CHƯƠNG 1
— Cố Thần Hi, anh thực sự muốn đính hôn sao?
Tôi hỏi. Giọng tôi lạnh lẽo. Không chút cảm xúc.
Người đàn ông trước mặt khựng lại. Anh ta đang thắt cà vạt. Đôi lông mày cau lại đầy vẻ khó chịu.
— Ánh Hi, cô lại định giở trò gì?
Tôi nhìn vào gương. Khuôn mặt trong gương thật xinh đẹp. Nhưng đôi mắt thì đầy vẻ mệt mỏi. Đây không phải tôi. Nhưng cũng chính là tôi.
Tôi đã xuyên sách.
Vào cuốn tiểu thuyết ngược luyến tơi tả mà tôi vừa đọc xong đêm qua. Tên nó là “Trái tim mùa hạ”. Một cái tên thật mỉa mai.
Trong truyện, Tống Ánh Hi là một đại tiểu thư lụy tình. Cô ta yêu Cố Thần Hi đến điên dại. Để rồi bị hắn và trà xanh Lâm Nhược Tuyết lừa sạch gia sản. Cuối cùng chết trong trại tâm thần.
Bàn tay tôi siết chặt thành ghế. Cảm giác da thuộc mát lạnh truyền vào lòng bàn tay. Rất thật. Không phải mơ.
— Tôi hỏi lại lần nữa. Anh thực sự muốn đính hôn?
Cố Thần Hi xoay người lại. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.
— Cô nên biết điều một chút. Lễ đính hôn này là vì Tống gia. Không phải vì tôi yêu cô.
Tôi nhếch môi. Một nụ cười nhạt.
— Tốt. Nhớ lấy câu này.
Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bước ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm lại.
Ngay lúc đó, một dòng chữ xanh nhạt hiện lên trước mắt tôi.
[Kịch bản gốc: Chương 1 — Tiệc đính hôn. Lâm Nhược Tuyết giả vờ ngã hồ. Tống Ánh Hi bị vu oan. Cố Thần Hi tát Ánh Hi trước mặt quan khách.]
Tôi nheo mắt. Đây chính là ngoại hối của tôi. Toàn tri kịch bản.
Tôi đứng dậy. Chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi lướt trên sàn đá cẩm thạch. Tầng 33 của khách sạn hào hoa nhất Thượng Hải. Hôm nay, nơi này sẽ là sân khấu của tôi.
Tôi lấy điện thoại ra. Gọi cho quản lý Trần.
— Quản lý Trần, chuẩn bị cho tôi một việc.
— Vâng, tiểu thư. Người cần gì?
— Livestream. Toàn bộ khu vực hồ bơi phía sau.
— Livestream công khai sao tiểu thư?
— Phải. Công khai trên tài khoản cá nhân của tôi.
— Tôi hiểu rồi.
Tôi cúp máy. Lòng tôi bình tĩnh lạ thường.
Hào quang nữ chính sao? Để tôi xem nó chịu được mấy đòn.
Tôi bước xuống sảnh tiệc. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ đến lóa mắt. Tiếng nhạc giao hưởng du dương. Những quý ông, quý bà cười nói giả tạo.
Ở giữa sảnh, Cố Thần Hi đang đứng cạnh một cô gái.
Lâm Nhược Tuyết.
Cô ta mặc một chiếc váy voan mỏng manh. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt luôn ngấn nước. Trông như một đóa hoa bách hợp cần được bảo vệ.
Thấy tôi tiến lại, cô ta khẽ run vai. Cô ta núp sau lưng Cố Thần Hi.
— Chị Hi… chị đừng giận anh Thần Hi. Là em… là em không tốt.
Tôi nhìn cô ta. Ánh mắt tôi sắc như dao.
— Cô thực sự không tốt. Tôi đồng ý.
Lâm Nhược Tuyết đờ người. Cô ta không ngờ tôi lại đáp trả như vậy. Theo kịch bản gốc, lúc này tôi nên lao vào tát cô ta. Sau đó bị Cố Thần Hi ngăn lại.
Cố Thần Hi quát lên.
— Tống Ánh Hi! Cô ăn nói kiểu gì vậy? Nhược Tuyết chỉ muốn chúc phúc cho chúng ta.
— Chúc phúc? — Tôi cười khẩy. — Bằng cách nắm tay vị hôn phu của người khác sao?
Quan khách xung quanh bắt đầu xì xào. Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía chúng tôi.
Lâm Nhược Tuyết cúi đầu. Giọng cô ta run rẩy.
— Chị Hi… em không có… Em chỉ thấy chóng mặt… Anh Thần Hi tốt bụng mới đỡ em…
— Vậy sao? — Tôi bước tới gần cô ta. — Vậy thì ra hồ bơi cho thoáng. Ở đây ngột ngạt quá.
Tôi túm lấy cổ tay cô ta. Lực tay rất mạnh.
— Chị Hi… chị làm em đau… Anh Thần Hi cứu em!
Cố Thần Hi định ngăn cản. Nhưng tôi nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
— Cố Thần Hi. Ông nội tôi đang nhìn đấy.
Hắn khựng lại. Ánh mắt liếc về phía bục cao. Tống lão gia đang đứng đó với gương mặt nghiêm nghị. Hắn nghiến răng, không dám cử động.
Tôi kéo Lâm Nhược Tuyết ra khu hồ bơi.
Gió đêm Thượng Hải thổi lồng lộng. Mặt nước hồ xanh ngắt, phẳng lặng như gương.
Dòng chữ xanh lại hiện lên.
[Tình tiết: Lâm Nhược Tuyết sẽ tự nhảy xuống hồ. Cô ta sẽ hét lên rằng Tống Ánh Hi đẩy mình.]
Tôi đứng lại. Buông tay cô ta ra.
Lâm Nhược Tuyết nhìn quanh. Không có ai ở đây. Cô ta tưởng thế.
Cô ta đột ngột thay đổi thái độ. Khuôn mặt đáng thương biến mất. Thay vào đó là nụ cười đắc thắng.
— Tống Ánh Hi. Chị thắng được tôi sao? Thần Hi yêu tôi. Chị chỉ là quân cờ thôi.
— Ồ? — Tôi khoanh tay trước ngực. — Tiếp tục đi.
— Hôm nay, tôi sẽ khiến chị mất hết tất cả.
Dứt lời, cô ta lùi lại phía sau. Đôi mắt cô ta lộ vẻ điên cuồng.
— Chị Hi! Đừng đẩy em! Làm ơn!
Cô ta hét lớn. Âm thanh vang vọng cả khu vườn.
“Tùm!”
Tiếng nước bắn tung tóe. Lâm Nhược Tuyết rơi xuống hồ. Cô ta vùng vẫy kịch liệt.
— Cứu với… Khụ khụ… Chị Hi đẩy tôi… cứu tôi…
Cố Thần Hi và đám đông khách mời lao ra. Hắn nhìn thấy Nhược Tuyết dưới nước, lập tức nhảy xuống cứu.
Hắn bế cô ta lên bờ. Lâm Nhược Tuyết run cầm cập. Cô ta ôm chặt lấy cổ hắn.
— Thần Hi… em sợ lắm… Chị Hi nói… chị nói muốn em biến mất…
Cố Thần Hi đặt cô ta xuống. Hắn đứng dậy. Đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
Hắn bước về phía tôi. Cánh tay giơ cao.
— Tống Ánh Hi! Cô là con đàn bà độc ác!
Tôi đứng yên. Không né tránh.
— Đánh đi. — Tôi nói. Giọng tôi đều đều. — Nếu anh muốn ngày mai Cố thị phá sản.
Cánh tay hắn dừng lại trên không trung.
— Cô đẩy cô ấy! Chính mắt tôi thấy cô đứng đây!
— Anh thấy tôi đẩy? — Tôi nhếch môi. — Hay chỉ thấy cô ta dưới nước?
— Nhược Tuyết không biết bơi! Cô ấy sẽ không tự nhảy xuống!
Đám đông bắt đầu bàn tán.
— Đại tiểu thư nhà họ Tống ghê gớm thật.
— Đúng là lòng lang dạ thú.
— Đáng đời, loại phụ nữ này ai thèm lấy.
Lâm Nhược Tuyết nấp sau lưng Cố Thần Hi, nở nụ cười kín đáo. Cô ta tưởng mình thắng rồi.
Nhưng tôi lấy điện thoại trong túi xách ra.
— Mọi người bình tĩnh. — Tôi nói to. — Tôi có một thứ rất hay cho mọi người xem.
Tôi xoay màn hình điện thoại lại.
Đó là giao diện livestream trên Facebook của tôi. Số người xem đang tăng vọt.
— Livestream sao? — Một vị khách thốt lên.
Tôi bấm vào phần phát lại clip vừa rồi.
Trên màn hình hiện rõ mồn một. Từ lúc tôi buông tay Lâm Nhược Tuyết. Đến lúc cô ta cười đắc thắng và nói: “Thần Hi yêu tôi. Chị chỉ là quân cờ thôi.”
Và rõ nhất là cảnh cô ta tự lùi lại, tự nhảy xuống hồ.
Không hề có sự tác động nào từ tôi.
Toàn bộ sảnh tiệc im phăng phắc. Tiếng gió thổi qua tán cây nghe rõ mồn một.
Sắc mặt Cố Thần Hi từ đỏ chuyển sang tái mét.
Lâm Nhược Tuyết run rẩy. Cô ta lắp bắp.
— Không… không phải… Cái này là giả… Chị ta ghép clip!
— Ghép clip livestream trực tiếp sao? — Tôi tiến lại gần cô ta. — Cô đánh giá cao trình độ công nghệ của tôi quá rồi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
— Lâm Nhược Tuyết. Vai diễn “mỹ nhân bệnh tật” này, cô diễn hỏng rồi.
Cố Thần Hi quay lại nhìn cô ta. Ánh mắt hắn đầy vẻ nghi ngờ.
— Nhược Tuyết… những gì trong clip là thật? Cô nói tôi là quân cờ?
— Không… anh Thần Hi… nghe em giải thích…
Tôi không để cô ta nói hết. Tôi nhìn về phía Tống lão gia đang bước xuống.
— Ông nội. Lễ đính hôn này, con muốn hủy bỏ.
Cả hội trường ồ lên. Cố Thần Hi kinh ngạc nhìn tôi.
— Tống Ánh Hi! Cô điên rồi sao?
— Tôi không điên. — Tôi lạnh lùng nói. — Tống gia không cần một kẻ vô dụng bị trà xanh xỏ mũi làm con rể.
Tống lão gia gật đầu.
— Được. Ý của Ánh Hi là ý của ta. Từ nay về sau, Tống gia và Cố gia cắt đứt mọi hợp tác.
Cố Thần Hi lảo đảo. Hắn biết mình vừa đánh mất thứ gì. Toàn bộ tài chính của dự án mới đều phụ thuộc vào Tống gia.
Hắn trắng tay rồi.
Tôi quay lưng bước đi. Không thèm nhìn lại cặp đôi đó lấy một lần.
Nhưng ngay khi bước vào sảnh chính, tôi đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi.
Mùi hương gỗ tuyết tùng xông vào mũi. Rất dễ chịu.
Tôi ngẩng đầu lên.
Là Lục Diễn. Đối thủ không đội trời chung của Cố Thần Hi.
Hắn cúi xuống nhìn tôi. Đôi mắt sâu thẳm như hố đen.
— Tống tiểu thư. Màn kịch rất hay.
Hắn thì thầm. Chỉ đủ mình tôi nghe thấy.
Tôi nhướng mày.
— Lục tổng cũng thích xem kịch sao?
— Tôi thích xem cô.
Hắn cười. Một nụ cười đầy ẩn ý.
Ngay lúc đó, dòng chữ xanh lại hiện lên. Nhưng lần này, nó khác hẳn.
[Cảnh báo: Nhân vật Lục Diễn đã nhận thức được sự thay đổi của kịch bản. Độ lệch kịch bản: 15%.]
Tim tôi lỡ một nhịp. Hắn nhận ra sao?
Lục Diễn ghé sát tai tôi. Hơi thở nóng hổi khiến tôi rùng mình.
— Cô không phải Tống Ánh Hi mà tôi biết. Rốt cuộc… cô là ai?
Tôi đẩy hắn ra. Tôi lạnh lùng đáp.
— Tôi là người sẽ cướp lấy kịch bản này.
Tôi bước qua hắn. Nhưng cảm giác có ánh mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng khiến tôi không thoải mái.
Trở về phòng thay đồ. Tôi ngồi phịch xuống ghế.
Đòn đầu tiên đã thắng. Nhưng kịch bản bắt đầu lệch hướng.
Tôi mở kịch bản chương tiếp theo ra xem.
Dòng chữ xanh hiện lên: [Chương 2 — Cuộc thi thiết kế đá quý. Lâm Nhược Tuyết sẽ dùng vận khí nữ chính để đoạt giải nhất.]
Tôi nheo mắt.
Vận khí nữ chính sao?
Bỗng nhiên, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
“Cô nghĩ chỉ có mình cô biết trước tương lai sao?”
Mồ hôi lạnh chảy ròng sau lưng tôi.
Cái gì?