Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 13

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 13
Prev
Next

Mùi thuốc sát trùng. Gắt nồng. Tôi muốn nôn.

Mí mắt tôi nặng trĩu. Toàn thân như bị đá tảng đè lên.

— Ký nhanh đi anh. Bác sĩ nói nó sắp đi rồi.

Giọng nói này. Chua loét. Lâm Nhược Tuyết.

Tôi cố gắng cử động ngón tay. Lạnh ngắt. Cứng đờ.

— Anh biết rồi. Đừng giục. Tay anh đang run.

Giọng tra nam. Cố Thần Hi.

Tôi hít một hơi thật khẽ. Phổi đau nhức như bị kim châm.

Dòng chữ xanh hiện ra trong bóng tối của tâm trí. Nó nhấp nháy yếu ớt.

[Ngoại hối: Chế độ đời thực. Tỷ lệ tỉnh táo: 85%. Cảnh báo: Mục tiêu đang rút ống thở.]

Tôi rùng mình. Một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Cảm giác căm phẫn bùng lên. Nó mạnh hơn bất kỳ tầng giả lập nào.

Tôi dồn toàn lực vào đôi mắt. Mở ra.

Trần nhà trắng toát. Ánh đèn huỳnh quang chói mắt.

Bên giường, Lâm Nhược Tuyết đang cầm một xấp tài liệu. Ả mặc váy đen. Giả vờ tang tóc.

Cố Thần Hi cầm bút máy. Hắn đang run rẩy ký vào tờ giấy chuyển nhượng tài sản.

— Chào hai người. — Tôi thào thào. Giọng khàn đặc.

Cái bút máy rơi bộp xuống sàn.

Lâm Nhược Tuyết hét lên một tiếng ngắn. Ả lùi lại. Lưng đập mạnh vào tường. Cạch.

— Ánh… Ánh Hi? — Cố Thần Hi lắp bắp. — Em… em tỉnh rồi sao?

Tôi nhìn hắn. Đôi mắt tôi lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông.

— Thất vọng lắm sao? — Tôi nhếch môi. — Vì tôi chưa chết?

Lâm Nhược Tuyết lấy lại bình tĩnh nhanh chóng. Ả lao tới. Gương mặt ả vặn vẹo.

— Chị Hi! Chị tỉnh là tốt rồi! Em lo cho chị lắm!

— Lo cho tôi? — Tôi liếc nhìn tờ giấy trên sàn. — Lo cho cái chữ ký của Cố tổng hơn chứ?

— Chị… chị nói gì vậy? — Ả nấc nghẹn giả tạo. — Bố chị đi rồi… Tống thị cần người quản lý…

— Bố tôi chưa chết. — Tôi gằn giọng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ả.

— Và người gây ra vụ tai nạn 3 năm trước cũng đang đứng đây.

Cố Thần Hi lảo đảo. Hắn bám vào thành giường.

— Ánh Hi, em mê sảng rồi. Đó là tai nạn do tài xế say rượu…

— Tài xế đó nhận 50 triệu tệ từ tài khoản của Lâm Nhược Tuyết. — Tôi cắt lời.

— Tôi biết cả số tài khoản. Cả ngày giờ giao dịch.

Lâm Nhược Tuyết mặt tái mét. Ả cười gượng gạo.

— Chị ngủ lâu quá nên lú lẫn rồi. Làm gì có chuyện đó?

Tôi mỉm cười. Một nụ cười đầy nội lực.

Dòng chữ xanh hiện ra, rực rỡ và đanh thép.

[Ngoại hối: Kích hoạt ghi âm tiềm thức. Thời gian: 3 năm trước.]

Tôi nhấn một nút ảo trong đầu.

Đột nhiên, từ chiếc máy trợ thở bên cạnh phát ra âm thanh.

Đó là giọng của Lâm Nhược Tuyết. Rõ mồn một.

— “Cứ đâm thẳng vào xe nó. Đừng lo, tôi đã lo xong cảnh sát.”

— “Nhớ lấy, Tống Ánh Hi phải chết. Còn bà già kia, cứ để bà ta sống thực vật.”

Toàn bộ phòng bệnh rơi vào im lặng. Chỉ có tiếng máy đo nhịp tim tít tít đều đặn.

Cố Thần Hi quỵ xuống. Hắn nhìn Nhược Tuyết bằng ánh mắt kinh hoàng.

— Nhược Tuyết… là cô? Cô nói với tôi đó là tai nạn bất ngờ?

— Không! — Ả gào lên. — Cái máy đó bị hỏng rồi! Chị ta dùng kỹ thuật giả giọng!

— Giả giọng sao? — Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa.

Bác sĩ Lục Diễn bước vào. Hắn mặc áo blouse trắng. Phẳng phiu. Quyền lực.

Đi cùng hắn là hai viên cảnh sát và một vị luật sư.

— Lâm tiểu thư. — Lục Diễn lạnh lùng. — Đây là thiết bị thu âm sóng não đặc biệt.

— Nó ghi lại những ký ức chân thực nhất của bệnh nhân khi họ ở trạng thái hôn mê sâu.

Hắn tiến lại gần tôi. Hắn kiểm tra đồng tử của tôi bằng đèn pin.

Ánh mắt hắn thoáng qua một tia nhẹ nhõm.

— Chúc mừng cô, Ánh Hi. Cô đã tự cứu mình.

