Chương 4
“Ta mang nặng đẻ đau mười tháng, nuôi ngươi ăn học bằng tiền bán trứng gà của Dao Nhi, giờ ngươi thành Thám hoa liền muốn đổi mẹ đổi vợ sao?”
Hứa Trình Anh đứng ngây người giữa phòng nhã gian, sắc mặt chuyển từ trắng bệch sang xanh mét. Hắn vội vã nuốt khan, cố lấy lại vẻ trấn tĩnh của một vị quan triều đình, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác pha lẫn chột dạ. Hắn chỉ tay vào mặt ta, quay sang Ôn Nhạc Dao gào lên: “Nhạc Dao, nàng đừng nghe gã phong lưu đê tiện này lừa gạt! Kẻ này có mưu đồ bất chính, dám trà trộn vào đây để tống tiền ta. Người đâu! Gọi gia đinh lên đây, bắt trói gã gian phu dâm phụ này lại cho ta!”
Ta chưa kịp hé răng chửi trả thì tấm bình phong thêu hoa mẫu đơn phía sau góc phòng đột ngột bị đẩy mạnh. Thôi thị bước ra, toàn thân run rẩy vì giận dữ, hai mắt đỏ ngầu. Hứa Trình Anh vừa nhìn thấy mẹ ruột liền như bị sét đánh ngang tai, miệng há hốc không thốt nên lời.
“Chát!”
Một tiếng động khô khốc vang lên chói tai. Thôi thị dồn hết sức lực bình sinh giáng một bạt tai trời giáng thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của gã con trai quý tử. Cú tát mạnh đến mức Hứa Trình Anh loạng choạng ngã chúi khói vào cạnh bàn trà, góc miệng rỉ ra vệt máu tươi.
“Mẹ… Mẹ sao lại ở đây?” Hứa Trình Anh ôm lấy một bên má sưng đỏ, giọng run bần bật, đưa mắt nhìn quanh đầy sợ hãi vì sợ người ngoài nghe thấy.
Thôi thị cười ra nước mắt, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy trắng cùng nghiên mực nhỏ mà ta đã chuẩn bị sẵn từ trước. Bà ném thẳng vào mặt hắn, dõng dạc tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ đang ghé mắt dòm ngó qua khe cửa: “Hôm nay, trước sự chứng kiến của trời đất và vị tiểu thư cao quý đây, ta và ngươi cắt đứt quan hệ mẫu tử! Ngươi ham phú quý cưới vợ giàu, từ nay về sau ta không có loại con bất hiếu, bất nghĩa như ngươi. Ta chỉ có một đứa con duy nhất là Thẩm Dao, cùi hủi hay nghèo đói ta cũng gánh!”
Thôi thị dứt khoát cắn ngón tay, ấn một dấu tay đỏ tươi lên tờ giấy từ con.
Hứa Trình Anh nhục nhã đến tột cùng, mặt mũi méo mó. Hắn định nhào lên giật lấy tờ giấy liền bị Ôn Nhạc Dao đứng phắt dậy cản lại. Ánh mắt vị tiểu thư khuê các vốn ngây thơ giờ đây tràn ngập sự khinh bỉ và ghê tởm. Nàng cầm lấy chén trà trên bàn, hất thẳng vào mặt vị tân khoa Thám hoa lang.
“Hứa Trình Anh, ngươi đúng là đồ cặn bã!” Ôn Nhạc Dao dứt khoát tháo chiếc ngọc bội đính ước trên eo ném xuống đất vỡ tan tành. “Hôn ước giữa ta và ngươi hủy bỏ ngay tại chỗ. Ôn phủ chúng ta thà gả cho kẻ chăn ngựa chứ quyết không rước loại quạ đen tráo trở, bất hiếu như ngươi về làm rể!”
Hứa Trình Anh bị nước trà chảy ròng ròng trên mặt, đứng trơ trọi giữa nhã gian trong tiếng chỉ trỏ, cười nhạo của đám đông sĩ tử dưới sảnh lầu đang kéo lên xem náo nhiệt.
Ta tiến lên một bước, cúi người nhặt tờ giấy từ con lên, ngoảnh đầu cười nửa miệng với hắn: “Hứa đại nhân, chúc ngươi một bước lên mây, ngã xuống cho bớt đau.”
Ôn Nhạc Dao chẳng thèm liếc mắt nhìn tra nam thêm một lần nào. Nàng chủ động bước tới, đôi bàn tay mềm mại, ấm áp nắm chặt lấy tay ta, đôi mắt lấp lánh nhìn ta đầy kiên định: “Tỷ tỷ, hai người mới tới kinh thành không có chỗ ở đúng không? Đừng lo, về phủ của muội!”