Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 5

  1. Home
  2. Tôi từ chối quyền thừa kế
  3. Chương 5
Prev
Next

Sau bữa cơm tối hôm ấy, trong nhà họ Tống yên ắng lạ thường.

Mẹ tôi không nhắn thêm cho tôi nữa. Bố tôi cũng không gọi. Tống Minh Khải có gõ cửa phòng tôi một lần vào khoảng gần nửa đêm, nhưng tôi không mở. Cậu ta đứng ngoài một lúc rồi bỏ đi, để lại một khoảng im lặng kéo dài đến sáng.

Tôi vẫn đến công ty đúng giờ.

Vẫn họp, xử lý hồ sơ, trả lời email, xem hợp đồng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ là từ tối qua, tôi đã bắt đầu sao lưu toàn bộ tài liệu quan trọng sang một ổ cứng riêng. Những chỗ có dấu hiệu bất thường, tôi đánh dấu lại. Những phần liên quan đến dòng vốn ban đầu của mẹ, tôi tách riêng một thư mục. Những email trao đổi nội bộ mà trước đây tôi chỉ đọc lướt qua, bây giờ tôi xem lại từng cái một.

Làm càng kỹ, tôi càng hiểu rõ vì sao gia đình tôi sốt ruột như vậy. Chuyện này không chỉ là họ muốn dồn hết tài sản cho Tống Minh Khải.

Mà là họ muốn làm điều đó thật nhanh, thật gọn, trước khi có ai trong nhà kịp nhận ra một vài thủ tục quan trọng vẫn chưa được hoàn tất.

Đến ngày thứ ba, tôi nhận được một cuộc gọi từ chú hai.

Giọng ông ta vẫn thân thiện như mọi khi, thậm chí còn pha chút quan tâm giả tạo.

  • Nhược An à, dạo này công việc ổn chứ?

Tôi đang xem một bản scan hồ sơ nên vừa nghe điện thoại vừa kéo chuột.

  • Vẫn ổn ạ.
  • Tốt. Chú chỉ muốn nhắc con một câu thôi, người trong nhà với nhau, có gì cũng nên nói chuyện nội bộ. Đừng để người ngoài nhúng tay vào, sau này khó nhìn mặt nhau lắm.

Tôi dừng tay.

  • Chú đang nói chuyện gì vậy ạ?

Ông ta cười khan một tiếng.

  • Con là đứa thông minh, không cần chú nói trắng ra đâu. Chú chỉ thấy tiếc, từ nhỏ con vốn hiểu chuyện, sao dạo này lại làm mấy việc khiến cả nhà khó xử như thế.

Lại là hai chữ “hiểu chuyện”.

Tôi tựa lưng vào ghế, giọng vẫn rất bình thản.

  • Nếu người trong nhà đã xử lý mọi việc công bằng từ đầu, chắc cũng không đến mức phải lo người ngoài biết.

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

Sau đó chú hai hạ giọng.

  • Nhược An, con đừng tưởng cứ nắm được vài thứ giấy tờ là có thể làm gì thì làm. Người lớn trong nhà đã nhường nhịn con đủ rồi.

Tôi nghe đến đó thì khẽ cười.

  • Nhường nhịn con ạ?
  • Chẳng lẽ không phải? Bao năm nay anh cả với chị dâu cho con ăn học, cho con chỗ đứng trong nhà, trong công ty. Làm người phải biết đủ.
  • Nếu những gì vốn dính dáng đến con mà con hỏi một câu đã bị xem là không biết đủ, vậy định nghĩa “biết đủ” của chú chắc thấp thật.

Tôi nói xong thì cúp máy.

Cuộc gọi đó làm tôi chắc chắn thêm một chuyện: họ bắt đầu hoảng rồi.

Nhưng họ càng hoảng, tôi lại càng bình tĩnh. Có lẽ bởi đến lúc này, mọi thứ đã đi xa hơn cảm giác tổn thương đơn thuần. Nó không còn là chuyện tôi có buồn vì bị thiên vị hay không. Nó là chuyện người khác đang cố biến quyền lợi và sự tồn tại của tôi thành thứ có thể bị xóa bỏ bất cứ lúc nào.

Mà tôi thì không chấp nhận điều đó.

Chiều hôm ấy, ngay trước giờ tan làm, mẹ tôi nhắn:

  • Tối nay cả nhà ăn cơm, về sớm.

Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây. Không có lời giải thích, cũng không có lấy một dấu hiệu hòa giải. Nhưng linh cảm mách tôi bữa cơm này sẽ không giống những bữa trước.

Tôi vẫn về.

Lúc bước vào phòng khách, tôi lập tức nhìn thấy chiếc vali màu đen đặt cạnh sofa. Không quá lớn, nhưng đủ cho vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân.

Nó được đặt ngay ngắn, khóa kéo đã đóng, tay cầm dựng thẳng, như thể ai đó đã chuẩn bị sẵn chỉ chờ chủ nhân của nó xuất hiện. Tim tôi khẽ chùng xuống, nhưng gương mặt vẫn không đổi.

Bố tôi ngồi ở ghế chính giữa, sắc mặt âm trầm hơn mọi hôm. Mẹ tôi ngồi bên phải ông, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp. Tống Minh Khải ngồi bên cạnh, ánh mắt lơ đãng, rõ ràng không thoải mái. Cả phòng khách sáng đèn, nhưng bầu không khí lại nặng đến mức người ta gần như không nghe nổi tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.

Tôi thay giày xong mới đi vào.

  • Có chuyện gì vậy?

Không ai bảo tôi ngồi.

Bố tôi nhìn thẳng vào tôi, giọng khô và lạnh.

  • Con không cần quay về nữa.

Câu nói ấy vang lên quá rõ trong căn phòng im phăng phắc. Không cao giọng, không đập bàn, thậm chí gần như không mang theo cảm xúc. Nhưng chính cái giọng điệu bình thản ấy lại khiến nó trở nên tuyệt đối hơn bất kỳ cơn tức giận nào.

Tôi nhìn chiếc vali một lúc rồi mới ngẩng đầu lên.

  • Ý bố là sao?

Ông hơi nhếch môi, nhưng không phải cười.

  • Ý bố là từ hôm nay, con ra ngoài ở. Nhà này không chứa người tính toán với người thân.

Tôi không nói gì ngay.

Mẹ tôi nghiêng đầu đi chỗ khác, như thể không muốn nhìn thẳng vào mắt tôi. Còn Tống Minh Khải thì siết chặt hai tay, rõ ràng có gì đó muốn nói nhưng lại không dám mở miệng trước.

Tôi chậm rãi bước đến gần chiếc vali, ngồi xuống mép sofa đối diện họ.

  • Đây là quyết định của riêng bố, hay của cả nhà?

Mẹ tôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng rất nhỏ nhưng từng chữ đều rõ ràng.

  • Nhược An, mẹ đã cố nhịn con mấy hôm nay rồi. Nhưng con càng ngày càng quá đáng. Tự tiện đi tra hồ sơ, tự ý liên hệ người ngoài, bây giờ còn hỏi những câu khiến bố con không còn mặt mũi nào với người trong nhà. Con còn muốn gia đình này yên ổn thế nào nữa?

Tôi nghe bà nói xong, chỉ thấy đầu óc mình càng lúc càng sáng.

Thì ra trong suy nghĩ của họ, tôi mới là người phá vỡ sự yên ổn này. Chứ không phải những người đã âm thầm tính toán để đẩy tôi ra ngoài từ đầu.

Tôi nhìn mẹ.

  • Yên ổn của mẹ là gì? Là con ký giấy, nhường cổ phần, nghỉ việc, chăm bà nội, rồi từ đó về sau không được hỏi thêm một câu nào nữa sao?

Bà mím môi, không trả lời.

Bố tôi gắt lên:

  • Con đừng nói như thể cả nhà bạc đãi con.
  • Con chưa bao giờ dùng chữ đó.
  • Nhưng thái độ của con chính là như vậy.

Tôi ngẩng đầu nhìn ông.

  • Còn thái độ của bố mẹ với con thì sao?

Ông sa sầm mặt.

  • Bố mẹ nuôi con lớn bằng này, cho con cuộc sống tử tế, giờ con quay lại nghi ngờ chính gia đình mình. Chỉ vì chút cổ phần mà làm đến mức đó, con không thấy mình quá tham à?

Hai chữ ấy lại lặp lại thêm một lần nữa, nhưng lần này nó không còn làm tôi thấy lạnh. Nó chỉ khiến tôi càng chắc chắn rằng mình đã nhìn đúng người, đúng việc.

Tôi hỏi rất khẽ:

  • Nếu hôm đó người ký giấy là Minh Khải, rồi sau đó em ấy phát hiện hồ sơ có vấn đề và hỏi lại, bố có gọi em ấy là tham không?

Phòng khách im lặng.

Tống Minh Khải khẽ động đậy, như thể câu hỏi đó làm cậu ta khó chịu. Nhưng cậu ta vẫn không nói gì.

Bố tôi đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn.

  • Đừng lôi em con vào đây!
  • Tại sao không ạ?

Tôi giữ nguyên giọng điệu bình thản.

  • Chẳng phải mọi tiêu chuẩn trong nhà này đều do việc con là con gái, còn em ấy là con trai mà ra sao?
  • Láo!

Ông đứng bật dậy, gương mặt đỏ lên vì giận.

  • Tống Nhược An, con tưởng con đọc được mấy cái giấy tờ vớ vẩn là có thể lên mặt với bố mẹ à? Nhà này để con ở đến bây giờ đã là quá dung túng rồi.

Tôi nhìn ông.

  • Dung túng con vì điều gì?
  • Vì con không biết vị trí của mình!

Câu đó vừa dứt, căn phòng lại chìm vào im lặng.

Tôi không nói gì nữa. Có lẽ trong cả cuộc đời này, chưa bao giờ bố tôi vô tình nói thật rõ ràng đến thế. Vấn đề không phải tôi đúng hay sai. Vấn đề là tôi đã bước ra khỏi vị trí mà họ quen sắp đặt cho mình.

Tôi vốn nên là cô con gái biết điều, đứng phía sau, không tranh, không hỏi, không tạo cảm giác uy hiếp cho tương lai của em trai.

Một khi tôi không còn như vậy, tôi lập tức trở thành người sai. Mẹ tôi thấy bố quá nóng thì kéo tay ông, rồi quay sang tôi, giọng vừa mệt mỏi vừa thất vọng.

  • Nhược An, mẹ không muốn làm đến nước này. Nhưng con thật sự khiến bố mẹ không biết phải nói với con thế nào nữa. Nếu con thấy ở nhà này ngột ngạt như vậy, thì ra ngoài ở một thời gian cũng tốt. Mọi người đều cần bình tĩnh lại.

Tôi nhìn bà.

  • Một thời gian?

Bà khựng lại rất nhẹ.

  • Khi nào con nghĩ thông thì hẵng về.

Tôi suýt cười. Nghĩ thông.

Nghĩa là lại phải đồng ý với mọi thứ họ muốn, lại phải thu hết móng vuốt về, lại phải trở thành Tống Nhược An của trước đây.

Tôi quay sang nhìn Tống Minh Khải. Cậu ta tránh ánh mắt tôi trong giây lát, rồi cuối cùng vẫn phải ngẩng lên.

  • Chị… hay là chị ra ngoài ở trước thật đi. Đợi mọi người nguôi nguôi rồi em sẽ nói giúp chị.

Tôi nhìn cậu ta rất lâu. Một đứa em trai được cả nhà yêu chiều từ nhỏ, hưởng mọi ưu tiên như điều hiển nhiên, đến tận lúc này vẫn nghĩ thứ tôi cần là “đợi nguôi giận” chứ không phải sự công bằng. Có lẽ cậu ta thật sự không hiểu, hoặc không muốn hiểu. Dù là vế nào thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Tôi hỏi:

  • Em nói giúp tôi điều gì?

Minh Khải lúng túng.

  • Ý em là… để bố mẹ đỡ giận, rồi chuyện gì cũng có thể từ từ bàn lại.
  • Kể cả chuyện cổ phần?

Cậu ta im bặt.

Thế là đủ rồi.

Tôi chậm rãi đứng dậy, kéo chiếc vali lại gần. Nó không nặng lắm. Người chuẩn bị hẳn đã rất chu đáo, còn lấy cả áo khoác, vài bộ đồ đi làm và một ít đồ dùng cá nhân cho vào trong. Thậm chí cả bàn chải và hộp thuốc đau đầu tôi hay dùng cũng có.

Tôi không biết nên thấy buồn cười hay buồn.

Họ đã chuẩn bị đuổi tôi đi từ trước khi tôi bước chân về nhà.

Nghĩa là bữa “cơm gia đình” tối nay, từ đầu đến cuối chỉ là một thông báo.

Tôi kéo vali đến giữa phòng, rồi dừng lại.

  • Trước khi đi, con chỉ hỏi một câu cuối cùng.

Bố tôi lạnh lùng nhìn tôi.

  • Nói.

Tôi nhìn thẳng vào ông.

  • Bố có chắc toàn bộ số cổ phần hiện đang đứng tên Minh Khải đều hợp pháp không?

Câu hỏi ấy rơi xuống như một nhát dao lạnh.

Mẹ tôi tái mặt trước.

Minh Khải ngước mạnh lên, thần sắc thay đổi rõ rệt. Còn bố tôi thì siết chặt quai hàm, ánh mắt tối sầm đi chỉ trong tích tắc.

Chỉ một tích tắc thôi, nhưng quá đủ.

Tôi đã nhìn thấy câu trả lời.

Ông không đáp ngay. Mấy giây sau mới lạnh giọng nói:

  • Con đang đe dọa bố?

Tôi lắc đầu.

  • Không. Con chỉ muốn xác nhận bố có biết mình đang làm gì không.
  • Cút.

Ông chỉ thẳng ra cửa, giọng khàn và nặng.

  • Cầm đồ của con rồi cút ngay.

Mẹ tôi giật mình.

  • Khải Sơn…
  • Tôi bảo nó cút!

Cả căn phòng như rung lên theo tiếng quát ấy. Tống Minh Khải đứng bật dậy theo phản xạ, nhưng rồi lại khựng lại khi nhìn sắc mặt của bố. Cậu ta không dám bước đến phía tôi.

Tôi đứng im vài giây, rồi rất khẽ gật đầu.

  • Được.

Tôi kéo vali ra cửa.

Không ai giữ tôi lại.

Đến ngưỡng cửa, tôi mới dừng bước, quay đầu nhìn căn phòng khách sáng choang phía sau lưng. Mọi thứ vẫn sang trọng, ngăn nắp, hoàn hảo như vỏ bọc mà nhà họ Tống luôn giữ trước mặt người ngoài. Chỉ là bây giờ, tôi không còn đứng bên trong nó nữa.

Tôi nói rất nhẹ, gần như chỉ đủ để mấy người trong phòng nghe thấy.

  • Bố mẹ yên tâm. Từ giờ, chuyện của con, con sẽ tự lo.

Rồi tôi đi thẳng ra ngoài.

Đêm ấy trời nổi gió.

Tôi tự mình xếp vali vào cốp xe, ngồi sau tay lái vài phút mà không nổ máy. Từ chỗ này vẫn có thể nhìn thấy tầng hai nhà họ Tống sáng đèn, nhìn thấy bóng người đi qua đi lại sau rèm cửa, nhìn thấy cánh cổng lớn mà tôi đã ra vào suốt hơn hai mươi năm qua.

Tôi từng nghĩ, cho dù trong căn nhà đó có thiên vị, có bất công, ít nhất nó vẫn là nhà. Nhưng đến tối nay tôi mới hiểu, một nơi mà người ta có thể chuẩn bị sẵn vali để đẩy bạn ra ngoài chỉ vì bạn bắt đầu hỏi đúng câu hỏi, thì từ lâu đã không còn là chỗ để quay về.

Điện thoại rung lên khi tôi còn đang ngồi yên trong xe.

Là tin nhắn của người kia.

  • Cô ổn không?

Tôi nhìn màn hình một lúc rồi gõ lại:

  • Tôi vừa bị đuổi khỏi nhà.

Tin nhắn trả lời đến gần như ngay lập tức.

  • Vậy thì bước tiếp theo chắc không cần chờ nữa.

Tôi tựa đầu vào ghế, mắt nhìn thẳng ra khoảng tối trước mặt.

Đúng vậy.

Đã đến mức này rồi, tôi cũng không cần chờ thêm nữa.

Tôi nhắn:

  • Chuẩn bị hồ sơ giúp tôi. Ngày mai bắt đầu làm việc.

Sau đó, tôi khởi động xe.

Bánh xe lăn chậm qua cổng lớn nhà họ Tống. Gương chiếu hậu phản chiếu dãy đèn vàng lùi dần về phía sau, nhỏ lại rồi biến mất.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi rời khỏi nhà mà không biết khi nào sẽ quay lại.

Nhưng điều lạ là tôi không thấy hoảng.

Ngược lại, trong lòng tôi còn có một cảm giác rất rõ ràng, rất sắc: từ giây phút bố tôi đặt chiếc vali ấy trước mặt tôi, ván cờ này đã không còn đường lui nữa.

Mà tôi, cũng sẽ không lùi nữa.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
Tháng 3 29, 2026
toi-nam-nghe-nguoi-ta-ban-ve-cai-chet
Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
Tháng 3 14, 2026
khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay