Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 8

  1. Home
  2. Xuyên Không Làm Vợ Tào Khang, Tôi Bắt Tay Tiểu Thư Đá Bay Tra Nam!
  3. Chương 8
Prev
Next

“Hôm nay tại phủ Khai Phong này, ta không chỉ đòi lại công đạo cho tấm thân nữ tử, mà còn đòi lại tiền cơm gạo mười năm qua nhà ta nuôi một con sói mắt trắng!”

Tiếng trống công đường nện xuống liên hồi rầm rầm, làm rung chuyển cả không gian uy nghiêm của đại sảnh phủ Khai Phong. Hứa Trình Anh bị hai gã sai nha đè quỳ rạp dưới đất, mũ bục áo rách, tóc tai rũ rượi. Hắn ngước khuôn mặt vặn vẹo đầy oán hận, điên cuồng cắn càn, chỉ tay về phía ta đang đứng thẳng lưng giữa công đường: “Bao đại nhân! Là ả hãm hại hạ quan! Ả đố kỵ hạ quan thăng tiến, cố tình gài bẫy thay đổi bản khắc gỗ để vu khống hạ quan mưu phản! Một đứa đàn bà nông thôn làm sao hiểu được luật pháp triều đình nếu không có kẻ đứng sau giật dây?”

Ta nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi khẽ nhếch. Ta không cần trạng sư, từ tốn bước lên một bước, tà áo nam trang bằng vải thô khẽ bay nhẹ.

“Hứa đại nhân, ngươi nói ta vu khống?” Giọng ta thanh thoát nhưng rõ mồn một, vang vọng khắp công đường. “Theo Đại Tống Hình Luật, chương quy định về ấn loát và tòng phạm, kẻ nào đứng tên thu mua xưởng in, tự tay ký giấy thế chấp điền sản để nhập vật tư in lậu, kẻ đó phải chịu trách nhiệm hoàn toàn trước pháp luật. Toàn bộ khế ước từ hiệu cầm đồ, chữ ký giao nhận mực in đều là nét bút của chính ngươi, chẳng lẽ tay của ta lại tự mọc sang người ngươi để ký tên được sao?”

Hứa Trình Anh nghẹn họng, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.

Ta không để hắn kịp thở, vẫy tay ra hiệu cho gia đinh mang lên một chiếc tráp gỗ lớn. Ta mở nắp tráp, lôi ra xấp sổ sách dày cộp, lật từng trang trước mặt vị tri phủ đang ngồi trên cao.

“Mười năm qua, Hứa đại nhân ăn học tốn bao nhiêu bạc, mua một cây bút lông giá mấy văn, mua một xấp giấy tuyên thành tốn bao nhiêu tiền, mẹ chồng ta đều cẩn thận ghi chép lại.” Ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang trợn trừng vì kinh hãi của hắn, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng chữ như búa tạ giáng xuống. “Từng văn tiền đó đều đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng từng thúng trứng gà, bằng thân xác gầy gò của mẹ ngươi và mười năm thanh xuân làm lụng của ta ở quê nhà. Ngươi đỗ Thám hoa, liền dùng mười lượng bạc để phủi sạch công ơn trời biển ấy sao? Ngươi tự phụ mình là người đọc sách thánh hiền, nhưng luật pháp nhà Tống định đoạt rất rõ về tội bất hiếu và bất nghĩa. Loại người vô liêm sỉ như ngươi, lấy tư cách gì để đứng ở chốn triều đường?”

Dưới sảnh đường, người dân đến xem đông nghịt bắt đầu la ó, ném gạch đá, trứng thối vào người Hứa Trình Anh. Tiếng chửi bới vang lên không ngớt.

Ngồi ở hàng ghế danh dự bên cạnh tri phủ, Ôn thượng thư – cha của Ôn Nhạc Dao – khẽ vuốt râu, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ. Ông gật đầu nhìn ta đầy vẻ tán thưởng, rồi trầm giọng lên tiếng: “Bao đại nhân, tiểu nữ nhà ta suýt chút nữa đã bị gã tiểu nhân này lừa gạt thanh danh. Kẻ bất hiếu bất nghĩa, nay lại thêm tội danh in ấn văn chương phạm thượng, chứng cứ rành rành, quyết không thể dung thứ!”

Sự trợ lực từ vị quan tam phẩm như một cái gạt tay dứt khoát đẩy Hứa Trình Anh xuống vực sâu không đáy. Hắn suy sụp hoàn toàn, mềm nhũn bò rạp dưới đất, không còn một chút khí chất nào của vị Thám hoa lang ngày trước.

Vị tri phủ đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn, dõng dạc tuyên án: “Tội phạm Hứa Trình Anh, chứng cứ rành rành, lòng dạ hiểm độc. Nay lột bỏ mũ áo Thám hoa, bãi miễn mọi chức vị, phạt đánh năm mươi trượng tại chỗ, tịch thu toàn bộ tài sản để bồi hoàn cho Thẩm thị, sau đó lưu đày ba ngàn dặm ra vùng biên thùy!”

Tiếng gậy gỗ nện xuống da thịt chan chát kèm theo tiếng gào khóc thảm thiết của tra nam vang lên khắp phủ. Ta đứng đó, lẳng lặng quay người bước ra khỏi công đường. Ôn Nhạc Dao đã đứng chờ sẵn ở cửa từ bao giờ. Nàng mỉm cười, chủ động tiến lên nắm lấy tay ta, hai chúng ta cùng sóng vai bước đi giữa ánh nắng rực rỡ của kinh thành, bỏ lại sau lưng tiếng kêu gào thảm hại của kẻ vong ân bội nghĩa.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
March 14, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
March 23, 2026
xuyen-thanh-me-ke-ac-doc
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
March 16, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
March 30, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay