Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 4

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 4
Prev
Next

— Buông tay tôi ra!

Tôi gằn giọng. Tôi trừng mắt nhìn Lục Diễn.

Hắn vẫn không nhúc nhích. Bàn tay hắn như gông sắt.

— Ánh Hi, nhìn kỹ đi.

Hắn chỉ tay về phía cửa kính. Khói đen bốc lên từ khách sạn.

Tiếng còi xe cứu thương rú liên hồi. Không gian đặc quánh mùi khói khét.

Tôi hít một hơi sâu. Cố gắng giữ bình tĩnh.

— Nhược Tuyết ở trong đó. Hắn định giết cô ta.

— Cô ta không dễ chết thế đâu. — Lục Diễn cười nhạt.

Tôi khựng lại. Ánh mắt hắn đầy vẻ chế giễu.

Ngay lúc đó, dòng chữ xanh hiện lên. Nó nhấp nháy liên tục.

[Kịch bản gốc: Chương 4 — Khách sạn Grand phát nổ. Lâm Nhược Tuyết dàn cảnh tự sát. Cô ta muốn biến mình thành nạn nhân.]

Tôi sững người. Đầu óc quay cuồng.

Dàn cảnh tự sát? Ngay sau khi bị vạch trần đạo nhái?

Tôi hiểu rồi. Một mũi tên trúng hai đích.

Nếu cô ta chết hụt, dư luận sẽ quay xe. Họ sẽ nói tôi bức tử cô ta.

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại. Tin nhắn thoại vừa rồi là một cái bẫy.

— Lục Diễn, anh biết trước điều này?

Hắn buông tay tôi ra. Hắn dựa lưng vào ghế xe.

— Tôi chỉ biết Nhược Tuyết rất giỏi diễn.

Hắn rút một tờ khăn giấy. Hắn lau vết son nhạt trên mu bàn tay tôi.

Hành động này rất tự nhiên. Nhưng tôi cảm thấy ớn lạnh.

— Anh muốn xem tôi xử lý thế nào? — Tôi hỏi.

— Tôi muốn xem cô ác đến đâu.

Hắn nháy mắt. Chiếc xe Rolls-Royce lùi lại, rời khỏi hiện trường.

Mười phút sau. Mạng xã hội bùng nổ.

“Đại tiểu thư Tống gia bức tử em gái nuôi ngay tại lễ trao giải.”

“Lâm Nhược Tuyết tự sát tại khách sạn Grand.”

“Video bằng chứng: Ánh Hi sỉ nhục Nhược Tuyết trên sân khấu.”

Tôi lướt đọc các bình luận. Những lời chửi bới hiện lên dày đặc.

“Loại phụ nữ độc ác như Tống Ánh Hi nên biến mất.”

“Nhược Tuyết thật đáng thương. Cô ấy chỉ là con nuôi thôi mà.”

“Chỉ vì một bản thiết kế mà dồn người ta vào chỗ chết?”

Tôi ném điện thoại xuống ghế. Môi tôi mím chặt.

— Quản lý Trần! — Tôi gọi.

— Có tôi, thưa tiểu thư. — Giọng anh ta run rẩy qua loa ngoài.

— Thuê ngay đội ngũ xử lý khủng hoảng. — Tôi ra lệnh.

— Nhưng dư luận đang quá khích…

— Không cần cãi vã với họ. — Tôi lạnh lùng. — Hãy tung video Nhược Tuyết lén lút vào khách sạn Grand với Cố Thần Hi trước vụ nổ.

— Dạ? Họ đi cùng nhau sao?

— Phải. — Tôi nhìn vào dòng chữ xanh. — Tìm camera hành trình của chiếc xe đậu gần đó.

[Thông tin kịch bản: Nhược Tuyết và Cố Thần Hi cãi vã trong phòng 402. Vụ nổ bắt đầu từ bình ga trong bếp nhỏ.]

Tôi nhếch môi. Cô ta muốn diễn kịch? Tôi sẽ cho cô ta đóng vai chính.

Nhưng chỉ trong phim kinh dị thôi.

Xe dừng lại trước cổng bệnh viện Thượng Hải.

Cố Thần Hi đang đứng ở sảnh cấp cứu. Quần áo hắn xộc xệch.

Thấy tôi bước xuống, hắn lao tới. Ánh mắt hắn đầy tia máu.

