Chương 5
“Nam nhân chỉ đem lại xui xẻo, chỉ có bạc trắng mười lượng mới đem lại bình yên, Ôn muội muội, muội có muốn cùng ta làm điên đảo giới văn học Biện Kinh không?”
Ta gác chéo chân ngồi trong căn biệt viện nhỏ rợp bóng mát ngoại ô thành, vừa cắn hạt dưa vừa nheo mắt nhìn Ôn Nhạc Dao. Khu vườn này yên tĩnh, do chính vị tiểu thư họ Ôn đứng tên mua bằng tiền túi riêng. Từ ngày dọn về đây, mẹ chồng cũ của ta, Thôi thị, bỗng chốc tìm lại được niềm vui cuộc sống, suốt ngày bận rộn dưới bếp nấu cơm, hầm canh tẩm bổ cho hai đứa con gái.
Ôn Nhạc Dao chống cằm ngồi bên bàn đá, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sùng bái nhìn ta: “Tỷ tỷ, muội có tiền, cha muội cho muội không thiếu thứ gì, nhưng muội chán mấy bài thơ ca ngợi gió tuyết lắm rồi. Tỷ bảo làm thế nào, muội liền làm thế nấy!”
Ta đập tay xuống bàn, lấy ra xấp bản thảo dày cộm mà ta đã thức thâu đêm để viết. Kiến thức về cổ văn thời Tống kết hợp với tư duy của một biên kịch hiện đại chính là thứ vũ khí tối tân nhất. Ta không viết loại văn chương cao siêu khó hiểu của các bậc đại phu, ta đánh thẳng vào thị hiếu giải trí của đại chúng. Mô-típ tổng tài bá đạo, ngược luyến tàn tâm, gương vỡ lại lành được ta biến tấu mượt mà dưới lớp vỏ bọc tài tử giai nhân thời phong kiến.
“Muội xem, đây gọi là tiểu thuyết thông tục.” Ta lật từng trang, giải thích cho nàng. “Chúng ta không cần thông qua các hiệu sách lớn của triều đình. Muội bỏ vốn, ta bỏ chữ, chúng ta tự mở một cửa tiệm lấy tên là Dao Nhạc Thư Phường.”
Ôn Nhạc Dao lật xem vài trang, gương mặt nhỏ nhắn hết đỏ rồi lại trắng, đôi môi chúm chím không ngừng thốt lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc. Nàng lập tức vỗ ngực, sai tì nữ về phủ ôm ra một hộp gỗ đầy thỏi bạc sáng loáng.
Chỉ trong vòng năm ngày, Dao Nhạc Thư Phường âm thầm khai trương ở một góc phố sầm uất.
Cú nổ đầu tiên vượt xa cả sự mong đợi của ta. Cuốn truyện đầu tay vừa lên kệ đã đánh trúng tim đen của toàn bộ khuê các phu nhân và tiểu thư trong thành. Những tình tiết cẩu huyết, những câu thoại dứt khoát của nữ chính khi đá bay nam chính tồi tệ khiến người nghe, người đọc vô cùng thỏa mãn. Người ta xếp hàng dài từ đầu phố đến cuối phố, thậm chí các gia tộc lớn còn sai gia đinh đến ăn chực nằm chờ trước cửa tiệm từ tờ mờ sáng chỉ để tranh nhau mua cho được tập tiếp theo. Tiền bạc đổ về tài khoản của hai chúng ta như nước chảy.
Giữa lúc thư phường đang ăn nên làm ra, một vị khách không mời mà đến bỗng xuất hiện.
Hứa Trình Anh vận y phục chỉnh tề, nhưng sắc mặt lại bơ phờ, đứng trước cửa tiệm nhìn bảng hiệu “Dao Nhạc Thư Phường” bằng ánh mắt thèm thuồng lẫn tức giận. Hắn thấy ta đang đứng kiểm tra sổ sách ở quầy, liền sầm mặt bước vào, hạ thấp giọng nói: “Thẩm Dao, ngươi tưởng ngươi dùng chút ba hoa chích chòe này là có thể đặt chân vào giới thượng lưu kinh kỳ sao? Văn chương phải thanh cao, thứ ngươi viết chỉ là rác rưởi mạt hạng!”
Ta không thèm ngẩng đầu lên, vừa gảy bàn tính cộc cộc vừa thản nhiên đáp: “Hứa đại nhân quả là bận rộn, việc triều chính không lo, lại có thời gian ghé tiệm rác rưởi của ta sao? À, ta quên mất, dạo này nghe nói có vài vị ngự sử trong triều đang xầm xì về tư cách đạo đức của một vị tân khoa, chắc đại nhân đang rảnh rỗi lắm.”
Hứa Trình Anh nghẹn họng, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại. Hắn nhìn sang Ôn Nhạc Dao vừa từ hậu viện bước ra, lập tức đổi giọng dịu dàng, tỏ vẻ đau khổ: “Nhạc Dao, nàng đừng để ả phụ nữ nông thôn này lợi dụng. Nàng là thiên kim tiểu thư, sao có thể làm vẩn đục thanh danh vì ba đồng bạc lẻ này?”
Ôn Nhạc Dao liếc hắn một cái, tiến đến đứng sát cạnh ta, khẽ tựa vai vào vai ta đầy thân thiết. Nàng mỉm cười, giọng điệu ngọt ngào nhưng subtext lại đầy sự mỉa mai: “Hứa đại nhân nói phải, thanh danh của ta đúng là suýt chút nữa bị vẩn đục bởi một kẻ… bám váy phụ nữ. Thật may là Thẩm tỷ tỷ đã giúp ta tỉnh ngộ. Bây giờ ta bận đếm bạc lắm, không có thời gian tiếp khách không mua sách.”
Hứa Trình Anh tím tái mặt mày, giận dữ bỏ đi. Nhưng hắn không biết rằng, đòn chí mạng của ta chỉ mới bắt đầu.
Ngày hôm sau, Dao Nhạc Thư Phường tung ra cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại, trang bìa viết bằng mực đỏ rực rỡ với tựa đề: “Ký Sự Vạch Trần Tên Thám Hoa Đậu Khấu”. Cuốn truyện kể về một gã thư sinh tướng tá nho nhã nhưng tâm địa ích kỷ, từ bỏ người vợ nuôi mình ăn học để bám váy một tiểu thư nhà giàu, cuối cùng bị cả mẹ ruột lẫn người tình đá bay, trở thành trò hề cho thiên hạ.
Chỉ trong một buổi sáng, cuốn sách bay khắp các phủ đệ quan lại. Trên triều đình, các vị đồng liêu vừa nhìn thấy Hứa Trình Anh bước vào liền che miệng cười thầm, liên tục chỉ trỏ sau lưng, khiến gã Thám hoa lang đứng ngồi không yên, mặt mũi nhuốt nhục không biết giấu vào đâu.