Chương 9
“Dao Nhi này, mẹ thấy con và Nhạc Dao đứa tung đứa hứng hợp nhau lắm, hay là hai đứa… dọn về ở chung một phòng cho vui đỡ buồn?”
Lời Thôi thị vừa thốt ra làm ta suýt chút nữa sặc ngụm rượu ủ hoa quế vừa nhấp vào họng. Ta ho sặc sụa, vội vàng đặt chén sứ xuống bàn, lén liếc nhìn sang bên cạnh. Ôn Nhạc Dao lúc này đang cầm đôi đũa ngọc, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc đỏ bừng lên tận mang tai, đầu cúi thấp đến mức như muốn chúi luôn vào bát canh gà hầm kỷ tử.
Vụ án tại phủ Khai Phong khép lại, danh tiếng của Dao Nhạc Thư Phường không những không giảm mà còn phất lên một tầm cao mới. Triều đình đang có chính sách khuyến khích mở mang bờ cõi văn hóa, cuốn sách mới của chúng ta may mắn lọt vào mắt xanh của các đại thần viện hàn lâm, nhận được sắc phong “Hoàng gia thư giới” từ chính tay triều đình ban xuống. Từ một tiệm sách nhỏ nơi góc phố, giờ đây chúng ta đã nắm trong tay chuỗi phường in lớn nhất nhì Tống triều, gia tài bạc triệu đếm không xuể.
Đêm nay tại biệt viện, chúng ta bày một bàn tiệc nhỏ để ăn mừng. Thôi thị dạo này cuộc sống viên mãn, tinh thần phấn chấn nên uống liền mấy chén rượu đại phong, lúc này đã ngà ngà say, vừa cười híp mắt vừa nhìn hai đứa con gái bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
“Mẹ say rồi, để con đưa mẹ vào phòng nghỉ ngơi.” Ta vội đứng dậy, đỡ lấy cánh tay bà nhằm dập tắt cái chủ đề nguy hiểm kia.
Thôi thị xua xua tay, vừa đi loạng choạng vào trong vừa lầm bầm: “Mẹ không say… Mẹ nói thật mà, nam nhân kinh thành này chẳng được tích sự gì, hai đứa cứ nương tựa vào nhau, mẹ nuôi cả hai…”
Bóng dáng mẹ chồng vừa khuất sau cánh cửa, gian chòi ngắm trăng bỗng chốc rơi vào một bầu không khí im lặng đến kỳ lạ. Tiếng gió đêm thổi qua rặng trúc rì rào, hương rượu quế thoang thoảng quện với mùi hương hoa nhài thanh khiết trên người Nhạc Dao tạo nên một cảm giác mập mờ, quyến rũ.
Ôn Nhạc Dao khẽ xoay xoay chén rượu rỗng, hàng mi dài cong vút khẽ chớp. Nàng mượn chút hơi men để lấy dũng khí, bất ngờ ngước mắt nhìn thẳng vào ta, ánh mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.
“Thẩm tỷ tỷ… lời Hứa mẫu nói, thực ra muội thấy rất có lý.” Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lại vô cùng rõ ràng. “Từ nhỏ đến lớn, muội thấy các nương nương, phu nhân trong các phủ bề ngoài thì vinh hiển, bên trong lại phải chịu cảnh chung chồng, tranh giành đấu đá, sống một đời héo úa. Muội vốn ghê tởm nam nhân, cho đến khi gặp tỷ.”
Nàng tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức ta có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ làn da mịn màng của nàng.
“Muội không cần một trượng phu nho nhã nhưng lòng dạ hẹp hòi. Muội chỉ cần một người hiểu muội, cùng muội kinh doanh làm giàu, cùng muội ngắm trăng.” Nhạc Dao nhìn ta, đôi môi mọng khẽ mím lại, lời nói chân thành từ tận đáy lòng tuôn ra: “Thẩm Dao, muội thích tỷ. Không phải tình cảm tỷ muội, mà là tình cảm nam nữ… à không, là tình cảm cả đời này chỉ muốn ở bên một mình tỷ.”
Ta đứng hình tại chỗ, đầu óc vốn chứa đầy mưu kế và kiến thức cổ văn bỗng chốc trống rỗng. Tim ta đột ngột đập liên hồi rầm rập như trống trận trên công đường phủ Khai Phong. Sống hai đời người, ta chưa từng nghĩ mình sẽ dao động trước một nữ tử, nhưng sự kiên định, dũng cảm và chân thành của cô tiểu thư này đã hoàn toàn đánh gục lớp phòng thủ của ta. Hóa ra, ta cũng đã rung động từ lúc nào không hay.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng rằm sáng trong như gương, Ôn Nhạc Dao khẽ kiễng chân, ghé sát gương mặt thanh tú lại gần. Hơi thở gần sát bên và lời hẹn thề không lời, chính thức đánh dấu một bước ngoặt hoàn toàn mới cho mối quan hệ của hai chúng ta.