— Tống Ánh Hi! Cô hài lòng chưa?

Tôi đứng yên. Tôi nhìn hắn như nhìn một đống rác.

— Nhược Tuyết sao rồi? — Tôi hỏi.

— Cô ấy đang nguy kịch! Bác sĩ nói cô ấy bị bỏng nặng!

Hắn nắm lấy vai tôi. Hắn lắc mạnh.

— Chính cô đã dồn cô ấy đến bước này! Cô là kẻ sát nhân!

— Bỏ tay ra. — Tôi nói, giọng không chút ấm áp. — Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát tội hành hung.

Hắn cười điên dại. Hắn ghé sát tai tôi.

— Cô tưởng cô thắng sao? Ánh Hi, cô quên lời ông nội cô nói rồi à?

Tôi khựng lại. Bí mật về cái chết của mẹ tôi.

— Anh nắm giữ thứ gì? — Tôi nghiến răng.

Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ.

— Trong này là đoạn ghi âm cuối cùng. — Hắn thì thầm. — Đêm đó, trên chiếc xe gặp nạn… mẹ cô đã cầu cứu ai cô biết không?

Tim tôi thắt lại. Cảm giác đau nhói ở ngực trái.

— Ai?

— Là bố cô. — Hắn cười khẩy. — Chính ông ta đã cắt dây phanh chiếc xe đó.

Tôi lảo đảo. Tôi không tin vào tai mình.

Bố tôi? Người đàn ông luôn tỏ ra yêu thương mẹ tôi hết mực?

— Cô muốn lấy nó không? — Hắn giơ chiếc thẻ nhớ lên. — Hãy rút đơn kiện Cố thị. Và công khai xin lỗi Nhược Tuyết.

Hắn nhìn tôi đắc thắng. Hắn tưởng đã nắm thóp được tôi.

Dòng chữ xanh hiện lên. Lần này nó bị nhòe đi.

[Cảnh báo: Thông tin này không có trong nguyên tác gốc. Kịch bản đã bị ghi đè hoàn toàn.]

Tôi nhìn về phía Lục Diễn đang đứng cạnh xe.

Hắn đang nhìn tôi. Hắn mỉm cười. Một nụ cười đầy bí hiểm.

Là hắn. Chính hắn đã thay đổi kịch bản này.

Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Thần Hi.

— Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao?

— Cô không tin cũng phải tin. — Hắn nhét chiếc thẻ nhớ vào tay tôi. — Xem đi. Rồi cô sẽ thấy mình nực cười thế nào.

Hắn quay lưng bước vào phòng bệnh.

Tôi đứng chết lặng giữa sảnh bệnh viện. Chiếc thẻ nhớ trong tay lạnh ngắt.

Lục Diễn bước lại gần tôi. Hắn khoác chiếc áo vest lên vai tôi.

— Cô ổn chứ, vị hôn thê của tôi?

— Anh đã làm gì? — Tôi hỏi, giọng run lên.

— Tôi chỉ đưa cho hắn một sự thật mà hắn muốn tin thôi.

Hắn cúi xuống. Hắn hôn nhẹ lên trán tôi.

— Đừng lo. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Hắn kéo tôi đi ra xe. Tôi cảm thấy mình như một quân cờ trong tay hắn.

Nhưng tôi không phải là kẻ dễ bị thao túng.

Tôi lấy điện thoại ra. Nhắn tin cho một số liên lạc ẩn danh.

“Kiểm tra ngay hồ sơ vụ tai nạn 15 năm trước. Tìm tên người thợ sửa xe.”

Tôi nhìn vào chiếc thẻ nhớ.

Nếu đây là bẫy của Lục Diễn, tôi sẽ khiến hắn phải trả giá.

Bỗng nhiên, điện thoại tôi hiện lên thông báo khẩn cấp.

“Lâm Nhược Tuyết đã tỉnh lại. Cô ấy chuẩn bị livestream từ giường bệnh.”

Tôi nheo mắt. Cô ta nhanh thật đấy.

— Lục Diễn, dừng xe. — Tôi nói.

— Cô muốn đi đâu?

— Tôi muốn xem cô ta diễn nốt vở kịch này.

Tôi mở livestream trên điện thoại.

Màn hình hiện lên khuôn mặt quấn băng trắng của Nhược Tuyết.

