Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 6

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 6
Prev
Next

— Tỉnh lại đi, Tống Ánh Hi.

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. Một luồng hơi lạnh phả vào cổ tôi.

Tôi mở mắt. Trần nhà cao vút với những họa tiết cổ điển. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ nhưng lạnh lẽo.

Tôi định ngồi dậy. Nhưng tay phải bị vướng lại.

Tiếng kim loại va chạm khô khốc. Cạch.

Một chiếc còng tay bằng bạc. Nối tôi với thành giường.

— Lục Diễn! Anh điên rồi sao?

Tôi hét lên. Giọng tôi khản đặc.

Hắn đang ngồi ở chiếc ghế bành đối diện. Trên tay cầm một cuốn sổ da cũ kỹ.

Hắn không ngước mắt lên. Ngón tay thon dài lật nhẹ một trang giấy.

— Đừng phí sức. — Hắn bình thản. — Đây là nhà của tôi. Không gian của tôi.

— Thả tôi ra! — Tôi nghiến răng. — Anh định giam giữ tôi trái phép?

Lục Diễn đóng cuốn sổ lại. Hắn đứng dậy. Từng bước tiến về phía giường.

Hắn cúi xuống. Gương mặt hoàn hảo che khuất ánh đèn.

— Trong thế giới này, tôi là luật pháp. — Hắn thì thầm.

Hắn giơ điện thoại trước mặt tôi.

— Nhìn đi. Thành quả “vả mặt” của cô tối qua.

Màn hình hiện lên các mặt báo lớn. Tôi nheo mắt đọc.

“Video bằng chứng của Tống Ánh Hi bị nghi là sản phẩm AI.”

“Chuyên gia khẳng định: Clip livestream tại bệnh viện có dấu hiệu Deepfake.”

“Lâm Nhược Tuyết được bảo lãnh. Dư luận phẫn nộ vì chiêu trò bẩn của Tống gia.”

Tôi sững sờ. Tim đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

— AI? Deepfake? — Tôi cười điên dại. — Chính mắt họ thấy cảnh sát bắt cô ta!

— Cô quên rồi sao? — Lục Diễn vuốt lọn tóc trên trán tôi. — Tôi là người viết kịch bản này.

Hắn ép sát gương mặt vào tai tôi. Hơi thở nóng hổi.

— Tôi muốn cô ta vô tội, cô ta sẽ vô tội.

— Anh… anh thực sự là tác giả? — Tôi run rẩy.

— Tôi là người tạo ra “vận khí” cho thế giới này.

Hắn đứng thẳng dậy. Ánh mắt tràn đầy sự thống trị.

— Cô tưởng mình xuyên sách là ngẫu nhiên?

— Ý anh là gì?

— Tôi cần một con cờ thú vị. Một con cờ biết phản kháng.

Hắn cười. Một nụ cười khiến tôi sởn gai ốc.

— Nếu cô thắng quá dễ dàng, câu chuyện sẽ kết thúc. Tôi không thích điều đó.

Dòng chữ xanh hiện ra. Nhưng lần này nó vỡ vụn.

[Lỗi… Cốt truyện bị bóp méo… Lục Diễn: Vai trò không xác định…]

— Đừng nhìn đống rác rưởi đó nữa. — Lục Diễn phẩy tay.

Dòng chữ xanh biến mất hoàn toàn.

Tôi hít một hơi thật sâu. Cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.

— Nếu anh là tác giả, tại sao anh lại cứu tôi?

— Tôi không cứu cô. — Hắn lạnh lùng. — Tôi chỉ đang bảo vệ tài sản của mình.

— Thả tôi ra. — Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. — Tôi sẽ tự mình giải quyết Lâm Nhược Tuyết.

— Cô lấy gì để giải quyết? — Hắn mỉa mai. — Danh tiếng bị hủy hoại? Gia sản bị phong tỏa?

Tôi khựng lại. Gia sản bị phong tỏa?

— Ông nội tôi…

— Tống lão gia đã bị Cố Thần Hi đưa đi. — Hắn cắt lời. — Với tội danh che giấu tội phạm.

Tôi cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.

Kịch bản phản công của phản diện. Nó đến quá nhanh.

Lâm Nhược Tuyết không chết. Cố Thần Hi không sụp đổ.

Họ đang dùng chính những đòn đánh của tôi để phản đòn.

— Muốn gặp mẹ cô không? — Lục Diễn đột ngột hỏi.

Tôi ngẩng đầu. Ánh mắt rực cháy hy vọng.

— Bà ấy ở đâu?

Hắn lấy chìa khóa. Mở còng tay cho tôi.

— Đi theo tôi.

Hắn dẫn tôi đi qua những hành lang dài hun hút. Tường treo đầy những bức tranh kỳ quái.

Hầu hết là tranh vẽ những cô gái không có khuôn mặt.

Chúng tôi dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi lớn.

— Vào đi. — Hắn lùi lại phía sau.

Tôi đẩy cửa. Căn phòng ngập tràn mùi hương hoa nhài.

Một người phụ nữ đang ngồi bên cửa sổ. Bà đang thêu một bức tranh.

Dáng lưng đó. Mái tóc đó.

— Mẹ? — Tôi gọi khẽ.

Người phụ nữ quay lại. Tôi chết lặng tại chỗ.

Gương mặt bà ấy…

Bà ấy trông giống hệt tôi. Nhưng là phiên bản của 20 năm sau.

Và quan trọng nhất, bà ấy không hề có vẻ gì là bị giam giữ.

Bà mỉm cười. Một nụ cười hiền hậu.

— Ánh Hi. Con đến rồi sao?

Tôi lùi lại một bước. Va vào lồng ngực cứng ngắc của Lục Diễn.

— Bà ấy… bà ấy là ai?

— Là mẹ cô. — Lục Diễn thì thầm. — Hoặc là, một phiên bản cô muốn thấy.

Người phụ nữ đứng dậy. Bà tiến lại gần.

— Con yêu, sao con lại nhìn mẹ như vậy?

Bà cầm lấy tay tôi. Bàn tay ấm áp. Rất thật.

Nhưng tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Cực kỳ không ổn.

Dòng chữ xanh bỗng hiện ra một góc nhỏ, mờ nhạt.

[Cảnh báo: Thực thể không xác định. Không có trong dữ liệu nhân vật.]

— Bà không phải mẹ tôi. — Tôi hất tay bà ra.

Gương mặt người phụ nữ biến đổi. Nụ cười cứng lại.

— Ánh Hi, con nói gì vậy? Mẹ là người đã cứu con mà.

Bà quay sang nhìn Lục Diễn.

— Lục tổng, nó lại lên cơn rồi sao?

— Có lẽ vậy. — Lục Diễn thản nhiên.

Tôi nhìn hai người họ. Một màn kịch hoàn hảo.

Họ muốn biến tôi thành kẻ tâm thần?

Giống hệt kết cục của Tống Ánh Hi trong nguyên tác?

— Tôi không điên! — Tôi hét lên. — Lục Diễn, anh tưởng dùng một người đóng giả là lừa được tôi?

— Đóng giả? — Lục Diễn nhướng mày. — Vậy cô giải thích sao về vết sẹo trên vai bà ấy?

Bà ta kéo nhẹ cổ áo. Một vết sẹo hình cánh chim.

Đúng là vết sẹo mẹ tôi có sau vụ tai nạn năm đó.

Đầu tôi bắt đầu đau dữ dội. Những ký ức hỗn loạn ùa về.

Có phải tôi đã nhớ nhầm? Có phải mẹ tôi chưa từng chết?

— Ánh Hi, con mệt rồi. — Người phụ nữ lại gần, ôm lấy tôi. — Để mẹ đưa con đi nghỉ.

Tôi cảm thấy cơ thể mình yếu dần. Mùi hương hoa nhài trong phòng quá nồng.

Có thuốc mê.

Tôi nhìn Lục Diễn. Hắn vẫn đứng đó. Quan sát tôi như quan sát một thí nghiệm.

— Chết tiệt… — Tôi lẩm bẩm.

Tôi cắn mạnh vào môi mình. Vị máu tanh mặn giúp tôi tỉnh táo trong giây lát.

Tôi đẩy người phụ nữ ra. Chạy vụt khỏi phòng.

— Bắt lấy cô ấy. — Giọng Lục Diễn vang lên phía sau.

Tôi chạy loạn xạ trong những hành lang. Tim đập liên hồi.

Phía sau có tiếng bước chân dồn dập.

Tôi rẽ vào một lối rẽ tối tăm. Đâm sầm vào một bức tường.

Không. Đó là một cánh cửa bí mật.

Tôi đẩy mạnh. Cánh cửa mở ra một căn phòng nhỏ chứa đầy máy móc.

Và hàng chục màn hình máy tính.

Trên các màn hình là hình ảnh của… chính tôi.

Ở mọi góc độ. Trong mọi chương của cuốn truyện này.

Tôi thấy cảnh mình ở hồ bơi. Cảnh mình ở cuộc thi thiết kế.

Và có cả cảnh tôi đang đứng trong căn phòng này.

Một dòng chữ lớn chạy trên màn hình chính:

“DỰ ÁN: TỐNG ÁNH HI — PHIÊN BẢN THỬ NGHIỆM SỐ 09.”

Tôi rụng rời chân tay.

Phiên bản thử nghiệm?

Tôi không phải người xuyên không duy nhất?

Tôi nhìn sang màn hình bên cạnh.

Lâm Nhược Tuyết. Cố Thần Hi. Lục Diễn.

Tất cả đều có thông số. Tất cả đều là những dòng code.

Bỗng nhiên, một bàn tay đặt lên vai tôi.

Tôi giật mình quay lại.

Là Lục Diễn. Hắn đã đuổi kịp.

— Cô thấy rồi sao? — Hắn hỏi. Giọng không còn chút cảm xúc.

— Anh… anh đã làm gì với thế giới này?

— Đây không phải thế giới thực. — Hắn nhìn vào màn hình. — Đây là một trò chơi mô phỏng.

Hắn tiến lại gần bàn điều khiển.

— Cô là người chơi duy nhất có ý thức. Những kẻ khác chỉ là NPC.

— NPC? — Tôi cười khổ. — Vậy mẹ tôi?

— Chỉ là một đoạn mã để giữ chân cô.

Tôi nhìn hắn. Kẻ đứng sau tất cả sự đau khổ này.

— Vậy anh là ai? Lục Diễn? Hay là người lập trình?

— Tôi là người chiến thắng của mùa trước. — Hắn quay lại nhìn tôi.

Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

— Và tôi cần cô để thoát khỏi đây.

Hắn nắm lấy tay tôi. Kéo tôi về phía màn hình lớn.

— Nhìn đi. Lâm Nhược Tuyết đang livestream lần nữa.

Trên màn hình, Nhược Tuyết đang đứng trước cổng Tống gia.

Cô ta cầm trên tay một tờ giấy xét nghiệm ADN.

— Mọi người nhìn xem! — Cô ta hét vào camera. — Tống Ánh Hi không phải con ruột của Tống gia!

— Cô ta là đứa trẻ bị tráo đổi! Tôi mới là đại tiểu thư thật sự!

Tôi trừng mắt nhìn. Cú phản công này… quá thâm độc.

Dòng chữ xanh hiện ra, đỏ rực và rõ nét chưa từng thấy.

[Sự kiện bắt buộc: Tống Ánh Hi bị đuổi khỏi gia tộc. Vận khí giảm xuống 0.]

— Cô định làm gì? — Lục Diễn hỏi. — Chấp nhận bị xóa sổ?

Tôi nhìn vào màn hình. Nhìn vào khuôn mặt đắc thắng của Nhược Tuyết.

Cảm giác tức giận lạnh lẽo bao trùm lấy tôi.

— Xóa sổ? — Tôi nhếch môi.

Tôi giật lấy bàn phím trên bàn điều khiển.

— Nếu đây là trò chơi, thì tôi sẽ hack nó.

Tôi gõ nhanh những dòng lệnh mà tôi ghi nhớ từ kịch bản gốc.

Những dòng mã ẩn mà chỉ “người toàn tri” mới biết.

— Lục Diễn. Anh muốn thoát khỏi đây? — Tôi quay sang nhìn hắn.

— Cô làm được sao?

— Giúp tôi đột nhập vào livestream của cô ta.

Hắn mỉm cười. Hắn gõ một phím Enter.

Ngay lập tức, hình ảnh của tôi hiện lên trên tất cả các màn hình ở quảng trường Thượng Hải.

Đè bẹp livestream của Lâm Nhược Tuyết.

— Lâm Nhược Tuyết. — Tôi nói. Giọng vang vọng khắp thành phố.

— Cô nói tôi là hàng giả? Vậy hãy giải thích về vết bớt sau lưng cô đi.

Nhược Tuyết khựng lại. Cô ta sờ tay ra sau lưng.

— Vết bớt đó… chính là dấu hiệu của những kẻ được tạo ra trong phòng thí nghiệm.

Tôi nhìn thẳng vào camera. Đôi mắt tôi như muốn xuyên thấu màn hình.

— Mọi người nghe cho rõ. Thế giới này là giả!

Bầu trời Thượng Hải bỗng nhiên nứt toác.

Những mảng màu xanh biến mất. Để lộ ra những dòng code đen ngòm.

Mọi người trên phố bắt đầu đứng hình. Họ giống như những con búp bê bị đứt dây.

Lâm Nhược Tuyết gào thét. Cơ thể cô ta bắt đầu bị nhiễu sóng.

— Không! Không thể nào! Tôi là nữ chính!

— Cô chỉ là một đống rác dữ liệu. — Tôi lạnh lùng.

Hệ thống rú lên đau đớn.

[Cảnh báo! Thực thể số 09 đang phá hủy máy chủ! Tự hủy sau 60 giây!]

Lục Diễn nắm chặt tay tôi.

— Đi thôi. Cánh cửa thực tại sắp mở.

Chúng tôi chạy về phía luồng sáng trắng đang hiện ra ở giữa phòng.

Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị bước vào, một giọng nói vang lên từ phía sau.

— Ánh Hi! Cứu mẹ!

Tôi quay đầu lại.

Người phụ nữ giống mẹ tôi đang bị những dòng code đen quấn chặt.

Bà khóc thảm thiết. Ánh mắt đó…

Nó quá thật. Không giống NPC chút nào.

Tôi khựng lại.

— Đừng nghe! Đó là bẫy của hệ thống! — Lục Diễn hét lên.

Tôi nhìn luồng sáng trắng. Nhìn người phụ nữ.

Nếu tôi đi, tôi sẽ thoát. Nhưng bà ấy sẽ tan biến.

Và nếu bà ấy thực sự là mẹ tôi bị kẹt lại đây thì sao?

Tôi buông tay Lục Diễn ra.

— Cô điên rồi! — Hắn định kéo tôi lại nhưng luồng sáng đã đẩy hắn đi.

Lục Diễn biến mất vào cõi thực.

Tôi lao về phía người phụ nữ.

— Mẹ!

Tôi ôm lấy bà. Những dòng code đen bắt đầu quấn lấy cả tôi.

Cảm giác đau đớn như bị xé xác.

Bỗng nhiên, người phụ nữ mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Bà ghé sát tai tôi.

— Chào mừng con đã chọn ở lại, phiên bản số 10.

Gương mặt bà ta biến thành gương mặt của… Lâm Nhược Tuyết.

Tôi trợn mắt. Toàn thân đóng băng.

Màn hình trước mắt tối sầm lại.

Dòng chữ cuối cùng hiện lên:

[Trò chơi bắt đầu lại. Chương 1: Tỉnh dậy trong hào môn.]

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 6"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
March 21, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay