Chương 6
Đêm đầu tiên rời khỏi nhà họ Tống, tôi ở lại căn hộ nhỏ gần công ty.
Căn hộ đó vốn là nơi tôi mua từ hai năm trước, diện tích không lớn, nội thất cũng rất đơn giản, chỉ đủ cho một người sống thoải mái. Trước đây tôi hiếm khi về đó, một tháng nhiều lắm cũng chỉ ghé qua vài lần khi tăng ca quá muộn hoặc cần một chỗ yên tĩnh để xử lý tài liệu. Không ngờ đến lúc thật sự bước vào, kéo vali qua ngưỡng cửa rồi khóa lại từ bên trong, tôi mới nhận ra nơi này lại khiến mình thấy dễ thở hơn cả căn nhà đã sống hơn hai mươi năm.
Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.
Không ai chờ tôi mở miệng để phán xét xem câu nói tiếp theo có “hiểu chuyện” hay không.
Cũng không ai đặt sẵn con đường tôi phải đi rồi bắt tôi cảm ơn vì điều đó.
Tôi tắm xong, thay quần áo rồi ngồi xuống sofa, mở laptop ra xem lại toàn bộ hồ sơ đã sao lưu. Đồng hồ trên tường chỉ gần một giờ sáng, nhưng đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường. Có lẽ vì từ lúc bố tôi quát một tiếng “cút”, mọi thứ trong tôi đã thôi dao động. Tôi không còn phải lưỡng lự xem mình có đang làm quá lên không, có nên mềm mỏng hơn một chút không, có nên nhường thêm bước nữa không.
Bởi đến mức ấy rồi, nhường thêm cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Điện thoại rung lên khi tôi vừa đánh dấu xong trang cuối cùng trong bộ hồ sơ.
Là cuộc gọi từ Phó Cảnh Thâm.
Anh là người đã giúp tôi xem lại phần tài liệu chuyển nhượng cổ phần mấy hôm nay. Chúng tôi quen nhau từ thời còn làm việc chung ở một dự án pháp chế cách đây vài năm. Phó Cảnh Thâm ít nói, làm việc rất sạch, lại có một kiểu bình tĩnh gần giống tôi, nên dù không quá thân thiết, tôi vẫn là một trong số ít người chủ động tìm đến khi thật sự cần.
Tôi bắt máy.
- Tôi nghe.
Giọng anh ở đầu bên kia vẫn trầm và ổn định như thường.
- Tôi vừa xem lại toàn bộ file cô gửi. Nếu muốn giữ ở mức nội bộ, vẫn còn cách nói chuyện. Nhưng nếu cô quyết định đi đến cùng, thì nên bắt đầu ngay từ bây giờ.
Tôi nhìn màn hình laptop sáng trắng trước mặt.
- Ý anh là sao?
- Phần chuyển nhượng cổ phần từ tên mẹ cô sang Tống Minh Khải có vấn đề ở cả quy trình lẫn thời điểm xác nhận. Chưa kể một vài văn bản nội bộ không khớp với bản lưu chính thức. Nếu bên công ty kia biết chuyện này, họ sẽ không ngồi yên.
Tôi im lặng vài giây.
- Công ty kia?
- Đơn vị đang chuẩn bị rót vốn vào dự án mới của nhà họ Tống. Cô nghĩ vì sao họ lại sốt ruột như vậy?
Tôi bỗng hiểu ra.
Nếu chuyện cổ phần chưa rõ ràng mà vẫn vội đẩy toàn bộ về tên Minh Khải, mục đích không chỉ là chuẩn bị người thừa kế. Họ còn cần một cơ cấu sở hữu “đẹp” và “sạch” trước khi vòng đầu tư mới được chốt lại.
Nói cách khác, thứ họ muốn giấu không chỉ là sự bất công trong gia đình.
Mà còn là rủi ro pháp lý có thể ảnh hưởng trực tiếp đến việc làm ăn.
Tôi khẽ hỏi:
- Nếu bây giờ gửi thông báo pháp lý, bên nào sẽ phản ứng trước?
- Nhà họ Tống.
- Còn bên đầu tư?
- Nếu đủ nhanh, họ sẽ biết sau đó không lâu.
Tôi ngả người ra ghế, mắt nhìn lên trần nhà.
Mấy giây sau, tôi nói:
- Làm đi.
Phó Cảnh Thâm không hỏi lại. Anh chỉ nói:
- Tôi sẽ chuẩn bị bản đầu tiên trong đêm nay. Sáng mai cô duyệt giúp tôi.
Tôi cúp máy, nhìn màn hình điện thoại tối dần trong lòng bàn tay. Cảm giác lúc ấy rất lạ. Không hẳn là nhẹ nhõm, cũng không phải hả hê. Chỉ là một sự yên tĩnh sắc lạnh, giống như cuối cùng con dao đã được đặt đúng vị trí, chỉ còn chờ người ấn xuống.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc sáu giờ rưỡi.
Tôi pha cà phê, mở rèm cửa, để ánh sáng tràn vào căn phòng khách nhỏ. Thành phố ngoài kia vẫn vận hành bình thường như mọi ngày, xe cộ vẫn đông, tiếng còi xe vẫn chen nhau dưới phố, những người đi làm sớm vẫn bước vội qua ngã tư. Không ai biết trong một căn hộ ở tầng mười ba, tôi đang chuẩn bị gửi đi thứ có thể khiến cả nhà họ Tống mất ngủ.
Gần tám giờ, email của Phó Cảnh Thâm tới.
Tiêu đề rất ngắn gọn:
Thông báo rà soát quyền sở hữu cổ phần và yêu cầu bảo toàn hồ sơ liên quan.
Tôi mở file đính kèm ra, đọc từ đầu đến cuối hai lần. Văn bản được viết rất tiết chế, không hề mang tính đe dọa, nhưng từng câu chữ đều đủ chính xác để bất kỳ ai có hiểu biết pháp lý cơ bản cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Nội dung không trực tiếp buộc tội ai, chỉ yêu cầu rà soát lại tư cách sở hữu, tạm thời bảo toàn toàn bộ hồ sơ gốc, đồng thời đề nghị phía công ty và các bên liên quan không tiếp tục thực hiện bất kỳ bước chuyển dịch nào cho đến khi mọi tranh chấp tiềm ẩn được làm rõ.
Tôi đọc đến đoạn cuối cùng thì khẽ cười.
Đúng là phong cách của Phó Cảnh Thâm.
Không ồn ào.
Nhưng đủ để khiến người nhận thấy lạnh sống lưng.
Tôi gọi lại cho anh.
- Gửi đi đi.
- Chắc chứ?
- Chắc.
Anh dừng một chút rồi hỏi:
- Nhược An, cô có muốn giữ cho mình một đường lùi không?
Tôi nhìn ly cà phê đang bốc hơi trên bàn, giọng bình tĩnh hơn cả chính mình tưởng tượng.
- Từ tối qua, tôi đã không còn đường lùi rồi.
Phó Cảnh Thâm không nói thêm gì nữa.
Mười phút sau, thông báo được gửi đi. Một bản đến công ty gia đình. Một bản đến bộ phận pháp chế nội bộ. Một bản đến email công việc của bố tôi.
Và một bản, thông qua một lộ trình hoàn toàn hợp lệ, được để cho đơn vị đầu tư có thể tiếp cận nếu quá trình rà soát nội bộ bị kích hoạt.
Mọi thứ vừa đủ. Không thừa. Nhưng cũng không để ai có thể làm ngơ.
Khoảng chín giờ mười lăm, điện thoại tôi đổ chuông.
Người gọi là bố tôi.
Tôi nhìn màn hình rung liên tục vài giây rồi mới bắt máy.
- A lô.
Đầu dây bên kia là hơi thở gấp và tiếng giận dữ bị nén lại.
- Tống Nhược An, con đang làm cái trò gì vậy?
Tôi mở laptop, tiếp tục xem nốt bản ghi chú mình còn dang dở.
- Con chỉ nhờ người rà soát lại hồ sơ thôi.
- Con gọi đó là “chỉ” à?
- Nếu hồ sơ không có vấn đề, bố cần gì phải nổi nóng như vậy?
Ông im lặng đúng một nhịp, rồi giọng càng nặng hơn.
- Con lập tức thu lại cái thông báo đó cho bố.
- Không được.
- Con nói cái gì?
- Con nói không được.
Tôi nghe rõ tiếng ông đập gì đó xuống bàn ở đầu dây bên kia.
- Con đang muốn hủy cả nhà này đúng không?
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa sổ.
- Không. Con chỉ muốn nhà này đừng tiếp tục xem quyền lợi của con là thứ có thể xóa đi cho tiện.
Ông cười lạnh.
- Quyền lợi của con? Con đã ký giấy từ bỏ rồi.
- Nhưng phần đang được chuyển dịch chưa chắc đã hợp pháp. Bố biết rõ điều đó hơn con mà.
Lần này đầu dây bên kia im bặt thật lâu.
Tôi không nói thêm, cũng không thúc ép. Chỉ có tiếng thở của ông truyền qua điện thoại, nặng nề và gấp hơn trước. Cuối cùng, ông gằn từng chữ:
- Con đúng là nuôi ong tay áo.
Tôi khẽ cụp mắt xuống.
- Nếu bố đã xem con như ong độc, vậy những năm qua bố còn bắt con sống như người nhà làm gì?
Tôi cúp máy.
Không phải vì không còn gì để nói, mà vì tôi biết đến đây là đủ. Những câu sau đó, dù ông có nổi giận thế nào, cũng chỉ là cảm xúc. Còn thứ tôi cần là kết quả.
Đúng mười giờ, mẹ tôi gọi.
Tôi không muốn nghe, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.
Giọng bà khàn hơn mọi khi, rõ ràng đã khóc hoặc ít nhất cũng mất ngủ cả đêm.
- Nhược An, con về nhà ngay.
- Con đang ở công ty.
- Mẹ bảo con về ngay!
- Có chuyện gì, mẹ nói luôn đi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bà hạ giọng, không còn gắt như lúc đầu nữa.
- Con có cần làm đến mức này không?
Tôi nhìn màn hình máy tính.
- Mức này là mức nào ạ?
- Gửi thông báo vào công ty, làm bố con bị ban pháp chế gọi lên hỏi, làm mấy cổ đông bên ngoài bắt đầu nghe ngóng. Con thấy như vậy vui lắm sao?
Tôi cười rất khẽ.
- Mẹ nghĩ con đang trả thù à?
- Chẳng lẽ không phải?
Tôi không đáp ngay.
Thật ra tôi không thấy vui. Cũng không có cái cảm giác hả hê mà chắc họ đang nghĩ. Từ đầu đến cuối, thứ khiến tôi tiếp tục đi chỉ là một suy nghĩ rất đơn giản: nếu hôm nay tôi lùi, họ sẽ còn lấy đi nhiều hơn nữa.
Tôi chậm rãi nói:
- Mẹ, nếu hôm đó cả nhà không ép con ký giấy, không coi mọi thứ là chuyện đương nhiên, thì hôm nay đã không đến mức này.
Bà nghẹn lại.
Mấy giây sau mới nói tiếp:
- Con đang làm lớn chuyện của gia đình.
- Không. Chính mọi người mới làm lớn chuyện này lên, từ lúc coi con là người có thể hy sinh vô điều kiện.
Bà không nói nữa.
Tôi nghe thấy ở đầu dây bên kia có tiếng ghế di chuyển, tiếng ai đó gọi tên bà rất gấp. Sau đó, mẹ tôi nói thêm một câu cuối cùng:
- Nhược An, nếu con còn chút tình cảm nào với cái nhà này, thì dừng lại đi.
Tôi khẽ nhắm mắt.
Rồi đáp:
- Nếu nhà này từng có chút tình cảm nào với con, họ đã không chuẩn bị sẵn vali để đuổi con đi.
Tôi tắt máy. Buổi chiều hôm ấy, tin tức lan ra nhanh hơn tôi nghĩ.
Không phải trên báo chí hay mạng xã hội, mà trong những cuộc gọi kín giữa các phòng ban, trong những email trao đổi nội bộ được chuyển tiếp vội vã, trong ánh mắt dè chừng của những người từng coi mọi thứ ở nhà họ Tống là ổn định tuyệt đối. Một vài người quen trong giới làm ăn nhắn hỏi tôi chuyện gì đang xảy ra, tôi không trả lời. Một vài số lạ gọi đến, tôi đều từ chối nghe máy.
Đến gần bốn giờ, Phó Cảnh Thâm gửi cho tôi một tin nhắn:
- Bên đầu tư đã yêu cầu phía công ty giải trình sơ bộ.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi hỏi lại:
- Phản ứng của bên kia thế nào?
- Hơi loạn.
Chỉ hai chữ thôi, nhưng đủ khiến tôi hình dung được tình cảnh ở công ty nhà họ Tống lúc này. Bố tôi hẳn đang nổi giận, ban pháp chế bị ép rà lại giấy tờ, chú hai chắc chắn không còn bình tĩnh như hôm qua gọi điện khuyên tôi “nói chuyện nội bộ”, còn Tống Minh Khải… có lẽ lần đầu tiên trong đời cậu ta hiểu cảm giác thứ vốn được sắp sẵn cho mình đột nhiên không còn chắc chắn nữa.
Tối hôm đó, tôi không về căn hộ ngay mà ngồi lại trong văn phòng của Phó Cảnh Thâm.
Đây là lần đầu tiên từ đầu câu chuyện tôi trực tiếp gặp anh sau nhiều cuộc gọi và email qua lại. Văn phòng ở tầng mười bảy, kính sát đất, nhìn xuống nửa thành phố lên đèn. Trên bàn là chồng hồ sơ được sắp thành từng tập gọn gàng. Phó Cảnh Thâm mặc áo sơ mi xám nhạt, không thắt cà vạt, tay áo xắn lên đến khuỷu, trông vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
Anh đẩy sang cho tôi một bản in.
- Đây là phản hồi sơ bộ từ phía công ty.
Tôi cầm lên xem.
Văn bản được viết rất cẩn thận, ngôn từ mềm mại, nhấn mạnh rằng mọi thủ tục đang được hoàn thiện và không có tranh chấp thực tế nào phát sinh. Đọc qua thì tròn trịa, nhưng người hiểu chuyện sẽ thấy rõ: họ không dám khẳng định mọi thứ đã xong.
Tôi đặt tờ giấy xuống.
- Họ bắt đầu né rồi.
Phó Cảnh Thâm gật đầu.
- Và đó mới chỉ là bước đầu.
Tôi ngồi yên một lúc rồi hỏi:
- Anh nghĩ họ sẽ làm gì tiếp theo?
Anh nhìn tôi.
- Hoặc họ xuống nước, hoặc họ tìm cách biến cô thành người sai.
Tôi khẽ cười.
- Chuyện thứ hai họ đã làm từ đầu rồi.
Khóe môi anh hơi động, như thể suýt cười nhưng cuối cùng vẫn thôi.
- Vậy thì giờ cô chuẩn bị tinh thần cho bước tiếp theo đi.
Tôi nhìn bản phản hồi trên bàn, đầu óc bình tĩnh đến lạ.
- Tôi chờ lâu rồi.
Phó Cảnh Thâm im lặng vài giây rồi nói:
- Nhược An, hôm nay mới chỉ là thông báo pháp lý đầu tiên. Từ bây giờ trở đi, thứ cô đối mặt sẽ không còn là chuyện gia đình đơn thuần nữa.
- Tôi biết.
- Nếu đã biết, vậy từ hôm nay cô không được mềm lòng nữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn vàng trong văn phòng hắt xuống khiến gương mặt anh càng lạnh hơn bình thường, nhưng không hiểu sao câu nói ấy lại khiến tôi thấy lòng mình ổn định hơn rất nhiều. Có lẽ vì trong suốt mấy ngày qua, đây là lần đầu tiên có người không hỏi tôi có đang làm quá không, cũng không khuyên tôi nhường thêm một bước, mà chỉ đơn giản nhắc tôi đừng quay đầu giữa chừng.
Tôi khẽ gật đầu.
- Được.
Ra khỏi tòa nhà, trời đã tối hẳn.
Điện thoại trong túi rung thêm một lần nữa. Lần này không phải bố, không phải mẹ, mà là Tống Minh Khải.
Tôi nhìn tên cậu ta hiện trên màn hình vài giây rồi mới bắt máy.
Giọng cậu ta khàn đặc, rõ ràng cả ngày nay đã không yên.
- Chị… chị nhất định phải làm đến mức này sao?
Tôi đứng bên lề đường, gió đêm lùa qua vai áo.
- Mức này là mức nào?
- Chị biết rõ còn hỏi. Bên đầu tư đang hỏi tới, trong công ty ai cũng nhìn em, bố thì nổi điên cả ngày. Chị làm vậy khác gì dồn cả nhà vào đường cùng?
Tôi nghe xong, đột nhiên thấy rất buồn cười.
- Minh Khải, em nói sai rồi.
- Sai chỗ nào?
- Người dồn mọi chuyện đến nước này chưa bao giờ là tôi.
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nói tiếp, giọng rất nhẹ nhưng rõ ràng:
- Tôi chỉ là người cuối cùng không chịu tiếp tục bị đẩy lùi thôi.
Cậu ta không nói thêm được gì. Tôi cúp máy, ngẩng đầu nhìn lên trời đêm đục ánh sáng thành phố. Trong lòng tôi lúc ấy không còn gì giống sợ hãi nữa. Chỉ có một cảm giác rất rõ: cú vả đầu tiên đã đánh trúng rồi. Và thứ chờ phía sau sẽ còn đau hơn thế nhiều.