Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 3

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 3
Prev
Next

Mẹ tôi không đơn giản là qua đời vì bệnh.

Câu nói của ông nội như tiếng sét đánh ngang tai.

Tôi ngồi lặng trong phòng làm việc. Ánh đèn bàn hắt bóng tôi lên tường. Cô độc. Lạnh lẽo.

Cố gia nắm giữ bí mật gì? Tại sao họ lại có bằng chứng đó?

Tôi cầm điện thoại. Nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Lục Diễn.

“Bản này mới đoạt giải nhất được. Muốn lấy không?”

Tôi hít một hơi sâu. Ngón tay gõ nhanh lên màn hình.

— Lục tổng, anh biết về cái chết của mẹ tôi?

Tin nhắn được gửi đi. Trạng thái “đã xem” hiện lên ngay lập tức.

Nhưng hắn không trả lời. Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột với tôi.

Dòng chữ xanh hiện ra, che mờ cả tầm nhìn.

[Kịch bản gốc: Chương 3 — Cuộc thi thiết kế đá quý trẻ. Nhược Tuyết lẻn vào phòng Ánh Hi. Cô ta chụp lại bản phác thảo “Nước mắt Thượng Hải”.]

Tôi nhếch môi. Một nụ cười không có hơi ấm.

— Muốn trộm sao? Vậy tôi cho cô trộm cho thỏa thích.

Tôi gọi quản lý Trần vào phòng.

— Quản lý Trần, kế hoạch thay đổi.

— Vâng, tiểu thư. Người muốn làm gì?

— Chuẩn bị cho tôi một file thiết kế ảo.

— File ảo sao?

— Phải. Đặt tên là “Nước mắt Thượng Hải — Bản cuối”.

Tôi nhìn vào màn hình máy tính. Đôi mắt tôi lóe lên tia sáng sắc lẹm.

— Trong file đó, hãy cài một loại mã độc ngầm.

— Mã độc? Để làm gì ạ?

— Khi file này được mở trên thiết bị lạ, nó sẽ tự động phát tán.

Tôi dừng lại một chút. Giọng tôi trầm xuống.

— Nó sẽ gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện của máy đó về cho tôi.

Quản lý Trần rùng mình. Anh ta gật đầu rồi lui ra.

Tôi bắt đầu cầm bút. Vẽ lại bản thiết kế thực sự.

Không phải “Nước mắt Thượng Hải”. Không phải sự ủy mị.

Tôi vẽ một đóa hồng bằng kim cương đen. Những cánh hoa sắc nhọn như dao.

Tên nó là: “Sự trỗi dậy của gai nhọn”.

Hai ngày sau. Cuộc thi thiết kế đá quý Thượng Hải diễn ra.

Hội trường lớn của Trung tâm triển lãm quốc tế đông nghịt người.

Phóng viên. Nhà thiết kế. Những đại gia máu mặt.

Tôi bước vào với bộ vest đen quyền lực. Tóc búi cao. Thần thái ngút ngàn.

Ở phía xa, tôi thấy Cố Thần Hi. Hắn đang ôm eo Lâm Nhược Tuyết.

Nhược Tuyết mặc một chiếc váy đỏ rực. Cô ta trang điểm đậm hơn mọi khi.

Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy vẻ thách thức.

— Chị Hi, cũng đến tham gia sao? — Cô ta tiến lại gần.

— Đây là sân chơi của Tống gia. — Tôi lạnh lùng. — Tôi không đến thì ai đến?

Cố Thần Hi hừ lạnh một tiếng.

— Ánh Hi, cô đừng có tự mãn. Hôm nay Nhược Tuyết sẽ cho cô thấy tài năng thật sự.

— Tài năng? — Tôi nhướng mày. — Tài năng ăn cắp hay tài năng diễn kịch?

Sắc mặt Cố Thần Hi tái đi. Hắn định quát lên thì Nhược Tuyết ngăn lại.

— Anh Thần Hi, đừng chấp chị ấy. Chị ấy đang lo lắng thôi.

Cô ta ghé sát tai tôi. Giọng nói nhỏ nhẹ như rắn độc.

— Chị Hi, cảm ơn bản phác thảo của chị nhé. Nó thực sự… rất đẹp.

Tôi đứng yên. Không hề tỏ ra bất ngờ.

— Vậy sao? Hy vọng cô sẽ dùng nó thật tốt.

Dòng chữ xanh lại hiện lên.

[Tình tiết: Lâm Nhược Tuyết đã nộp bản thiết kế “Nước mắt Thượng Hải”. Ban giám khảo cực kỳ ấn tượng.]

Tôi thầm đếm trong đầu. 3… 2… 1…

Đột nhiên, từ phía sân khấu chính, một tiếng chuông báo động vang lên.

Màn hình LED lớn đang chiếu các tác phẩm dự thi bỗng nhiên bị nhiễu.

Toàn bộ hội trường xôn xao.

— Có chuyện gì vậy? — Một vị giám khảo đứng dậy.

Màn hình đen ngòm trong vài giây. Sau đó, nó hiện lên một khung cửa sổ lệnh.

Hàng ngàn dòng code chạy loằng ngoằng.

Lâm Nhược Tuyết biến sắc. Cô ta run rẩy nắm lấy tay Cố Thần Hi.

— Thần Hi… chuyện gì đang xảy ra vậy?

Một dòng chữ lớn hiện lên trên màn hình LED:

“FILE NÀY LÀ TÀI SẢN BỊ ĐÁNH CẮP CỦA TỐNG THỊ.”

Cả hội trường ồ lên. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Nhược Tuyết.

— Cái gì? Đánh cắp sao?

— Đây chẳng phải là bài thi của Lâm tiểu thư sao?

Tôi bình thản bước lên sân khấu. Cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình.

— Xin lỗi mọi người vì sự cố này. — Giọng tôi vang rõ cả hội trường.

Tôi nhìn thẳng vào Lâm Nhược Tuyết. Cô ta đang đứng chôn chân tại chỗ.

— Bản thiết kế mà Lâm tiểu thư vừa nộp, thực chất là một file bẫy tôi đặt trong máy cá nhân.

Tôi bấm nút điều khiển trên tay.

Màn hình hiện lên clip quay lại từ camera ẩn trong phòng tôi.

Trong clip, Lâm Nhược Tuyết lén lút lẻn vào phòng lúc tôi vắng nhà.

Cô ta dùng USB sao chép file thiết kế có tên “Nước mắt Thượng Hải”.

— Không… không phải… Tôi không có! — Nhược Tuyết hét lên.

— Cô không có? — Tôi cười khẩy. — Vậy cô giải thích sao về bản vẽ cô vừa nộp?

Tôi ra hiệu cho kỹ thuật viên.

Màn hình hiện lên bản vẽ của Nhược Tuyết và bản vẽ trong máy tôi.

Giống nhau đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Nhưng ở góc bản vẽ của Nhược Tuyết, có một biểu tượng mờ ẩn dưới lớp màu.

Đó là logo cá nhân của tôi. Chỉ khi dùng tia cực tím hoặc mã độc kích hoạt mới hiện rõ.

— Đây là bằng chứng không thể chối cãi. — Tôi nói đanh thép.

Ban giám khảo tức giận đập bàn.

— Lâm tiểu thư, cô dám coi thường cuộc thi này sao?

— Đạo nhái là hành vi không thể chấp nhận được!

Cố Thần Hi đứng bên cạnh Nhược Tuyết, mặt đỏ như gan gà. Hắn cảm thấy nhục nhã vô cùng.

Hắn hất tay cô ta ra.

— Nhược Tuyết! Cô nói với tôi đây là bài cô tự vẽ mà?

— Em… em… — Cô ta khóc nức nở. — Em chỉ vì quá yêu anh… em muốn xứng đáng với anh…

— Đủ rồi! — Cố Thần Hi quát.

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt hận thù.

— Tống Ánh Hi, cô hài lòng chưa? Cô gài bẫy cô ấy!

— Tôi không gài bẫy người lương thiện. — Tôi đáp lại bằng giọng lạnh băng. — Tôi chỉ gài bẫy kẻ trộm.

Bảo vệ tiến vào. Họ mời Lâm Nhược Tuyết ra khỏi hội trường.

Cô ta vừa đi vừa gào thét tên Cố Thần Hi. Nhưng hắn chỉ đứng yên.

[Vả mặt 2 thành công. Vận khí nữ chính của Nhược Tuyết giảm thêm 10%.]

Tôi không dừng lại ở đó. Tôi nhìn về phía các phóng viên.

— Nhân tiện đây, tôi muốn công bố bài dự thi thực sự của mình.

Bản thiết kế “Sự trỗi dậy của gai nhọn” hiện lên.

Cả hội trường im lặng. Sau đó là những tiếng trầm trồ thán phục.

Đóa hồng đen đầy kiêu hãnh. Nó không cần sự thương hại. Nó tự bảo vệ mình bằng những chiếc gai sắc nhọn.

— Tuyệt vời! — Một vị giám khảo thốt lên. — Đây mới là đẳng cấp của Tống gia!

Tôi nhận giải nhất trong tiếng vỗ tay sấm dậy.

Nhưng trong lòng tôi không hề có cảm giác chiến thắng.

Bí mật về mẹ tôi vẫn còn đó.

Tôi bước xuống sân khấu. Đi thẳng ra phía bãi đậu xe.

Tôi cần tìm Lục Diễn. Hắn là người duy nhất có thể cho tôi câu trả lời.

Vừa ra tới cửa, một chiếc xe màu đen đã đợi sẵn.

Cửa xe mở ra. Lục Diễn ngồi bên trong. Hắn đang nhâm nhi một ly rượu vang.

— Lên xe đi, Tống tiểu thư. — Hắn mỉm cười.

Tôi bước vào xe. Không khí bên trong nồng mùi gỗ tuyết tùng.

— Anh muốn gì? — Tôi hỏi thẳng.

Lục Diễn đặt ly rượu xuống. Hắn nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

— Cô vả mặt cô ta rất giỏi. Nhưng cô quên mất một điều.

— Điều gì?

— Cố Thần Hi không chỉ có một mình. Sau lưng hắn là Cố lão gia.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào lọn tóc của tôi. Tôi né tránh.

— Cố lão gia là người đã trực tiếp liên quan đến vụ tai nạn của mẹ cô năm đó.

Tim tôi thắt lại.

— Anh có bằng chứng?

— Có. Nhưng tôi không cho không. — Hắn ghé sát tai tôi. — Cô phải trả giá.

— Giá bao nhiêu? — Tôi nghiến răng.

— Kết hôn với tôi.

Tôi khựng lại. Tôi nhìn hắn như nhìn một kẻ điên.

— Anh nói cái gì?

— Kết hôn với tôi. Trong vòng một năm. — Hắn bình thản. — Tôi sẽ giúp cô tiêu diệt Cố gia. Và cho cô biết toàn bộ sự thật.

— Tại sao lại là tôi?

— Vì chỉ có cô mới đủ ác để đứng cạnh tôi.

Tôi im lặng. Đầu óc tôi quay cuồng.

Dòng chữ xanh hiện lên, nhưng lần này nó màu đỏ rực.

[Cảnh báo: Lựa chọn này sẽ thay đổi hoàn toàn kết cục của tiểu thuyết. Bạn có muốn chấp nhận?]

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Lâm Nhược Tuyết đang bị đám đông phóng viên bao vây, khóc lóc thảm thiết.

Cố Thần Hi thì đang bị chủ nợ đuổi theo ngay tại sảnh.

Cuộc sống của tôi bây giờ là một canh bạc.

— Được. — Tôi nói, giọng kiên định. — Tôi đồng ý.

Lục Diễn cười. Hắn lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương đen. Giống hệt đóa hồng tôi vừa vẽ.

— Rất hợp với cô. — Hắn đeo nhẫn vào tay tôi.

Đột nhiên, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn thoại từ số lạ.

Tôi mở lên. Tiếng thét thất thanh của Nhược Tuyết vang lên:

— Chị Hi cứu em! Cố Thần Hi định giết em!

Tôi bàng hoàng. Hắn điên rồi sao?

— Đi đến khách sạn Grand! — Tôi hét lên với tài xế.

Nhưng Lục Diễn nắm chặt tay tôi.

— Đừng đi. Đó là bẫy.

— Nhưng cô ta có thể chết!

— Cô ta chết thì kịch bản mới kết thúc sớm được, không phải sao? — Hắn lạnh lùng.

Tôi nhìn hắn. Đây có phải là người tôi vừa đồng ý kết hôn?

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía khách sạn Grand. Khói đen bốc lên nghi ngút.

Điện thoại tôi rơi xuống sàn xe.

Dòng chữ xanh hiện ra lần cuối trước khi biến mất:

[Chương 4: Sự sụp đổ của một thiên thần. Nhân vật Lâm Nhược Tuyết: Tử vong?]

Tôi chết lặng. Kịch bản đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 3"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
March 21, 2026
bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay