Chương 3
Vị tiểu thư này nhìn thì có vẻ thông minh, sao mắt nhìn nam nhân lại mù quáng giống hệt cái tiền thân đáng thương của ta thế nhỉ?
Ta điềm nhiên chỉnh lại vạt áo vải thô, bước lên những bậc thang gỗ lầu hai, theo chân tì nữ tiến vào căn phòng nhã gian ngập tràn mùi hương long diên cao quý. Thiếu nữ ngồi sau bức rèm trúc khẽ vén mành che, lộ ra một gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời nhưng lúc này lại đượm vẻ u sầu. Nàng chính là Ôn Nhạc Dao. Trên bàn của nàng đang đặt mấy bức thư pháp nét chữ vô cùng quen thuộc. Rõ ràng, nàng đang ưu tư vì những tin đồn phong phanh về vị hôn phu mới đắc tội của mình.
“Công tử mời ngồi.” Giọng Ôn Nhạc Dao trong trẻo, mang theo sự tò mò. “Lúc nãy dưới lầu nghe công tử bình thơ luận chữ, có vẻ công tử không mấy coi trọng vị Thám hoa lang đương triều?”
Ta phất quạt ngồi xuống, rót cho mình một chén trà, cười khẽ đáp: “Tiểu thư quá khen. Ta không phải không coi trọng thơ, mà là không coi trọng tư cách làm người của kẻ viết thơ. Nhìn những bức thư pháp này, chắc tiểu thư đang có điều phiền muộn về người này?”
Ôn Nhạc Dao thở dài, không giấu diếm kẻ xa lạ như ta: “Ta nghe người ta nói hắn có gia thất ở quê nhà, nhưng hắn lại thề thốt với ta rằng bản thân thanh bạch, một lòng chỉ có đèn sách. Ta thật không biết nên tin vào đâu.”
Ta nhìn bộ dạng ngây thơ của nàng, trong lòng dâng lên một chút đồng cảm nhưng ngoài mặt vẫn giữ phong thái ung dung của một vị thư sinh. Ta nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Tiểu thư có từng nghe qua câu chuyện ngụ ngôn về con quạ mặc lông công chưa?”
Ôn Nhạc Dao chớp mắt: “Chuyện đó thế nào?”
“Ngày xưa, có một con quạ đen đúa, hôi hám. Nó chê dòng tộc mình nghèo hèn, liền đi nhặt nhạnh những chiếc lông đuôi lấp lánh do chim công rụng lại rồi cắm lên người mình. Nó bay đến giữa bầy chim quý, ưỡn ngực tự đắc, ai ai cũng khen nó đẹp đẽ, thanh cao.” Ta gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, giọng điệu chuyển sang mỉa mai. “Nhưng tiểu thư biết không, quạ thì mãi là quạ. Khi trời đổ mưa giông, những chiếc lông công đi mượn liền rụng sạch, lộ ra lớp da thịt đầy ghẻ lở và bản chất dối trá bên trong. Kẻ đi mượn văn chương, mượn sự thanh cao để trèo cao, cũng giống như con quạ kia vậy. Một khi sự thật phơi bày, chỉ có thể làm trò cười cho thiên hạ.”
Ôn Nhạc Dao nghe xong liền ngây người. Nàng nhìn chăm chằm vào những bức thư pháp trên bàn, như thể vừa nhìn ra lớp mặt nạ của Hứa Trình Anh. Đôi mắt nàng dần trở nên sắc bén, phẫn nộ: “Hóa ra… hóa ra bấy lâu nay ta lại bị một con quạ đen lừa gạt!”
Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã từ hành lang vọng tới. Cửa phòng nhã gian đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Hứa Trình Anh vận trường bào tơ lụa màu xanh ngọc, dáng vẻ nho nhã, trên mặt còn vương nụ cười tự mãn quen thuộc bước vào: “Nhạc Dao, ta nghe nói nàng ở đây nên vội vã đến tìm…”
Lời nói của hắn bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng. Ánh mắt hắn lướt qua Ôn Nhạc Dao, rồi long lên sòng sọc khi chạm phải gương mặt của ta. Hắn dụi mắt, bước lùi lại một bước, toàn thân run bắn lên như gặp phải ma giữa ban ngày.
Ta từ tốn đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, nhìn thẳng vào gương mặt đang tái mét không còn một giọt máu của gã phu quân cũ, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiền hậu đến mức rợn người.