Chỉ để lộ đôi mắt ngập nước.

— Mọi người đừng trách chị Hi… — Giọng cô ta yếu ớt. — Là do em… em không tốt… em đã làm chị ấy buồn…

Hàng ngàn bình luận an ủi hiện lên. “Nhược Tuyết cố lên!”, “Ánh Hi là đồ ác quỷ!”.

— Em chỉ muốn nói… — Cô ta nấc nghẹn. — Chị Hi ơi… chiếc vòng cổ đó… thực sự là em tự vẽ mà… Chị đừng vì ghét em mà đổi trắng thay đen…

Cô ta đưa một bản thảo khác ra trước ống kính.

Đó là bản thiết kế “Sự trỗi dậy của gai nhọn”.

Nhưng nó đã được chỉnh sửa. Nó trông mềm mại hơn. Giống hệt phong cách của Nhược Tuyết.

Tôi sững sờ. Bản đó tôi vừa mới vẽ xong tối qua!

Làm sao cô ta có được?

Tôi quay sang nhìn Lục Diễn.

Hắn vẫn thản nhiên lái xe.

— Lục Diễn! — Tôi hét lên. — Anh đã đưa nó cho cô ta?

Hắn không trả lời. Hắn nhấn ga. Chiếc xe lao vút đi trên đại lộ Thượng Hải.

— Tôi đã nói rồi. — Hắn lạnh lùng. — Cô phải trả giá.

Hắn đột ngột phanh gấp.

Trước mặt chúng tôi là một căn biệt thự cũ nát ở ngoại ô.

— Xuống xe. — Hắn ra lệnh.

— Đây là đâu?

— Nhà của người thợ sửa xe năm đó. — Hắn nhìn tôi. — Cô muốn biết sự thật? Vào đó đi.

Tôi bước xuống xe. Tim đập liên hồi.

Tôi đẩy cánh cửa gỗ mục nát. Bên trong tối om. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi.

Tôi bật đèn pin điện thoại.

Một người đàn ông già nua đang ngồi trên ghế bành. Ông ta nhìn tôi với ánh mắt hoảng sợ.

— Cô là ai?

— Tôi là con gái của người phụ nữ trên chiếc xe 15 năm trước.

Ông ta run rẩy. Ông ta định đứng dậy bỏ chạy nhưng tôi đã chặn lại.

— Nói đi! Ai đã thuê ông cắt dây phanh?

Ông ta nhìn ra cửa. Thấy Lục Diễn đang đứng đó.

— Là… là người đàn ông đó… — Ông ta chỉ tay về phía Lục Diễn.

Tôi chết lặng.

Lục Diễn? 15 năm trước hắn mới chỉ là một đứa trẻ!

Chuyện này là thế nào?

Lục Diễn bước vào. Hắn cầm một khẩu súng đen ngòm trên tay.

Hắn chĩa súng vào đầu người thợ sửa xe.

— Ông nói sai rồi. — Hắn lạnh lùng. — Nói lại đi.

Tôi lao đến ngăn hắn lại.

— Lục Diễn! Anh điên rồi sao?

“Đoàng!”

Tiếng súng nổ vang trời. Người thợ sửa xe gục xuống. Máu tươi bắn lên váy tôi.

Tôi hét lên. Tôi ngã quỵ xuống sàn.

Lục Diễn thổi khói súng. Hắn nhìn tôi, ánh mắt không một chút gợn sóng.

— Kịch bản này, tôi đã xóa xong nhân vật phụ rồi.

Hắn cúi xuống, nâng cằm tôi lên.

— Giờ thì, chỉ còn tôi và cô.

Tôi run rẩy nhìn hắn. Đây không phải là Lục Diễn trong sách.

Hắn là một con quái vật.

Điện thoại tôi bỗng rung lên. Một tin nhắn mới từ số lạ.

“Bất ngờ không? Lục Diễn chính là người viết ra cuốn tiểu thuyết này.”

Tôi bàng hoàng. Toàn thân đóng băng.

Nếu hắn là người viết… vậy tôi là cái gì?

Dòng chữ xanh hiện ra lần cuối, nhưng nó vỡ vụn thành từng mảnh:

[Lỗi hệ thống: Nhân vật chính đã nhận ra sự thật. Thế giới đang sụp đổ…]

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 4"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
March 21, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay