Chương 6
“Người ta ra đường tìm phu quân, còn ta ra đường chỉ thấy Ôn tiểu thư mang hoa che nắng cho ta, ánh mắt này… hình như có gì đó sai sai?”
Dao Nhạc Thư Phường phất lên như diều gặp gió. Để tiện việc giao dịch, ta tiếp tục vận nam trang, lấy bút danh là An công tử. Cái tên An công tử thần bí, chủ nhân của những tập truyện làm điên đảo kinh thành, bỗng chốc trở thành nhân vật được săn đón nhất Biện Kinh. Các vương tôn công tử muốn kết giao, các tiểu thư khuê các thì mến mộ viết thư gửi gắm tâm tình nhiều vô kể.
Thế nhưng, kẻ chiếm giữ vị trí độc tôn bên cạnh An công tử lại chỉ có một mình Ôn Nhạc Dao.
Hằng ngày, bất kể nắng mưa, vị thiên kim tiểu thư bướng bỉnh ấy đều đều đặn đến thư phường. Nàng không màng thân phận, tự tay pha trà, mài mực cho ta viết bản thảo. Hôm nay, nàng bưng đến một khay bánh nhãn nhỏ, lại thẹn thùng dúi vào tay ta một chiếc túi thơm tự thêu.
Ta cầm chiếc túi thơm lên nhìn, một mặt thêu hình hai con chim uyên ương nhưng đường kim mũi chỉ vụng về trông không khác gì hai con vịt béo, mặt còn lại thì thêu khéo léo hai chữ “Dao” lồng vào nhau.
“Tặng tỷ… à không, tặng An công tử đấy.” Ôn Nhạc Dao đỏ bừng hai má, cúi đầu mân mê vạt áo. “Mặc kệ miệng lưỡi thiên hạ đàm tiếu ngoài kia, muội chỉ thích ở bên cạnh công tử.”
Ta bật cười, cất chiếc túi thơm vào ngực áo. Sự chân thành, ngây thơ của nàng khiến lòng ta dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, thứ cảm giác mà một kẻ cuồng công việc ở kiếp trước chưa từng nếm trải.
Đến đêm rằm tháng Giêng, Biện Kinh rực rỡ trong biển hoa đăng. Ta cùng Ôn Nhạc Dao chen chúc giữa dòng người trên phố để xem múa lân. Đám đông bất ngờ xô đẩy, Nhạc Dao kêu khẽ một tiếng rồi ngã khuỵu xuống.
“Sao thế?” Ta vội vàng đỡ lấy vai nàng.
“Chân muội… hình như bị trẹo rồi.” Nàng nhăn mặt, rơm rớm nước mắt vì đau.
Nhìn dòng người đông đúc, ta dứt khoát xoay lưng lại, hơi cúi người xuống: “Lên đi, ta cõng muội.”
Ôn Nhạc Dao hơi khựng lại, rồi đôi bàn tay mềm mại khẽ choàng qua cổ ta. Ta dồn sức nhấc bổng nàng lên. Thân hình nàng cao ráo nhưng lại nhẹ bẫng, hơi thở mang theo mùi hương hoa nhài thoang thoảng ghé sát vào tai ta. Giữa ánh sáng lung linh của hàng ngàn chiếc đèn lồng, ta cõng nàng bước đi chậm rãi. Bất chợt, Nhạc Dao cúi đầu sát hơn, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảng cách gang tấc. Một luồng điện giật nhẹ chạy dọc sống lưng ta, tim ta bỗng đập lệch đi một nhịp.
“Hóa ra hai người trốn ở đây để làm trò đồi bại này!”
Một giọng nói ghen tức, xen lẫn khàn đặc vang lên chặt đứt bầu không khí mập mờ. Hứa Trình Anh đứng chắn ngay trước lối đi. Trường bào của hắn xộc xệch, đôi mắt hằn lên những tia máu dơ bẩn. Từ ngày bị hủy hôn và bị cuốn sách của ta bôi nhọ, hắn bị triều đình ghẻ lạnh, đồng liêu cô lập, tiền đồ xem như tiêu tán. Hắn điên cuồng lao đến, định nắm lấy tay Ôn Nhạc Dao: “Nhạc Dao, nàng nhìn lại tên lừa đảo này đi! Nó chỉ là một đứa con dâu nuôi từ bé, là nữ tử giả nam trang! Nàng điên rồi sao lại đi tin tưởng một đứa đàn bà?”
Ta còn chưa kịp hạ Nhạc Dao xuống để tung cước, thì bốn gã hộ vệ to khỏe của Ôn phủ từ trong tối lao ra. Họ không nói không rằng, một gã túm tóc, ba gã còn lại đấm đá túi bụi, thẳng tay quăng Hứa Trình Anh vào đống rác bên đường như quăng một con chó dại.
Ta cõng Nhạc Dao đi tiếp, rời xa tiếng la hét thảm hại của tra nam. Đến bờ sông vắng người, ta nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống bục đá.
Dưới ánh trăng thanh, Ôn Nhạc Dao không hề có vẻ gì là bất ngờ trước lời vạch trần của Hứa Trình Anh. Nàng ngước đôi mắt ngập tràn nước nhìn ta, bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào gò má ta, thốt ra một câu khiến đầu óc ta hoàn toàn nổ tung:
“Muội biết tỷ là nữ tử ngay từ ngày đầu tiên ở trà quán rồi. Nếu muội không lấy chồng, tỷ cũng không lấy chồng, chúng ta cứ thế này mãi được không?”