CHƯƠNG 2
— Cô là ai? Rốt cuộc là ai?
Tôi gõ nhanh. Ngón tay run nhẹ. Tim đập dồn dập.
Màn hình điện thoại sáng quắc trong đêm. Tin nhắn hiện trạng thái “đã xem”. Nhưng không có hồi âm.
Dòng chữ bí ẩn vẫn nằm đó: “Cô nghĩ chỉ có mình cô biết trước tương lai sao?”
Kẻ này biết tôi xuyên sách? Hay hắn cũng có “ngoại hối”?
Tôi nhìn ra cửa sổ. Thượng Hải về đêm rực rỡ đèn hoa. Những tòa nhà chọc trời như những lưỡi gươm đâm vào bầu trời. Trong bóng tối, tôi cảm thấy có hàng ngàn con mắt đang dõi theo mình.
Tôi là Tống Ánh Hi. Nhưng kẻ nhắn tin có vẻ biết rõ linh hồn bên trong này không phải cô ấy.
Sáng hôm sau.
Tôi xuống lầu với một tách cafe đen đặc. Vừa bước vào phòng khách, không khí đã đông cứng lại.
Cố Thần Hi đang ngồi đó. Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi. Bên cạnh là Lâm Nhược Tuyết.
Cô ta quàng một chiếc khăn lụa dày. Khuôn mặt tái nhợt. Đôi mắt sưng mọng như vừa khóc cả đêm.
— Tống Ánh Hi! Cô đứng lại đó cho tôi!
Cố Thần Hi đập bàn đứng phắt dậy. Tiếng sứ va chạm chói tai.
Tôi bình thản nhấp một ngụm cafe. Vị đắng gắt đầu lưỡi làm tôi tỉnh táo.
— Sáng sớm đã sang đây sủa. Anh không thấy mệt sao?
— Cô… — Hắn nghẹn họng. — Cô nhìn Nhược Tuyết đi! Nhìn xem cô đã làm gì cô ấy!
Nhược Tuyết khẽ run vai. Cô ta từ từ tháo chiếc khăn lụa ra.
Vùng cổ và xương quai xanh của cô ta đỏ rực. Những vết ban đỏ nổi lên sần sùi. Trông rất đáng sợ.
— Chị Hi… — Giọng cô ta thều thào. — Em biết chị giận… nhưng chị biết em dị ứng hoa hồng mà… Sao chị lại… hức… tẩm tinh dầu hoa hồng vào quà tặng em?
Tôi nhướng mày. Kịch bản này quen thật.
Dòng chữ xanh hiện lên ngay tức khắc.
[Kịch bản gốc: Nhược Tuyết dùng bột phấn hóa trang tạo vết ban giả. Cô ta mua chuộc người hầu Tống gia để đặt một bó hoa hồng kèm thiệp tên Ánh Hi vào phòng mình.]
Tôi suýt chút nữa thì bật cười. Chiêu trò rẻ tiền.
— Hoa hồng sao? — Tôi hỏi. — Tôi tặng cô lúc nào?
— Sáng nay… người hầu nói có bưu phẩm của chị… — Nhược Tuyết nức nở. — Em vừa mở ra đã phát ban thế này. Bác sĩ nói nếu không cấp cứu kịp… em sẽ bị sốc phản vệ mà chết.
Cố Thần Hi nghiến răng. Ánh mắt hắn như muốn xé xác tôi.
— Cô nghe thấy chưa? Ánh Hi, tôi không ngờ cô lại thâm độc đến thế!
— Thâm độc? — Tôi bước lại gần Nhược Tuyết.
Hắn lập tức chắn trước mặt cô ta.
— Cô định làm gì? Lại định hành hung cô ấy?
— Tránh ra. — Tôi lạnh lùng. — Tôi muốn xem “vết thương” của đại mỹ nhân một chút.
Tôi xoay người, gọi quản lý Trần.
— Quản lý Trần, lấy cho tôi một hộp khăn ướt tẩy trang loại mạnh nhất.
— Vâng, tiểu thư.
Lâm Nhược Tuyết biến sắc. Cô ta lùi lại một bước, tay níu chặt áo Cố Thần Hi.
— Chị Hi… Chị định làm gì… Em đau lắm… Đừng chạm vào em…
— Nhược Tuyết, cô nói cô bị dị ứng cấp độ nặng? — Tôi hỏi, mắt xoáy sâu vào cô ta.
— Vâng… hức… phổi em đang thắt lại… khó thở quá…
— Vậy sao?
Tôi lấy điện thoại, lướt một vòng rồi quay màn hình lại cho cả hai xem.
Đó là một bức ảnh chụp lén tại một quán lẩu cay nổi tiếng lúc 2 giờ sáng nay.
Trong ảnh, Lâm Nhược Tuyết đang cười tươi rói. Trên bàn là nồi lẩu đỏ quạnh ớt và tiêu.
— Lâm tiểu thư, trí nhớ cô kém quá. — Tôi mỉa mai. — Bác sĩ nào nói người dị ứng hoa hồng cấp độ sốc phản vệ lại có thể ăn lẩu cay nồng độ 5 vào đêm khuya thế này?
Sắc mặt Nhược Tuyết chuyển từ trắng sang xanh.
— Cái này… cái này là ảnh cũ…
— Ảnh cũ sao? — Tôi chỉ tay vào góc ảnh. — Nhìn cái đồng hồ trên tường đi. Ngày 15 tháng 4. Chính là tối qua.
Cố Thần Hi khựng lại. Hắn nhìn bức ảnh, rồi nhìn sang Nhược Tuyết.
— Nhược Tuyết? Chẳng phải em nói tối qua em mệt nên ngủ sớm sao?
— Em… em… — Cô ta lắp bắp. — Em chỉ đi ăn một chút cho đỡ buồn… Chị Hi, chị theo dõi em?
— Tôi không rảnh theo dõi cô. — Tôi cười nhạt. — Là người hâm mộ của cô chụp rồi đăng lên mạng đấy. “Nữ thần bệnh tật” mà lại ăn cay giỏi thế, ai mà không bất ngờ?
Quản lý Trần mang hộp khăn giấy lại. Tôi rút một tờ. Bước tới.
— Đừng… Thần Hi cứu em! — Nhược Tuyết hoảng loạn né tránh.
Cố Thần Hi định can thiệp, nhưng tôi đã nhanh hơn. Tôi túm lấy cổ tay cô ta. Lực tay tôi rất mạnh, như gông sắt.
Tôi dùng khăn ướt lau mạnh lên vùng cổ “phát ban” của cô ta.
— Á! Đau! — Cô ta hét lên.
Chỉ sau hai lần lau, vùng da đỏ rực biến mất. Thay vào đó là một mảng da trắng ngần, mịn màng.
Và trên tờ khăn giấy trắng tinh giờ đây dính đầy bột màu đỏ hóa trang.
— Nhìn kỹ đi, Cố tổng. — Tôi ném tờ giấy vào ngực hắn. — Đây là “bệnh án” của người tình anh đấy.
Cố Thần Hi đứng hình. Hắn nhìn tờ giấy dính màu đỏ, rồi nhìn vào vùng cổ sạch sẽ của Nhược Tuyết.
Không khí im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng Nhược Tuyết thút thít giả tạo.
— Thần Hi… nghe em giải thích… Em chỉ muốn chị Hi quan tâm đến em một chút… Em sợ chị ấy ghét em…
— Câm miệng! — Cố Thần Hi quát lớn.
Hắn cảm thấy như bị tát một cái đau điếng trước mặt tôi.
Hắn luôn tự hào mình thông minh, lý trí. Vậy mà nãy giờ lại đi bảo vệ một vở kịch vụng về.
— Lâm Nhược Tuyết, cô dám lừa tôi? — Giọng hắn run lên vì giận.
— Không phải… em không có…
Tôi khoanh tay, đứng tựa lưng vào thành ghế. Thần thái ung dung như một nữ hoàng đang xem kịch vui.
— Cố Thần Hi, mắt anh để trưng cho đẹp sao? — Tôi bồi thêm một cú. — Một kẻ diễn kịch rẻ tiền thế này mà anh cũng coi như báu vật. Gu của anh… thấp thật đấy.
Hắn nhìn tôi. Đôi mắt đỏ ngầu. Sự hổ thẹn biến thành sự phẫn nộ hướng về phía tôi.
— Tống Ánh Hi, cô đừng có đắc ý! Dù cô ấy có lừa tôi, thì cô cũng chẳng tốt đẹp gì!
— Tôi không cần anh khen tôi tốt. — Tôi lạnh lùng đáp. — Tôi chỉ cần anh biến khỏi mắt tôi. Ngay bây giờ.
— Cô…
— Còn nữa. — Tôi cắt lời hắn. — Dự án đầu tư 500 triệu tệ vào khu nghỉ dưỡng của Cố thị, tôi đã yêu cầu bộ phận pháp lý rút lại.
Cố Thần Hi lảo đảo. Hắn như bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông.
— Cô không thể làm thế! Hợp đồng đã ký rồi!
— Trong hợp đồng có điều khoản: Nếu vị hôn phu có hành vi làm tổn hại đến danh dự và uy tín của Tống gia, chúng tôi có quyền đơn phương chấm dứt. — Tôi nhếch môi. — Vụ náo loạn ở hồ bơi tối qua cộng với màn kịch “dị ứng” sáng nay… đủ để tôi kiện anh ra tòa vì tội phỉ báng đấy.
Hắn im bặt. Mồ hôi vã ra trên trán.
Không có 500 triệu của Tống gia, Cố thị sẽ sụp đổ trong vòng một tháng.
— Ánh Hi… chúng ta có thể thương lượng… — Giọng hắn dịu xuống. Hèn nhát.
— Thương lượng với luật sư của tôi đi. — Tôi chỉ tay ra cửa. — Cút. Cả hai người.
Cố Thần Hi nhìn tôi, rồi nhìn sang Nhược Tuyết đang run rẩy. Hắn không nói một lời, hầm hầm bước đi.
Lâm Nhược Tuyết cuống cuồng chạy theo, chiếc khăn lụa rơi xuống sàn. Trông nhếch nhác đến cực điểm.
[Vận khí nữ chính của Lâm Nhược Tuyết giảm 5%. Độ lệch kịch bản: 22%.]
Tôi ngồi xuống ghế, thở hắt ra một hơi. Chiến thắng này chỉ là bắt đầu.
— Tiểu thư, người thực sự muốn rút vốn sao? — Quản lý Trần lo lắng hỏi. — Ông nội người sẽ…
— Ông nội đã giao quyền quản lý quỹ cho tôi. — Tôi đáp chắc nịch. — Cứ làm theo lời tôi. Đừng để một xu nào rơi vào tay nhà họ Cố.
Tôi đứng dậy, đi lên phòng làm việc.
Trên bàn là bản phác thảo cho “Cuộc thi thiết kế đá quý quốc tế”.
Trong nguyên tác, Lâm Nhược Tuyết sẽ ăn cắp bản thiết kế này của tôi. Cô ta sẽ chỉnh sửa đôi chút và đoạt giải nhất. Còn tôi bị mang tiếng đạo nhái, bị giới thiết kế tẩy chay đến mức phải giải nghệ.
Tôi nhìn vào bản phác thảo. Đó là một chiếc vòng cổ mang tên “Nước mắt Thượng Hải”.
Rất đẹp. Nhưng quá hoàn hảo.
Đó là phong cách cũ của Tống Ánh Hi — rực rỡ và lụy tình.
Tôi cầm bút chì lên. Gạch bỏ toàn bộ.
Tôi sẽ không thiết kế một thứ “nước mắt” nào cả.
Bỗng nhiên, điện thoại lại rung lên.
Vẫn là số lạ đó. Một bức ảnh được gửi tới.
Tim tôi suýt ngừng đập.
Trong ảnh là bản phác thảo tôi vừa gạch bỏ. Nhưng nó được vẽ lại hoàn chỉnh, tinh xảo hơn gấp bội.
Kèm theo dòng tin nhắn: “Bản này mới đoạt giải nhất được. Muốn lấy không?”
Kẻ này… đang ở ngay trong phòng tôi sao?
Tôi nhìn quanh. Căn phòng vắng lặng. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Tôi lao ra ban công. Nhìn xuống sân.
Một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đang từ từ chuyển bánh rời khỏi cổng Tống gia.
Qua lớp kính đen, tôi thấy thấp thoáng một gương mặt quen thuộc.
Lục Diễn.
Hắn hạ kính xe. Đưa một tay ra ngoài, vẫy nhẹ như chào tạm biệt.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích.
Tôi siết chặt điện thoại.
Lục Diễn không chỉ biết kịch bản. Hắn còn đang chơi đùa với nó.
Hắn muốn giúp tôi? Hay muốn nuốt chửng tôi?
Tôi quay vào phòng, nhìn chằm chằm vào bản thiết kế của hắn trên màn hình.
Dòng chữ xanh hiện ra, nhưng lần này nó bị nhiễu sóng: [Cảnh báo: Nhân vật Lục Diễn đang ghi đè kịch bản. Độ nguy hiểm: Cấp độ S.]
Tôi hít một hơi thật sâu.
Kịch bản của tôi, chỉ mình tôi được viết.
Tôi nhấn phím “Xóa” ảnh của hắn.
Tôi sẽ vẽ một thứ khác. Một thứ mà ngay cả Lục Diễn cũng không thể lường trước.
Nhưng ngay khi tôi vừa đặt bút xuống, cửa phòng đột ngột mở tung.
Tống lão gia đứng đó. Khuôn mặt ông nghiêm nghị đến mức đáng sợ.
— Ánh Hi. Con vừa đuổi Cố Thần Hi đi?
— Vâng, thưa ông. — Tôi bình tĩnh đáp.
— Con biết mình đang làm gì không? — Ông gõ mạnh cây gậy xuống sàn. — Con có biết Cố gia đang nắm giữ thứ gì của Tống gia không?
Tôi khựng lại. Trong sách không hề đề cập đến chuyện này.
— Ý ông là sao ạ?
— Bí mật về cái chết của mẹ con. — Ông thở dài, giọng già nua hẳn đi. — Nếu con hủy hôn, Cố gia sẽ tung bằng chứng đó ra. Tống gia… sẽ tan tành.
Tôi lặng người.
Kịch bản… không nói với tôi điều này.
Lâm Nhược Tuyết đã biết bí mật này chưa? Hay đây chính là quân bài tẩy mà kẻ nhắn tin muốn nhắc nhở tôi?