Luật sư bước tới. Ông ta giơ một tờ văn bản ra.

— Cố tổng. Đây là đơn kiện tội chiếm đoạt tài sản và mưu sát.

— Toàn bộ cổ phần của anh tại Tống thị đã bị phong tỏa.

— Anh trắng tay rồi.

Cố Thần Hi đờ đẫn. Hắn nhìn xấp tài liệu trên sàn.

Giấc mơ hào môn của hắn vỡ tan thành từng mảnh.

— Không thể nào… — Hắn lẩm bẩm. — Tôi đã làm tất cả vì Nhược Tuyết…

— Vì cô ta? — Tôi mỉa mai. — Anh chỉ là con chó giữ tiền cho cô ta thôi.

Lâm Nhược Tuyết điên cuồng lao về phía tôi. Ả định giật ống truyền dịch.

— Con khốn! Mày phải chết! Mày cướp hết của tao!

Cảnh sát lập tức khống chế ả. Ả vùng vẫy. Tóc tai rũ rượi.

— Thả tao ra! Tao là nữ chính! Tao phải có tất cả!

— Cô chỉ là một kẻ phạm tội. — Viên cảnh sát dõng dạc.

Họ còng tay ả lại. Tiếng kim loại va chạm khô khốc. Cạch.

[Vả mặt 5 hoàn thành: Nhược Tuyết bị bắt tại chỗ. Cố Thần Hi mất trắng sự nghiệp.]

Nhược Tuyết bị kéo đi trong tiếng gào thét.

Cố Thần Hi cũng bị áp giải đi theo diện tình nghi đồng phạm.

Căn phòng bệnh trở nên yên tĩnh. Chỉ còn tôi và Lục Diễn.

Tôi thở hắt ra một hơi. Toàn thân rã rời.

— Lục Diễn. — Tôi gọi khẽ. — Những chuyện trong mơ… là anh giúp tôi?

Hắn ngồi xuống cạnh giường. Hắn nắm lấy bàn tay gầy gò của tôi.

— Đó là liệu pháp phục hồi thần kinh. — Hắn giải thích.

— Tôi đã đưa ý thức của cô vào một môi trường giả lập để cô tự đấu tranh.

— Để cô tìm lại những ký ức bị mất trong vụ tai nạn.

Hắn hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi. Hơi thở ấm áp. Rất thực.

— Tôi đã đợi cô 3 năm rồi, Ánh Hi.

Tôi nhìn hắn. Trái tim tôi khẽ rung động.

Nhưng bỗng nhiên, tôi nhớ ra một điều. Một điều cực kỳ quan trọng.

— Mẹ tôi… — Tôi hoảng hốt. — Trong mơ, tôi thấy bà ấy bị giam cầm…

Lục Diễn khựng lại. Ánh mắt hắn tối sầm đi.

— Bà ấy đang ở phòng bên cạnh. — Hắn nói. Giọng hắn trầm xuống.

— Nhưng Ánh Hi… bà ấy chưa tỉnh lại.

Tôi sững sờ. Tôi định ngồi dậy nhưng Lục Diễn ngăn lại.

— Đừng. Cô còn yếu lắm.

— Không! Tôi phải sang đó!

Tôi đẩy tay hắn ra. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.

— Lục Diễn. Anh nói thật đi. Mẹ tôi bị sao?

Hắn im lặng một lúc lâu. Tiếng máy đo nhịp tim bỗng kêu dồn dập.

— Bà ấy không bị tổn thương não do tai nạn. — Hắn thì thầm.

— Trong máu bà ấy có một loại độc tố lạ.

— Loại độc tố này… chỉ có người ở Tống gia mới có thuốc giải.

Tôi chết lặng.

Bố tôi. Người đàn ông vẫn đang mất tích.

Dòng chữ xanh hiện ra lần cuối. Nó có màu đen kịt như vực thẳm.

[Chương cuối: Bí mật của kẻ cầm quyền. Vị trí bố của Ánh Hi: Tầng hầm Tống gia.]

Tôi rùng mình.

— Đưa tôi về Tống gia. — Tôi nói. Giọng tôi kiên định.

— Ngay bây giờ.

Lục Diễn nhìn tôi. Hắn không ngăn cản nữa.

Hắn lấy từ túi áo ra một khẩu súng vàng kim nhỏ. Giống hệt trong mơ.

— Cầm lấy. — Hắn đưa cho tôi. — Lần này, chúng ta kết thúc thật sự.

Tôi cầm lấy khẩu súng. Cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay.

Tôi bước xuống giường. Đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt rực lửa.

Chúng tôi bước ra khỏi bệnh viện.

Chiếc xe Rolls-Royce đen đã đợi sẵn ở cổng.

Bầu trời Thượng Hải u ám. Mưa bắt đầu rơi tầm tã.

Khi xe lăn bánh, tôi thấy một bóng người đứng dưới gốc cây cổ thụ.

Dáng người cao lớn. Mặc vest đen.

Khuôn mặt người đó… giống hệt bố tôi trong giả lập.

Ông ta giơ một chiếc kính VR lên. Mỉm cười với tôi qua cửa kính xe.

Môi ông ta cử động không thành tiếng:

“Chào mừng con đến với trò chơi thực tế, Ánh Hi.”

Tôi siết chặt khẩu súng.

Hóa ra, tất cả chỉ mới bắt đầu.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 13"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
March 21, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay