Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 5

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 5
Prev
Next

— Lục Diễn, anh vừa giết người.

Tôi đứng chôn chân. Máu trên váy vẫn còn nóng. Mùi rỉ sắt xộc lên não.

Hắn thản nhiên cất súng. Đôi mắt đen không một chút gợn sóng.

— Tôi chỉ đang sửa lỗi kịch bản.

Hắn tiến lại gần. Ngón tay thon dài chạm vào má tôi.

— Ánh Hi, cô nên cảm ơn tôi.

Tôi hất tay hắn ra. Toàn thân tôi run rẩy. Không phải sợ hãi. Là tức giận.

— Cảm ơn vì anh biến tôi thành đồng phạm?

Hắn không trả lời. Hắn quay lưng bước ra khỏi căn nhà nát.

Tôi nhìn xuống thi thể người thợ sửa xe.

Dòng chữ xanh hiện ra. Nhưng nó méo mó. Rung rinh như sắp tan biến.

[Lỗi… Nhân vật phụ bị xóa… Cốt truyện… vỡ vụn…]

Đầu tôi đau như búa bổ. Những mảnh ký thuyết nguyên tác đang rời rạc.

Trong sách, Lục Diễn là nam chính phụ. Hắn là người hỗ trợ tôi.

Nhưng kẻ này… kẻ này là ai?

Tôi loạng choạng bước ra xe. Mưa Thượng Hải bắt đầu rơi.

Nước mưa xối xả lên mặt. Lạnh buốt.

Lục Diễn đã ngồi trong xe. Hắn nhâm nhi một điếu thuốc. Khói thuốc lờ mờ che khuất gương mặt.

— Lục Diễn. — Tôi mở cửa xe, ngồi vào. — Tin nhắn đó nói đúng phải không?

Hắn gõ nhẹ tàn thuốc vào gạt tàn.

— Tin nhắn nào?

— “Lục Diễn chính là người viết ra cuốn tiểu thuyết này.”

Hắn bật cười. Tiếng cười trầm đục vang lên trong không gian hẹp.

— Cô tin vào mấy trò nặc danh đó sao?

— Nhìn thẳng vào mắt tôi đi! — Tôi hét lên.

Hắn xoay người lại. Đôi mắt hắn nhìn xoáy vào tôi.

Áp lực từ hắn quá lớn. Tim tôi đập loạn nhịp.

— Nếu tôi là tác giả. — Hắn thì thầm. — Thì cô nghĩ mình có thể sống đến giờ này sao?

— Ý anh là gì?

— Ánh Hi, đừng quá tự phụ. — Hắn ghé sát tai tôi. — Cô có hệ thống, tôi cũng có.

Tôi sững người. Hệ thống? Hắn cũng xuyên sách?

— Vậy anh là ai? — Tôi nghiến răng.

Hắn không trả lời. Hắn nhấn ga. Chiếc xe lao đi trong màn mưa trắng xóa.

Điện thoại tôi rung lên điên cuồng.

Là quản lý Trần. Giọng anh ta như sắp khóc.

— Tiểu thư! Người nhìn lên mạng đi!

Tôi mở điện thoại. Livestream của Lâm Nhược Tuyết đã đạt 1 triệu người xem.

Cô ta đang nằm trên giường bệnh. Gương mặt quấn băng chỉ để lộ đôi mắt đẫm lệ.

— Em không trách chị ấy… — Nhược Tuyết nghẹn ngào. — Dù chị ấy có mướn người giết em… em cũng không trách…

Cái gì? Mướn người giết?

Màn hình chuyển sang một đoạn clip khác.

Là clip tôi đứng trước khách sạn Grand ngay sau vụ nổ.

Góc quay bị cắt xén. Trông như tôi đang mỉm cười trước đám cháy.

Phía dưới là hàng chục ngàn bình luận chửi rủa.

“Tống Ánh Hi là đồ ác quỷ!”

“Bắt nó đi! Loại giết người không ghê tay!”

“Tôi đã thấy nó nói chuyện với một tên xã hội đen trong xe đen!”

Bức ảnh chiếc xe Rolls-Royce của Lục Diễn bị tung lên.

Thậm chí, có người còn chụp được cảnh tôi đi vào căn biệt thự cũ vừa rồi.

Dư luận đang bị dắt mũi một cách hoàn hảo.

— Lục Diễn, anh nhìn đi. — Tôi đưa điện thoại trước mặt hắn. — Anh “giúp” tôi thế này đây?

Hắn nhìn thoáng qua màn hình. Môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

— Cô muốn “vả mặt” cô ta ngay bây giờ không?

— Bằng cách nào? Mọi bằng chứng đều chống lại tôi.

Hắn đột ngột phanh gấp. Chiếc xe dừng lại giữa một cây cầu vắng.

— Ánh Hi, cô biết “ngoại hối” mạnh nhất là gì không?

Tôi im lặng.

— Là sự biến mất. — Hắn nói.

— Anh muốn tôi chạy trốn?

— Không. — Hắn lôi từ hộc xe ra một chiếc thẻ nhớ khác. — Đây mới là thứ Cố Thần Hi thực sự nắm giữ. Cái hắn đưa cô… là đồ giả.

Tôi giật lấy chiếc thẻ nhớ.

— Tại sao anh có nó?

— Vì tôi là người đã lấy nó khỏi két sắt nhà họ Cố. — Hắn nhìn ra sông. — Ánh Hi, kịch bản gốc nói mẹ cô chết vì tai nạn. Nhưng sự thật… bà ấy vẫn còn sống.

Toàn thân tôi đóng băng. Tai tôi ù đi.

Mẹ… vẫn còn sống?

— Bà ấy đang ở đâu? — Tôi túm lấy cổ áo hắn. — Nói ngay!

Hắn gỡ tay tôi ra. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo.

— Một năm kết hôn. — Hắn nhắc lại. — Giữ đúng thỏa thuận, cô sẽ gặp được bà ấy.

Tôi nhìn hắn. Cảm giác ghê tởm dâng lên.

Hắn đang dùng mẹ tôi để xiềng xích tôi.

Dòng chữ xanh hiện ra, đỏ rực như máu.

[Cảnh báo: Nhân vật chính đang rơi vào bẫy của Phản diện lớn nhất.]

Phản diện lớn nhất? Lục Diễn sao?

Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi phải bình tĩnh.

— Được. — Tôi gật đầu. — Tôi sẽ kết hôn với anh. Nhưng hiện tại, tôi phải xử lý Lâm Nhược Tuyết.

— Cô định làm gì?

Tôi nhìn vào chiếc nhẫn kim cương đen trên tay.

— Cô ta thích livestream? — Tôi nhếch môi. — Tôi sẽ cho cô ta một buổi livestream để đời.

Tôi gọi cho quản lý Trần.

— Quản lý Trần, liên hệ với đài truyền hình Thượng Hải.

— Tiểu thư? Người định công khai giải thích sao? Dư luận đang rất tệ.

— Không giải thích. — Tôi lạnh lùng. — Hãy nói với họ: Tống Ánh Hi sẽ trực tiếp đối chất với Lâm Nhược Tuyết tại giường bệnh vào 8 giờ tối nay.

— Người điên rồi sao? — Quản lý Trần hốt hoảng. — Cố Thần Hi sẽ không để người vào đâu!

— Hắn sẽ để tôi vào. — Tôi nhìn chiếc thẻ nhớ trong tay. — Vì tôi đang nắm giữ thứ có thể khiến Cố gia biến mất trong một nốt nhạc.

Tôi cúp máy. Quay sang Lục Diễn.

— Cho tôi mượn khẩu súng của anh.

Hắn nhìn tôi. Một tia thú vị lóe lên trong mắt hắn.

Hắn lấy khẩu súng ra, đặt vào tay tôi.

— Cô dám bắn không?

— Để xem cô ta có xứng để tôi dùng đạn không đã.

8 giờ tối. Bệnh viện Thượng Hải.

Hàng trăm phóng viên vây kín sảnh. Đèn flash nháy liên tục như sấm chớp.

Tôi bước xuống xe. Không có Lục Diễn đi cùng.

Tôi mặc một chiếc váy đen kín đáo. Gương mặt không chút phấn son.

Trông tôi xanh xao, nhưng đôi mắt thì rực lửa.

— Tống tiểu thư! Người có nhận tội mưu sát không?

— Người nghĩ gì về việc Lâm tiểu thư định tự tử?

Tôi không trả lời. Tôi đi thẳng vào thang máy.

Phòng bệnh VIP tầng 9.

Cố Thần Hi đứng chắn trước cửa. Hắn nhìn tôi đầy căm thù.

— Cô còn dám vác mặt đến đây?

Tôi giơ chiếc thẻ nhớ lên trước mặt hắn.

— Cố Thần Hi, nhìn cho kỹ. Đây là bản gốc. Thứ anh đưa tôi… chỉ là một đoạn ghi âm cắt ghép rẻ tiền.

Hắn biến sắc. Hắn định giật lấy nhưng tôi đã kịp thu tay lại.

— Cho tôi vào. — Tôi ra lệnh. — Hoặc sáng mai, toàn bộ bằng chứng Cố thị trốn thuế và rửa tiền sẽ nằm trên bàn của cục cảnh sát.

Hắn run rẩy. Hắn nhìn chiếc thẻ nhớ, rồi nhìn tôi.

— Cô… làm sao cô có được nó?

— Tránh ra. — Tôi gạt hắn sang một bên.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Lâm Nhược Tuyết đang ngồi trên giường, điện thoại vẫn đang phát livestream.

Thấy tôi, cô ta giật mình. Đôi mắt lộ vẻ hoảng hốt trong giây lát rồi lại lập tức ngập nước.

— Chị Hi… chị đến để giết em thật sao? — Cô ta nấc lên trước ống kính.

Số người xem livestream nhảy vọt lên 3 triệu.

Bình luận chửi bới hiện lên liên tục.

Tôi bình thản bước lại gần giường. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại của cô ta.

— Lâm Nhược Tuyết. — Tôi nhìn thẳng vào camera. — Chào mọi người. Tôi là Tống Ánh Hi.

Tôi xoay camera về phía mình.

— Mọi người muốn biết sự thật? Vậy hãy xem cái này.

Tôi lấy chiếc thẻ nhớ, cắm vào một thiết bị đọc thẻ nhỏ gọn đã chuẩn bị sẵn, kết nối thẳng với điện thoại.

— Đây là bằng chứng cho vụ nổ tại khách sạn Grand. — Tôi nói rõ từng chữ.

Màn hình livestream bỗng chuyển sang một đoạn video khác.

Là góc quay từ một camera giấu kín bên trong căn phòng 402.

Trong video, Lâm Nhược Tuyết đang tự tay mở van ga.

Cô ta vừa mở, vừa nói chuyện điện thoại với ai đó.

— “Mẹ, yên tâm. Con chỉ làm nổ một góc thôi. Con sẽ cứu Thần Hi, anh ấy sẽ mắc nợ con cả đời.”

— “Tống Ánh Hi à? Chị ta sẽ là kẻ chủ mưu.”

Cả thế giới im lặng.

Lâm Nhược Tuyết mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta vồ lấy điện thoại.

— Tắt đi! Tắt ngay! Đó là giả! Chị ta ghép ảnh!

Tôi đẩy cô ta ngã xuống giường.

— Chưa hết đâu. — Tôi lạnh lùng.

Đoạn video tiếp tục.

Là cảnh Nhược Tuyết lén lút lấy trộm bản thiết kế của tôi trong văn phòng.

Cô ta còn cười đắc thắng: “Để xem lần này mày còn gì để kiêu ngạo.”

Bình luận trên livestream bắt đầu thay đổi.

“Trời ơi… tôi vừa xem cái gì thế này?”

“Trà xanh cấp độ thần thánh! Cô ta tự làm nổ khách sạn?”

“Đáng sợ quá! Chúng ta đã bị lừa!”

Nhược Tuyết điên cuồng gào thét. Cô ta giật phăng lớp băng trên mặt ra.

Khuôn mặt cô ta không hề bị bỏng nặng như lời bác sĩ nói. Chỉ có vài vết xước nhỏ.

— Tống Ánh Hi! Tao giết mày!

Cô ta lao vào tôi như một con thú dữ.

Tôi đứng yên. Khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở. Cảnh sát ập vào.

— Lâm Nhược Tuyết, cô bị bắt vì tội gây nổ và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Họ còng tay cô ta lại ngay trước ống kính livestream.

Cố Thần Hi đứng ở cửa, chết lặng.

[Vả mặt 3 thành công. Vận khí nữ chính của Nhược Tuyết còn 50%.]

Tôi lấy lại điện thoại. Tắt livestream.

Tôi bước lại gần Nhược Tuyết đang quỳ dưới đất. Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai cô ta.

— Cô thua rồi.

Tôi quay lưng bước ra ngoài. Đám đông phóng viên dạt sang hai bên nhường đường cho tôi.

Tôi đi đến cuối hành lang thì thấy Lục Diễn đang đứng đó.

Hắn vỗ tay nhẹ nhàng.

— Màn kịch rất hay. Nhưng Ánh Hi, cô quên mất một người.

— Ai?

— Bố cô. — Hắn chỉ tay xuống sảnh bệnh viện.

Dưới sảnh, bố tôi đang bị áp giải đi. Ông ta nhìn tôi với ánh mắt đầy căm hận.

— Ông ta đã khai ra tất cả. — Lục Diễn cười. — Bao gồm cả việc mẹ cô đang bị giam giữ ở đâu.

Tôi khựng lại. Tim đập mạnh.

— Ở đâu?

Hắn ghé sát tai tôi. Hơi thở nóng hổi.

— Trong nhà của tôi.

Tôi trừng lớn mắt. Tôi định tát hắn nhưng hắn đã nắm chặt tay tôi.

— Ánh Hi, kịch bản bây giờ… do tôi viết.

Hắn kéo tôi vào thang máy.

Điện thoại tôi bỗng nhận được một tin nhắn cuối cùng từ số lạ đó.

“Đừng vào nhà hắn. Mẹ cô… chính là cái bẫy cuối cùng.”

Tôi nhìn Lục Diễn. Hắn đang mỉm cười.

Cánh cửa thang máy đóng lại. Thế giới xung quanh bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Dòng chữ xanh hiện ra lần cuối, nhưng nó màu đen kịt.

[Hệ thống sụp đổ. Chào mừng cô đến với thế giới thực.]

Tôi ngất lịm đi.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 5"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
March 21, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay