CHƯƠNG 7
— Cố Thần Hi, anh thực sự muốn đính hôn sao?
Câu hỏi cũ. Căn phòng cũ. Gã đàn ông cũ.
Cố Thần Hi đang thắt cà vạt. Hắn khựng lại. Đôi mày nhíu chặt đầy vẻ chán ghét.
— Ánh Hi, cô lại định giở trò gì?
Tôi nhìn vào gương. Vẫn là khuôn mặt đại tiểu thư kiêu kỳ ấy. Nhưng đôi mắt tôi không còn mệt mỏi. Nó rực cháy sự thù hận.
Tôi đã quay lại. Chương 1. Vòng lặp bắt đầu.
Dòng chữ xanh hiện ra. Nó nhấp nháy liên tục như bị nhiễu sóng.
[Kịch bản Reset: Chương 1 — Tiệc đính hôn. Cảnh báo: Dữ liệu vật chủ không khớp.]
Tôi nhếch môi. Một nụ cười lạnh đến xương tủy.
Lục Diễn đã thoát ra thế giới thực. Hắn để tôi lại cái lồng này.
Hắn muốn xem tôi phát điên sao? Để xem ai phát điên trước.
Tôi đứng dậy. Chầm chậm tiến lại gần Cố Thần Hi.
— Anh chưa trả lời tôi. — Tôi nói. Giọng đều đều.
— Cô điên đủ chưa? — Hắn xoay người lại. — Lễ đính hôn này là vì Tống gia!
— Chát!
Một cú tát nảy lửa. Toàn lực của tôi dồn vào lòng bàn tay.
Cố Thần Hi ngã dúi dụi vào bàn trang điểm. Tiếng nước hoa đổ vỡ loảng xoảng.
Hắn ôm mặt. Đôi mắt trừng trừng kinh ngạc.
— Cô… cô dám đánh tôi?
— Đánh anh? — Tôi cười khẩy. — Tôi còn muốn giết anh nữa kìa.
Hắn định lao vào tôi. Nhưng tôi đã cầm sẵn chiếc kéo trên bàn.
— Bước tới một bước. — Tôi chĩa mũi kéo vào cổ họng hắn. — Thử xem ai nhanh hơn.
Cố Thần Hi đứng hình. Hắn nhìn thấy tử thần trong mắt tôi.
Đây không phải là Tống Ánh Hi lụy tình hắn biết.
— Cô… cô bị thần kinh rồi! — Hắn lắp bắp, lùi lại phía cửa.
— Cút. — Tôi gằn giọng. — Đừng để tôi thấy cái mặt rác rưởi của anh thêm một giây nào.
Hắn chạy biến khỏi phòng. Cánh cửa đập mạnh vào tường.
[Hành động lệch kịch bản: 60%. Vận khí Nhược Tuyết: Đang sụt giảm.]
Tôi hít một hơi sâu. Cảm giác hả hê lan tỏa trong huyết quản.
Tôi không đợi Nhược Tuyết nhảy hồ nữa. Tôi sẽ vả mặt cô ta ngay giữa đại sảnh.
Tôi bước xuống lầu. Chiếc váy cưới lộng lẫy lướt trên sàn đá.
Đám đông quan khách bỗng im bạt. Họ nhìn thấy vết đỏ trên mặt Cố Thần Hi.
Lâm Nhược Tuyết từ góc sảnh lao ra. Cô ta mặc chiếc váy trắng mỏng manh quen thuộc.
— Chị Hi… sao anh Thần Hi lại… — Cô ta mếu máo. — Chị đánh anh ấy sao?
Tôi dừng lại. Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt trà xanh giả tạo đó.
Ở vòng lặp trước, cô ta là “Boss” của hệ thống. Ở vòng lặp này, cô ta là gì?
Tôi bóp mạnh cằm cô ta. Ép cô ta nhìn vào mắt mình.
— Nhược Tuyết. — Tôi thì thầm. — Vở kịch “mỹ nhân bệnh tật” chán lắm rồi.
— Chị… chị nói gì vậy? — Cô ta run rẩy. — Chị làm em đau…
— Cô muốn biết đau thực sự là gì không? — Tôi buông tay.
Tôi quay sang quản lý Trần đang đứng cạnh đó.
— Quản lý Trần. Tung tập hồ sơ ADN tôi đã chuẩn bị lên màn hình lớn.
— Tiểu thư? — Quản lý Trần ngơ ngác. — Hồ sơ gì ạ?
— Tôi đã gửi vào mail của anh từ 5 phút trước. — Tôi ra lệnh. — Làm ngay!
Tôi biết. Ở vòng lặp này, kịch bản chưa chạy đến đoạn ADN. Nhưng tôi mang theo ký ức của “người toàn tri”.
Màn hình LED lớn giữa sảnh bỗng thay đổi.
Đó là kết quả xét nghiệm ADN giữa Lâm Nhược Tuyết và một tử tù tên Lâm Đại hùng.
Cả hội trường ồ lên. Tiếng xì xào vang lên như bão dậy.
— Con gái của kẻ giết người?
— Nhược Tuyết là con của Lâm Đại Hùng sao?
— Tống gia lại nuôi dưỡng con của kẻ thù?
Lâm Nhược Tuyết mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta lảo đảo ngã xuống sàn.
— Không… cái này là giả… Chị Hi hại em!
— Hại cô? — Tôi tiến lại gần. — Đây là sự thật 20 năm qua cô che giấu.
Tống lão gia từ trên lầu bước xuống. Gương mặt ông xám xịt.
— Ánh Hi! Chuyện này là sao?
— Ông nội. — Tôi nhìn ông. — Người phụ nữ này là mầm mống tai họa của Tống gia.
Tôi chỉ vào Nhược Tuyết. Đôi mắt cô ta lộ rõ vẻ điên cuồng.
— Tống Ánh Hi! Mày chết đi!
Cô ta rút một con dao găm nhỏ giấu trong váy. Lao về phía tôi.
Nhưng tôi không né. Tôi đứng yên.
Tôi muốn hệ thống ghi nhận tôi là nạn nhân.
“Xoẹt!”
Lưỡi dao sượt qua cánh tay tôi. Máu tươi chảy xuống nền đá trắng.
Quan khách hét lên. Bảo vệ lao vào khống chế Nhược Tuyết.
Dòng chữ xanh hiện ra, đỏ rực.
[Sự kiện Twist: Nữ chính bị thương. Vận khí Nhược Tuyết: -30%.]
Tôi nhìn vết thương trên tay. Không đau. Chỉ thấy lạnh lẽo.
Cố Thần Hi lao lại gần Nhược Tuyết. Hắn nhìn cô ta đầy ghê tởm.
— Cô là con của kẻ giết người? Cô dám lừa tôi?
— Thần Hi… nghe em giải thích… — Nhược Tuyết khóc thảm thiết.
— Cút đi! — Hắn đạp cô ta ra. — Đồ rác rưởi!
Tôi nhìn cảnh tượng đó. Cảm giác hả hê ngầm dâng lên.
Nhưng ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện ở cửa sảnh.
Dáng người cao ráo. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Lục Diễn.
Tim tôi thắt lại. Hắn đã quay lại? Hay đây là Lục Diễn của vòng lặp này?
Hắn bước thẳng về phía tôi. Đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng.
Hắn cầm lấy bàn tay đang chảy máu của tôi.
— Tống tiểu thư. Cô tự hành hạ mình giỏi thật.
Hắn thì thầm. Chỉ đủ mình tôi nghe thấy.
— Anh là ai? — Tôi hỏi. Giọng run nhẹ.
Hắn không trả lời. Hắn rút chiếc khăn tay, băng lại vết thương cho tôi.
— Tôi là người sẽ giúp cô kết thúc trò chơi này. — Hắn mỉm cười.
Nụ cười đó… giống hệt Lục Diễn ở “thế giới thực”.
Tôi định đẩy hắn ra. Nhưng dòng chữ xanh bỗng hiện ra một thông tin mới.
[Cảnh báo: Nhân vật Lục Diễn đang bị một ý thức khác chiếm hữu. Độ nguy hiểm: Không xác định.]
Tôi rùng mình. Ý thức khác? Là người lập trình? Hay chính là Lục Diễn đã thoát ra?
— Ánh Hi. — Tống lão gia gọi. — Con đi nghỉ đi. Chuyện này ta sẽ xử lý.
— Không. — Tôi nhìn ông nội. — Con có chuyện muốn nói với Lục tổng.
Tôi kéo Lục Diễn ra ban công. Gió đêm Thượng Hải thổi lộng.
— Anh đã quay lại? — Tôi hỏi thẳng.
Lục Diễn tựa lưng vào lan can. Hắn châm một điếu thuốc.
— Cô thông minh hơn tôi tưởng. — Hắn nhả khói. — Nhưng Ánh Hi, cô làm lệch kịch bản quá nhiều rồi.
— Thì sao? Tôi muốn phá hủy cái lồng này.
— Phá hủy? — Hắn cười nhạt. — Cô biết cái giá của việc phá hủy hệ thống là gì không?
— Là gì?
Hắn tiến lại gần. Ép tôi vào sát lan can.
— Là tất cả những người cô yêu thương sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn. Bao gồm cả mẹ cô.
Tôi khựng lại. Toàn thân đóng băng.
— Mẹ tôi… bà ấy thực sự ở đây?
Hắn lấy trong túi ra một tấm ảnh.
Trong ảnh, mẹ tôi đang nằm trong một buồng kính điện tử. Xung quanh là vô số dây nhợ.
— Bà ấy là nguồn năng lượng của máy chủ này. — Lục Diễn lạnh lùng.
— Anh nói dối! — Tôi hét lên.
— Cô muốn tin hay không tùy cô. — Hắn cất tấm ảnh. — Nếu cô tiếp tục vả mặt theo cách này, hệ thống sẽ tự hủy để bảo vệ dữ liệu. Và mẹ cô sẽ chết thật sự.
Tôi bàng hoàng. Đây chính là “vả mặt 3” mà kịch bản nhắc tới.
Tôi tưởng mình đang thắng. Nhưng thực ra tôi đang đẩy mẹ mình vào chỗ chết.
— Vậy tôi phải làm gì? — Tôi nghiến răng.
— Giả thua. — Lục Diễn thì thầm. — Hãy để Nhược Tuyết thắng một trận.
— Không bao giờ!
— Vậy thì vĩnh biệt mẹ cô.
Hắn quay lưng bước đi. Bỏ lại tôi một mình giữa màn đêm.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
“Ông nội cô không phải là Tống lão gia thật. Hãy kiểm tra căn hầm dưới thư viện.”
Tôi run rẩy. Thế giới này… rốt cuộc còn bao nhiêu tầng dối trá?
Tôi nhìn xuống sảnh tiệc. Lâm Nhược Tuyết đang bị cảnh sát dẫn đi.
Cô ta đột ngột quay đầu lại. Nhìn tôi bằng một nụ cười đắc thắng.
Môi cô ta không phát ra tiếng, nhưng tôi đọc được:
“Hẹn gặp lại ở chương tiếp theo, đồ ngu.”
Tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Vết thương trên tay tôi bỗng nhiên biến mất. Không để lại dấu vết.
Dòng chữ xanh hiện ra, đen kịt:
[Lỗi logic. Hệ thống đang tự sửa chữa. Vị trí hiện tại: Căn hầm thư viện.]
Mọi thứ xung quanh tôi bỗng nhiên nhòa đi.
Khi tôi mở mắt ra, tôi đang đứng trước một cánh cửa sắt lạnh lẽo.
Mùi ẩm mốc xộc lên mũi.
Tôi đẩy cửa vào.
Bên trong là hàng chục chiếc lồng kính.
Và trong mỗi chiếc lồng… đều là một “Tống Ánh Hi”.
Họ đều đã chết.