọi.
Ông quay lại. Nụ cười của ông vẫn hiền từ như thế.
— Ánh Hi. Con về rồi à? Nghe nói con gặp tai nạn…
Tôi không đợi ông nói hết. Tôi đâm mạnh chiếc kéo vào cánh tay ông.
“Xoẹt!”
Không có máu chảy ra. Chỉ có những tia điện xẹt qua.
Lớp da giả bong ra, lộ ra những vi mạch phức tạp bên trong.
— Cô… cô phát hiện từ lúc nào? — Giọng nói của ông nội biến đổi.
Nó trở nên khô khốc. Giống như tiếng máy móc.
Tôi lùi lại. Tim đập dồn dập.
— Ngay từ lúc Lục Diễn nói về mẹ tôi. — Tôi nghiến răng. — Ông nội thật sự đã chết từ lâu rồi, phải không?
Con robot mang hình dáng Tống lão gia đứng dậy.
Chuyển động của nó bắt đầu bị giật cục.
— Tống Ánh Hi. Cô là vật thí nghiệm thất bại.
— Cô biết quá nhiều. — Nó tiến lại gần tôi.
Đột nhiên, toàn bộ đèn trong thư viện vụt tắt.
Một bàn tay bịt miệng tôi lại. Kéo tôi vào sau giá sách.
— Suỵt. — Giọng Lục Diễn.
Tôi cảm thấy hơi nóng từ cơ thể hắn. Rất thật.
“Đoàng!”
Con robot nổ tung giữa phòng. Mảnh vỡ văng tung tóe.
— Đi thôi. — Lục Diễn thì thầm. — “Tác giả” thực sự đã nổi giận rồi.
— Tác giả thực sự là ai? — Tôi hỏi, giọng run lên.
Lục Diễn không trả lời. Hắn kéo tôi chạy ra khỏi thư viện.
Nhưng ngay khi bước ra sảnh, tôi đứng hình.
Hàng trăm con robot mang hình dáng Cố Thần Hi và Lâm Nhược Tuyết đang đứng chật kín sảnh.
Tất cả đều nhìn tôi. Cùng một lúc.
— Chào chị Hi. — Chúng đồng thanh nói.
Âm thanh vang vọng như từ địa ngục.
Lục Diễn rút súng ra. Hắn đẩy tôi ra sau lưng.
— Ánh Hi. Chạy ra hồ bơi đi.
— Ở đó có gì?
— Có lối thoát duy nhất mà “hắn” chưa kịp xóa.
Tôi lao đi. Tiếng bước chân kim loại đuổi theo sát nút.
Tôi chạy ra đến hồ bơi. Mặt hồ phẳng lặng dưới ánh trăng.
Dòng chữ xanh hiện ra lần nữa. Nhưng lần này nó màu trắng tinh khôi.
[Gợi ý: Nhảy xuống. Đừng nhìn lại.]
Tôi đứng trước mép hồ.
Lục Diễn đang chiến đấu điên cuồng với đám robot phía sau.
— Nhảy đi! — Hắn hét lớn.
Tôi nhìn hắn. Một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Trong mắt hắn, tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm.
— Lục Diễn! Anh là ai?
Hắn mỉm cười. Một nụ cười thật sự. Không phải giả tạo.
— Tôi là Số 00. Người đầu tiên yêu cô.
Hắn lao vào đám robot. Một vụ nổ lớn xảy ra.
Tôi nhắm mắt. Nhảy xuống hồ.
Nước lạnh buốt bao trùm lấy tôi.
Nhưng tôi không chìm xuống. Tôi đang rơi.
Rơi vào một khoảng không vô tận.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa…
Tôi đang nằm trên một chiếc giường bệnh trắng toát.
Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn.
Một người y tá bước vào. Cô ấy nhìn tôi kinh ngạc.
— Bác sĩ! Bệnh nhân phòng 402 đã tỉnh lại sau 3 năm hôn mê!
Tôi nhìn quanh. Căn phòng này rất thật.
Mùi thuốc sát trùng. Ánh nắng ban mai.
Tôi nhìn xuống tay mình. Không có nhẫn kim cương đen.
Chỉ có một vết sẹo nhỏ hình cánh chim trên cổ tay.
Tôi cầm lấy chiếc gương trên bàn.
Gương mặt tôi vẫn thế. Nhưng trong mắt không còn sự thù hận.
Bỗng nhiên, cửa phòng mở ra.
Một người đàn ông bước vào. Hắn mặc áo blouse trắng.
Hắn đeo khẩu trang. Chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm.
Hắn tiến lại gần. Hắn kiểm tra đồng tử của tôi.
— Chào cô, cô Tống. — Hắn nói.
Giọng nói đó…
Hắn tháo khẩu trang ra.
Là Lục Diễn.
Nhưng hắn nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
— Tôi là bác sĩ điều trị của cô. — Hắn nói. — Cô đã có một giấc mơ rất dài, phải không?
Tôi nhìn hắn. Tim tôi thắt lại.
— Giấc mơ sao? — Tôi hỏi. Giọng tôi yếu ớt.
Hắn gật đầu. Hắn ghi chép vào bệnh án.
— Phải. Cô bị tai nạn xe hơi 3 năm trước. Cùng với mẹ cô.
— Mẹ tôi… bà ấy đâu?
Hắn im lặng một lúc. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia buồn bã.
— Bà ấy đang ở phòng phục hồi chức năng bên cạnh. Cô muốn gặp bà ấy không?
Tôi bật khóc. Những giọt nước mắt thực sự.
Nhưng ngay khi hắn quay lưng bước đi, tôi nhìn thấy một thứ.
Ở túi áo blouse của hắn…
Thò ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ màu đen.
Và trên cổ tay hắn…
Có một vết sẹo hình cánh chim giống hệt tôi.
Tôi khựng lại. Hơi thở dồn dập.
Hắn dừng lại ở cửa. Hắn ngoảnh đầu nhìn tôi.
Một dòng chữ xanh nhạt hiện lên trước mắt tôi. Mờ ảo nhưng rõ ràng.
[Kết thúc chương 8: Chào mừng đến với thực tại. Hay là… tầng tiếp theo?]