Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 12

  1. Home
  2. XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
  3. CHƯƠNG 12
Prev
Next

— Ánh Hi, bắn đi.

Lục Diễn nói. Giọng hắn tan vào tiếng gió rít.

Tôi chĩa súng vào tim hắn. Nòng súng lạnh ngắt.

Ngón trỏ tôi đặt lên cò. Tim đập dồn dập.

— Giết anh để tôi thành Tác giả? — Tôi cười lạnh.

— Phải. Đó là cách duy nhất để cô thoát.

Hắn tiến một bước. Ngực hắn chạm vào họng súng.

— Anh đang lừa tôi. — Tôi gằn giọng.

Tôi nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt ấy quá bình thản.

— Nếu tôi giết anh, tôi sẽ kẹt lại đây. — Tôi khẳng định.

— Kẻ lập trình muốn tôi trở thành một phần của hắn.

Tôi xoay nòng súng. Tôi chĩa thẳng lên bầu trời đang nứt vỡ.

— Tôi không chọn anh. Tôi cũng không chọn hắn.

“Đoàng!”

Viên đạn vàng kim xé toác màn đêm dữ liệu.

Bầu trời Thượng Hải đổ sụp. Ánh sáng trắng lóa mắt bao trùm.

Khi tôi mở mắt, tiếng ồn ào ập vào tai.

Mùi gỗ đàn hương. Tiếng điều hòa chạy rì rì.

Tôi đang đứng trước cửa phòng họp lớn của Cố thị.

Bộ vest đen trên người phẳng phiu.

Dòng chữ xanh hiện ra. Sắc nét chưa từng thấy.

[Sự kiện cuối: Đại hội cổ đông. Cố Thần Hi tuyên bố thâu tóm Tống thị.]

[Nhiệm vụ: Xuất hiện với tư cách chủ nợ lớn nhất.]

Tôi đẩy cửa. Cánh cửa gỗ nặng nề mở toang.

Bên trong, hàng chục cổ đông đang ngồi im lặng.

Cố Thần Hi đứng ở vị trí chủ tọa. Hắn đang cười đắc thắng.

Lâm Nhược Tuyết ngồi ngay bên cạnh. Ả mặc váy lụa trắng.

— Chúc mừng Cố tổng. — Nhược Tuyết lên tiếng. — Từ nay, Tống thị sẽ chỉ là lịch sử.

Ả đưa ly rượu lên. Đôi mắt lấp lánh sự độc ác.

— Tống Ánh Hi chết rồi. — Cố Thần Hi gõ búa xuống bàn.

— Tài sản của cô ta sẽ thuộc về chúng ta.

— Ai nói tôi chết? — Tôi bước vào.

Giọng tôi lạnh như băng. Vang vọng khắp phòng họp.

Toàn bộ cổ đông giật mình quay lại.

Cố Thần Hi đánh rơi chiếc búa. Mặt hắn xám ngoét.

Lâm Nhược Tuyết đứng bật dậy. Ly rượu trên tay ả đổ nhào.

— Tống… Tống Ánh Hi? — Ả lắp bắp. — Chị… chị là ma sao?

— Tôi là người đến đòi nợ. — Tôi tiến lại gần bàn họp.

Tôi ném một xấp hồ sơ lên bàn. Tiếng giấy đập mạnh khô khốc.

— Cố Thần Hi. Nhìn cho kỹ đi.

Hắn run rẩy cầm tờ giấy lên. Mồ hôi vã ra như tắm.

— Cái gì? 70% nợ của Cố thị… đang nằm trong tay cô?

— Phải. — Tôi khoanh tay trước ngực. — Tôi là chủ nợ lớn nhất của anh.

Tôi nhìn quanh các cổ đông. Ánh mắt tôi sắc như dao.

— Từ giây phút này, tôi yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản Cố gia.

— Không thể nào! — Lâm Nhược Tuyết gào lên. — Chị lấy tiền đâu ra?

— Tiền từ những lỗ hổng mà cô đã bán cho đối thủ đấy. — Tôi nhếch môi.

Tôi nhìn vào dòng chữ xanh đang nhấp nháy bên cạnh Nhược Tuyết.

[Thông tin ẩn: Lâm Nhược Tuyết là một virus dữ liệu. Cô ta không có thực thể người.]

Tôi tiến lại gần ả. Ả lùi lại, gương mặt bắt đầu biến dạng.

— Nhược Tuyết. Cô tưởng cô là nữ chính? — Tôi thì thầm.

— Cô chỉ là một dòng code lỗi. Một con ký sinh trùng.

— Chị nói bậy! — Ả vung tay định tát tôi.

Tôi bắt lấy cổ tay ả. Lực tay tôi mạnh đến mức nghe tiếng xương kêu.

— Nhìn kỹ mình đi. — Tôi chỉ vào tấm kính lớn trong phòng.

Nhược Tuyết nhìn vào gương. Ả hét lên kinh hoàng.

Trong gương không phải là một cô gái xinh đẹp.

Đó là một khối dữ liệu nhầy nhụa, đen ngòm.

— Không! Thần Hi, cứu em! — Ả ôm lấy cánh tay Cố Thần Hi.

Nhưng Cố Thần Hi gạt ả ra. Hắn nhìn ả đầy ghê tởm.

— Cô là cái quái gì thế này? Đừng chạm vào tôi!

Hắn lảo đảo lùi lại. Hắn nhìn tôi, ánh mắt đầy cầu khẩn.

— Ánh Hi… cứu tôi… Tôi sẽ trả hết nợ…

— Anh không còn gì để trả. — Tôi lạnh lùng.

— Ngay cả linh hồn của anh, cũng đã bán cho “Hắn” rồi.

Tôi quay sang phía cửa sổ.

Mây đen kéo đến kín trời Thượng Hải.

Một bóng người lờ mờ hiện ra giữa không trung.

Đó là bố tôi. Hay đúng hơn là hình dạng mà Kẻ tạo lập đang sử dụng.

— Con làm tốt lắm, Ánh Hi. — Giọng hắn vang dội như sấm.

— Con đã tiêu diệt hết các vật cản.

— Giờ thì, hãy ký vào bản giao kèo này. Con sẽ là Nữ Chúa.

Một tờ khế ước bằng ánh sáng hiện ra trước mặt tôi.

Các cổ đông trong phòng bắt đầu tan biến thành những hạt bụi sáng.

Cố Thần Hi và Lâm Nhược Tuyết cũng đang tan chảy.

Họ gào thét trong đau đớn. Nhưng tôi không hề mủi lòng.

— Ký đi con. — Bố tôi ra lệnh. — Con sẽ có tất cả.

Tôi nhìn tờ khế ước. Tôi nhìn vào bàn tay mình.

Dòng chữ xanh bỗng nhiên biến đổi. Nó không còn là gợi ý kịch bản.

Nó trở thành một dòng mã nguồn rực rỡ.

[Quyền kiểm soát tối cao: Đã mở khóa.]

Tôi cầm cây bút ánh sáng lên.

Tôi không ký tên mình. Tôi viết một dòng lệnh duy nhất.

“FORMAT ALL DATA.” (XÓA TOÀN BỘ DỮ LIỆU)

— Con định làm gì? — Kẻ tạo lập gầm lên. Gương mặt hắn méo mó.

— Tôi không cần thiên hạ của ông. — Tôi nói. Giọng tôi kiên định.

— Tôi muốn một thế giới không có ông.

Tôi nhấn phím Enter cuối cùng trong tâm trí.

“Bùm!”

Một vụ nổ trắng xóa nuốt chửng phòng họp. Nuốt chửng Cố thị.

Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Tôi đang rơi. Lần này không phải vào vực thẳm.

Mà là vào một vòng tay ấm áp.

— Ánh Hi, tỉnh lại đi.

Giọng nói này… rất thật. Không có âm hưởng điện tử.

Tôi mở mắt.

Mùi hoa hồng thơm ngát. Ánh nắng chiều dịu nhẹ.

Tôi đang nằm trên một chiếc võng ở sân vườn.

Một người phụ nữ đang ngồi bên cạnh. Bà đang đọc sách.

Mẹ. Là mẹ thực sự.

Bà không có dây nhợ. Bà không phải là “hạt nhân”.

Bà mỉm cười, vuốt tóc tôi.

— Con ngủ mơ gì mà khóc thế?

Tôi ngồi bật dậy. Tôi ôm chầm lấy bà.

Hơi ấm này. Nhịp tim này. Đây mới là sự thật.

— Mẹ… chúng ta đang ở đâu?

— Ở nhà mình chứ đâu. — Bà cười. — Con vừa tốt nghiệp đại học mà đã lười thế này à?

Tôi nhìn xuống tay mình. Không có nhẫn. Không có sẹo.

Nhưng trên bàn đá cạnh võng…

Có một cuốn tiểu thuyết mang tên “Xuyên Sách Thành Nữ Phụ”.

Tác giả: Lục Diễn.

Tim tôi đập lệch một nhịp. Tôi cầm cuốn sách lên.

Trang cuối cùng vẫn còn trống.

— Ánh Hi. — Một giọng nói vang lên từ phía cổng.

Tôi ngước nhìn.

Một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, đeo kính cận.

Hắn cầm trên tay một xấp bản thảo.

Hắn nhìn tôi. Một nụ cười rạng rỡ hiện trên môi.

— Tôi vừa viết xong đoạn kết. Cô muốn xem không?

Tôi đứng dậy. Tôi đi về phía hắn.

— Đoạn kết có tôi không? — Tôi hỏi.

Hắn lắc đầu. Hắn đưa cây bút máy cho tôi.

— Đoạn kết là do cô viết.

Tôi cầm lấy cây bút. Cảm giác kim loại mát lạnh.

Bỗng nhiên, điện thoại trong túi tôi rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ:

“Chúc mừng bạn đã hoàn thành bản thử nghiệm Ultra. Bạn có muốn bắt đầu trò chơi thực tế không?”

Tôi khựng lại. Tôi nhìn Lục Diễn.

Hắn vẫn mỉm cười. Nhưng trong đôi mắt hắn…

Tôi thấy một dòng chữ xanh nhạt đang chạy qua.

[Chương 13: Trò chơi thực tế bắt đầu. Mục tiêu: Lục Diễn?]

Tôi rùng mình.

Cái bút trong tay tôi bỗng nhiên hóa thành một con dao găm vàng kim.

Thế giới xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ.

— Lục Diễn. — Tôi thì thầm. — Anh là ai?

Hắn tiến lại gần. Hắn ghé sát tai tôi.

— Tôi là người đã yêu cô qua 1000 kiếp giả lập.

Hắn nắm lấy tay tôi.

— Và lần này, tôi sẽ không để họ xóa sổ cô nữa.

Phía sau hắn, bầu trời xanh thẳm bỗng hiện ra một thanh trạng thái.

[LOADING REALITY… 99%]

Tôi nhìn mẹ. Bà vẫn đang mỉm cười, nhưng bà không cử động nữa.

Bà là một phần của “phần thưởng” sao?

Tôi siết chặt con dao.

— Vậy thì, hãy cho tôi thấy thực tế của anh đi.

Tôi đâm mạnh con dao xuống mặt đất.

Mặt đất vỡ vụn.

Dòng chữ xanh hiện ra lần cuối, cực lớn:

[Cảnh báo: Bạn đang xâm nhập vào hệ thống quản trị trung tâm.]

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 12"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay