CHƯƠNG 10
— Mày chết chắc rồi, Ánh Hi.
Giọng nói chói tai đó vang lên sau rèm. Lâm Nhược Tuyết.
Tôi khựng tay. Đôi bông miếng ngọc bích chạm vào vành tai lạnh ngắt.
Tôi đang ở Tô Châu. Năm Dân Quốc thứ 15. Tống phủ.
Chiếc sườn xám lụa đỏ ôm sát cơ thể. Gương mặt trong gương vừa lạ vừa quen.
Tôi nhếch môi. Một nụ cười đầy nội lực.
Dòng chữ vàng kim hiện ra trên mặt gương. Lấp lánh.
[Thông tin tầng gốc: Chương 10 — Đại tiệc trang sức Tô Châu. Nhược Tuyết tung ảnh Ánh Hi ngoại tình với thương nhân Thượng Hải.]
Ngoại hối đã cập nhật. Rất tốt.
Tôi bước ra khỏi phòng. Đôi giày cao gót gõ nhịp trên hành lang gỗ.
— Tiểu thư, Cố thiếu gia đã đợi ở sảnh. — Một người hầu cúi đầu.
Cố Thần Hi. Quân phiệt trẻ tuổi. Vị hôn phu của tôi.
Hắn đứng đó. Bộ quân phục phẳng phiu. Gương mặt hào hoa nhưng đôi mắt rỗng tuếch.
— Ánh Hi, hôm nay em rất đẹp. — Hắn lên tiếng.
— Anh cũng vậy. — Tôi lạnh lùng. — Rất giống một quân nhân chính trực.
Hắn khựng lại. Nụ cười trên môi hơi cứng.
Đại sảnh Tống phủ rực rỡ đèn hoa đăng. Quan khách đều là giới thượng lưu Tô Châu.
Hôm nay là buổi ra mắt bản thiết kế “Phượng hoàng lầu” của Tống gia.
Lâm Nhược Tuyết đang đứng giữa đám đông. Cô ta mặc sườn xám trắng.
Trông như một bông bách hợp thanh khiết giữa rừng phù dung.
— Chị Hi, em chờ chị mãi. — Cô ta tiến lại, nắm tay tôi.
Tôi rút tay ra. Tôi dùng quạt lông vũ che nửa mặt.
— Đừng chạm vào tôi. — Tôi thì thầm. — Mùi trà xanh trên người cô nồng quá.
Sắc mặt Nhược Tuyết tái đi. Cô ta cắn môi, đôi mắt ngấn nước.
— Chị lại giận em sao? Em chỉ muốn chúc mừng chị…
Cố Thần Hi bước lại. Hắn nhíu mày nhìn tôi.
— Ánh Hi, Nhược Tuyết có ý tốt. Em đừng quá đáng.
Tôi không trả lời. Tôi đi thẳng lên bục chính.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Sự kiêu hãnh của đại tiểu thư Tống gia là không thể xâm phạm.
— Cảm ơn quý vị đã đến. — Tôi nói. Giọng vang rõ.
— Tống gia có một món quà vô giá muốn ra mắt.
Nhược Tuyết bất ngờ bước lên. Cô ta giơ cao một phong thư.
— Khoan đã! — Cô ta hét lớn.
— Tống Ánh Hi không xứng đáng giới thiệu báu vật này!
Cả hội trường xôn xao. Tiếng bàn tán xì xào vang lên.
— Cô ta nói gì vậy?
— Nhược Tuyết thường ngày ngoan ngoãn lắm mà?
— Nhìn xem, cô ta có bằng chứng gì kìa?
Nhược Tuyết nhìn tôi. Ánh mắt cô ta tràn đầy sự đắc thắng.
— Chị ngoại tình với đàn ông Thượng Hải!
— Chị đã bán rẻ thân xác để có được bản thiết kế này!
Cô ta tung những bức ảnh ra. Chúng rơi lả tả xuống sàn.
Trong ảnh là tôi đứng cạnh một người đàn ông ở bến tàu.
Là Lục Diễn.
Cố Thần Hi lao lại nhặt ảnh. Gương mặt hắn đỏ rực vì nhục nhã.
— Tống Ánh Hi! Đây là sự thật sao?
Tôi đứng yên. Tôi nhìn những bức ảnh bằng sự khinh bỉ tột độ.
— Sự thật? — Tôi cười khẩy. — Anh tin vào mấy tấm hình chụp lén này?
— Chính mắt tôi thấy cô đi cùng hắn vào khách sạn! — Nhược Tuyết bồi thêm.
Tôi gập quạt lại. Tiếng gập quạt đanh gọn.
— Vậy sao cô không đưa luôn bằng chứng tôi “bán” gì cho hắn đi?
— Chị bán bản đồ mỏ đá quý của Tống gia cho người phương Tây! — Cô ta gào lên.
Tôi nhìn về phía quản lý Trần. Anh ta gật đầu.
Bức màn phía sau tôi kéo xuống. Một chiếc máy chiếu cổ điển bắt đầu hoạt động.
Màn hình hiện lên một đoạn ghi âm được chuyển hóa thành hình ảnh.
Trong đó, Lâm Nhược Tuyết đang ngồi trong một căn phòng kín.
Đối diện cô ta là đại diện của quân phiệt phương Bắc. Kẻ thù của Cố Thần Hi.
— “Đây là sơ đồ mỏ đá quý thật của Tống gia.” — Giọng Nhược Tuyết vang lên.
— “Chỉ cần các ông giết Tống Ánh Hi, mỏ đá này sẽ thuộc về tôi.”
Cả hội trường chấn động. Cố Thần Hi sững sờ.
— Cái gì? — Hắn nhìn Nhược Tuyết.
Nhược Tuyết hoảng loạn. Cô ta lao lại định tắt máy chiếu.
— Không phải! Cái này là giả! Chị ta hãm hại em!
Tôi bước tới. Tôi tát mạnh vào mặt cô ta.
“Chát!”
Cú tát khiến cô ta ngã xuống sàn. Đầu tóc rối bù.
— Nhược Tuyết. — Tôi lạnh lùng. — Bản thiết kế “Phượng hoàng lầu” là do tôi tự vẽ.
— Còn cô? Cô đã bán đứng gia tộc để lấy tiền mua chuộc sát thủ.
Tôi quay sang Cố Thần Hi.
— Anh nói anh yêu tôi? — Tôi hỏi. — Vậy tại sao anh lại bắt tay với cô ta để dàn cảnh vụ tai nạn cho tôi?
Cố Thần Hi run rẩy. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng sợ.
— Ánh Hi… em nói gì vậy? Tôi không có…
— Đừng diễn nữa. — Tôi ném một tập tài liệu vào mặt hắn.
— Đây là thư tay anh gửi cho quân phiệt phương Bắc.
— Anh muốn mượn tay họ xóa sổ Tống gia để thâu tóm tài sản.
Cả hội trường lặng ngắt. Không ai dám thở mạnh.
Cố Thần Hi biết mình đã bại lộ. Hắn rút súng ra.
— Phải thì sao? — Hắn cười điên dại. — Tống gia sớm muộn cũng là của tôi!
Hắn chĩa súng vào đầu tôi.
— Ánh Hi, cô quá thông minh. Nhưng người thông minh thường chết sớm.
Tôi không hề sợ hãi. Tôi nhìn thẳng vào họng súng.
— Bắn đi. — Tôi thách thức.
— Nếu anh muốn toàn bộ quân đội ngoài kia xông vào đây.
Đột nhiên, cửa đại sảnh mở tung.
Một nhóm lính vũ trang đầy đủ bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông.
Hắn mặc vest đen hiện đại. Trông lạc quẻ hoàn toàn giữa bối cảnh Dân Quốc.
Lục Diễn.
Hắn cầm một khẩu súng vàng kim. Ánh mắt hắn sắc lẹm.
— Cố thiếu gia. — Lục Diễn lên tiếng. — Hạ súng xuống.
— Mày là thằng nào? — Cố Thần Hi hét lên.
— Ta là người cầm bút. — Lục Diễn cười nhạt.
Hắn bóp cò. Một phát súng chuẩn xác vào tay cầm súng của Cố Thần Hi.
Súng rơi xuống đất. Cố Thần Hi gào thét vì đau đớn.
Nhược Tuyết định chạy trốn nhưng đã bị quân lính bắt giữ.
[Vả mặt 4 thành công. Nhược Tuyết và Thần Hi bị áp giải.]
Tôi tiến lại gần Lục Diễn.
— Anh là ai? — Tôi hỏi.
— Tôi đã nói rồi. — Hắn cất súng. — Tôi là Số 00.
— Và đây là tầng cuối cùng của trò chơi.
Hắn nắm lấy tay tôi. Hình xăm hoa hồng đen trên tay tôi bỗng tỏa sáng.
— Mẹ tôi đâu? — Tôi hỏi, giọng run lên.
Lục Diễn chỉ tay về phía bức tranh Phượng Hoàng Lầu.
— Bà ấy đang bị giam cầm trong linh hồn của bức tranh này.
Tôi sững sờ.
— Ý anh là gì?
— Tống gia thời Dân Quốc đã dùng thuật yểm bùa để giữ vinh hoa.
— Mẹ cô chính là vật tế thần.
Tôi nhìn bức tranh. Con phượng hoàng như đang rỉ máu.
Bỗng nhiên, một dòng chữ vàng kim hiện lên lớn chưa từng thấy.
[Sự kiện kết thúc: Vạch trần sự thật về vật tế. Hệ thống sẽ reset sau 10 phút.]
— Không! — Tôi hét lên. — Tôi phải cứu bà ấy!
Tôi lao lại phía bức tranh. Tôi dùng tay không xé nát lớp giấy xuyến chỉ.
Máu từ tay tôi thấm vào tranh.
Một luồng sáng trắng bùng lên.
Tôi thấy mẹ tôi. Bà đang ngồi trong một khoảng không vô tận.
Bà mỉm cười với tôi.
— Ánh Hi… con đã làm được rồi.
Nhưng ngay sau lưng bà, một bóng đen xuất hiện.
Đó là một người đàn ông có gương mặt giống hệt Lục Diễn.
Nhưng hắn già hơn. Ánh mắt hắn đầy vẻ tà ác.
— Chào phiên bản hoàn hảo nhất của ta. — Hắn lên tiếng.
Tôi chết lặng.
— Ông là ai?
— Ta là “Tác giả” thực sự. — Hắn cười lớn.
— Lục Diễn mà con biết… chỉ là một bản sao do ta tạo ra để chơi cùng con thôi.
Lục Diễn (Số 00) bỗng nhiên quỳ xuống. Cơ thể hắn bắt đầu bị tan chảy.
— Chạy đi… Ánh Hi… — Hắn thều thào.
Thế giới Dân Quốc bắt đầu sụp đổ. Những bức tường nứt toác.
Tôi nhìn mẹ. Nhìn Lục Diễn. Nhìn kẻ tự xưng là Tác giả.
Tôi nhặt khẩu súng vàng kim của Lục Diễn rơi dưới đất.
— Nếu ông là tác giả. — Tôi chĩa súng vào hắn.
— Thì tôi sẽ là người viết đoạn kết.
Tôi bóp cò. Nhưng viên đạn không bay về phía hắn.
Tôi bắn thẳng vào giữa trán mình.
— Nếu tôi chết, thế giới này sẽ sụp đổ hoàn toàn, phải không?
Kẻ đó biến sắc. Hắn lao lại phía tôi.
— Đừng!
Thế giới tối sầm lại. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Tôi tỉnh dậy.
Lần này, tôi đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt.
Bên cạnh là một ngôi nhà nhỏ ven biển.
Tiếng sóng vỗ rì rào.
Mẹ tôi đang ngồi trên chiếc ghế bành, đan len.
Bà ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt tràn đầy yêu thương.
— Ánh Hi, con ngủ dậy rồi à?
Tôi nhìn xuống tay mình. Không còn vết sẹo. Không còn hình xăm.
Chỉ có một chiếc nhẫn cỏ đơn sơ.
Tôi nhìn ra biển. Một bóng người đang đứng đó.
Là Lục Diễn.
Hắn quay lại. Hắn không còn mặc vest hay quân phục.
Hắn mặc một chiếc áo phông trắng giản dị.
— Chúng ta thoát rồi sao? — Tôi hỏi khẽ.
Hắn mỉm cười. Một nụ cười chân thật nhất.
— Chưa đâu. — Hắn chỉ tay lên bầu trời.
Trên bầu trời xanh thẳm, có một dòng chữ nhỏ màu đen.
[Cảm ơn đã tham gia thử nghiệm. Phiên bản Beta kết thúc.]
Tôi chết lặng.
Bỗng nhiên, một bàn tay đặt lên vai tôi từ phía sau.
— Trò chơi hay chứ, con gái?
Giọng nói của bố tôi. Người đàn ông đã chết ở Chương 5.
Tôi quay lại.
Bố tôi đang đứng đó, tay cầm một chiếc kính VR.