Chương 7
“Bán sách lậu? Hứa Trình Anh, ngươi đường đường là Thám hoa lang mà phải đi ăn cắp văn chương của một nữ tử bị ngươi hưu sao?”
Ta đứng trong mật thất sau gian nhà trọ, cầm một bản in thô sơ vừa mua được từ tay sai vặt chợ đen. Mực in lem nhem, giấy bản thô ráp, nhưng nội dung thì chép lại y xì đúc cuốn sách mới nhất của Dao Nhạc Thư Phường. Hứa Trình Anh dạo này bần cùng đến điên cuồng, quan trường thất sủng, tiền bạc cạn kiệt, bèn cấu kết với đám đầu nậu chợ đen để tuồn sách lậu ra ngoài hòng kiếm chác một món hời lớn.
Nhưng tên tra nam học nhiều đến lú lẫn kia không hề biết, ta có một thói quen cố hữu từ kiếp trước của một chuyên gia nghiên cứu tư liệu. Để đề phòng việc bị đánh cắp bản quyền giữa thời đại phong kiến, ta đã sớm gài sẵn một hệ thống mật mã ẩn bằng từ ngữ cổ vào cấu trúc các chương truyện. Đó là những chữ đồng âm được sắp xếp theo chu kỳ nhất định, nếu ghép các chữ đầu tiên của mỗi đoạn lại với nhau, sẽ đọc ra một câu mắng chửi vô cùng thấm thía: “Hứa Trình Anh là đồ súc sinh phản bội” .
“Tỷ tỷ, chúng ta mang việc này báo quan sao?” Ôn Nhạc Dao đứng bên cạnh, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, bàn tay khẽ níu lấy góc áo ta.
Ta lật giở trang sách lậu, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm hiểm: “Báo quan bây giờ thì nhẹ nhàng cho hắn quá. Hắn muốn ôm lô hàng lớn để nuốt trọn thị trường đúng không? Chúng ta liền giúp hắn một tay.”
Ta và Nhạc Dao lập tức tương kế tựu kế. Nhạc Dao cố tình cho người tung tin đồn giả rằng Dao Nhạc Thư Phường sắp độc quyền phân phối một vạn bản đặc biệt có chữ ký của An công tử cho các quý tộc vùng Giang Nam với giá cao ngất ngưỡng. Hứa Trình Anh ở trong tối nghe ngóng được tin này liền như vớ được cọc. Hắn lập tức dốc hết toàn bộ số tiền tích cóp bấy lâu, thậm chí thế chấp cả căn nhà nhỏ đang ở để gom vốn nhập một số lượng lớn giấy mực, thuê thợ in đêm ngày nhằm làm giả lô hàng đặc biệt này trước khi chúng ta tung ra thị trường.
Hắn tưởng mình lén lút hành sự rất kín kẽ. Nhưng toàn bộ các xưởng in lậu mà hắn liên hệ thực chất đều đã bị người của Ôn phủ âm thầm mua chuộc.
Đêm trước ngày lô sách lậu của hắn xuất xưởng, ta lén đến xưởng in, tự tay thay đổi bản khắc gỗ của mấy trang cuối. Ta không đổi nội dung câu chuyện, ta chỉ thay thế vài chữ cổ tưởng chừng như vô hại bằng một bài văn sấm truyền phạm thượng, dùng những từ ngữ tối kỵ chạm đến ngai vàng của triều đình hiện tại.
Sáng hôm sau, khi Hứa Trình Anh đang đắc ý chỉ đạo gia đinh bốc dỡ hàng ngàn cuốn sách lậu lên xe ngựa chuẩn bị đem đi tiêu thụ, thì tiếng vó ngựa dồn dập bỗng phá tan sự yên tĩnh của con phố.
Hàng chục binh lính triều đình cầm đao kiếm sáng loáng rầm rập lao tới, bao vây chặt chẽ phủ đệ của gã Thám hoa lang.
Hứa Trình Anh mặt cắt không còn giọt máu, lập tức lao ra run rẩy hỏi: “Các vị đại nhân, có chuyện gì hiểu lầm sao? Bản quan là Thám hoa lang triều đình…”
Vị quan dẫn đầu không thèm nói một lời, vung tay lên: “Niêm phong toàn bộ số sách này lại! Hứa Trình Anh, có người tố cáo ngươi tàng trữ và phát tán văn chương tạo phản, phạm thượng đến Hoàng thượng!”