Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 4

  1. Home
  2. Tôi từ chối quyền thừa kế
  3. Chương 4
Prev
Next

Sau đêm đọc hết bộ hồ sơ chuyển nhượng cổ phần, tôi gần như không ngủ.

Không phải vì quá bất ngờ, mà vì mọi thứ rõ ràng hơn tôi tưởng. Trước đó, tôi chỉ nghi ngờ gia đình đang cố ép tôi rút lui thật nhanh để hợp thức hóa một vài thủ tục còn dang dở. Nhưng khi xem hết từng bản xác nhận, từng phụ lục chuyển nhượng và từng mốc thời gian, tôi mới biết chuyện này không còn dừng ở mức “thiên vị” nữa.

Có những thứ đã được chuẩn bị từ lâu.

Có những chữ ký xuất hiện quá đúng lúc.

Và có những lỗ hổng đủ lớn để, nếu thật sự bị phanh ra, người khó xử nhất sẽ không phải tôi.

Sáng hôm sau, tôi vẫn đến công ty như bình thường. Tôi trang điểm nhẹ, mặc bộ vest màu kem, búi tóc gọn gàng, uống một ly cà phê đen như mọi ngày rồi bắt đầu xử lý công việc tồn lại từ hôm trước. Người ngoài nhìn vào chắc không ai biết tối qua tôi vừa đọc một tập hồ sơ có thể làm đảo lộn hoàn toàn cục diện của gia đình mình.

Khoảng hơn mười giờ, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của mẹ tôi.

  • Tối nay về ăn cơm.

Tôi nhìn dòng tin nhắn rất ngắn đó, ngón tay dừng vài giây trên màn hình rồi mới trả lời.

  • Vâng.

Lần này tôi đoán được đại khái họ muốn nói gì. Sau chuyện ở phòng khách tối qua, gia đình tôi hẳn đã nhận ra tôi không còn dễ dỗ như trước. Mà một khi người ta phát hiện một quân cờ có dấu hiệu đi lệch khỏi quỹ đạo cũ, phản ứng đầu tiên thường là tìm cách kéo nó trở lại vị trí ban đầu.

Tôi tan làm đúng giờ.

Lúc về đến nhà, bố tôi đã có mặt ở phòng ăn. Mẹ tôi sai người dọn bữa tối sớm hơn thường lệ, còn Tống Minh Khải thì cũng ngồi sẵn ở đó. Tôi chỉ mới kéo ghế ngồi xuống đã cảm nhận được bầu không khí có gì đó nén lại, như thể mọi người đều đang chờ đợi tôi lên tiếng trước.

Tôi không mở lời.

Từ đầu đến cuối, tôi chỉ lặng lẽ dùng bữa. Đến khi người giúp việc dọn món tráng miệng ra, bố tôi mới đặt chiếc muỗng xuống, giọng trầm hẳn đi.

  • Nhược An, bố nghe nói dạo này con đang tìm người xem lại hồ sơ cổ phần của công ty.

Tôi ngước mắt lên. Hóa ra nhanh hơn tôi nghĩ.

Tôi không hề ngạc nhiên chuyện ông biết. Gia đình tôi làm ăn lâu năm, các mối quan hệ chằng chịt, chỉ cần tôi động vào một nơi nào đó, sẽ sớm có người báo lại. Nhưng việc ông hỏi thẳng ngay trên bàn ăn như thế này vẫn cho thấy một điều: họ đã bắt đầu thấy không yên tâm.

Tôi lau tay bằng khăn giấy, giọng vẫn đều.

  • Con chỉ xem lại vài hồ sơ cũ thôi.

Bố tôi nhìn tôi chằm chằm.

  • Xem lại để làm gì?
  • Để hiểu rõ hơn một số thứ.
  • Ví dụ?

Tôi im lặng hai giây rồi hỏi ngược lại, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể.

  • Phần góp vốn ban đầu của mẹ có giấy tờ chuyển nhượng hoàn tất chưa?

Không khí trên bàn ăn gần như đông cứng.

Mẹ tôi là người phản ứng đầu tiên. Bà đặt mạnh ly nước xuống bàn, tiếng va chạm khô và sắc.

  • Con hỏi cái đó để làm gì?

Tôi quay sang nhìn bà.

  • Vì con thấy hồ sơ chưa khớp.
  • Hồ sơ nào?
  • Hồ sơ chuyển nhượng cổ phần ba năm gần đây.

Mẹ tôi nhìn tôi như thể lần đầu tiên thấy tôi xa lạ đến vậy. Bà không trả lời ngay, chỉ siết chặt hai tay đặt trên bàn rồi chậm rãi nói:

  • Nhược An, con đang muốn nói gì?

Tôi không né tránh ánh mắt ấy.

  • Con chỉ muốn biết phần đứng tên mẹ đã được xử lý hợp pháp chưa.

Lần này bố tôi cười nhạt một tiếng. Nụ cười ấy không hề có ý vui vẻ, mà giống như sự thất vọng pha lẫn khó chịu.

  • Từ bao giờ con bắt đầu quan tâm đến tiền nong thế?

Tôi hơi ngẩn ra trong một thoáng.

Không phải vì bất ngờ, mà vì dù đã chuẩn bị trước tâm lý, tôi vẫn thấy câu ấy thật quen thuộc theo một cách chua chát. Chỉ cần người phụ nữ trong gia đình hỏi đến quyền lợi của mình, rất nhanh thôi, cô ta sẽ bị quy về một kiểu người nào đó: tính toán, ích kỷ, tham lam, hơn thua.

Tôi đặt khăn giấy xuống cạnh đĩa.

  • Con không hỏi tiền nong. Con hỏi tính hợp pháp.

Bố tôi khoát tay, giọng bắt đầu nặng hơn.

  • Đừng chơi chữ với bố. Chẳng phải cuối cùng vẫn là vì cổ phần, vì tài sản sao?

Mẹ tôi tiếp lời ngay sau đó, sắc mặt kém hẳn đi.

  • Tối qua con từ chối chuyện bà nội, hôm nay lại hỏi đến cổ phần. Nhược An, mẹ thật sự không nghĩ con lại để ý những thứ này đến vậy.

Tôi thấy buồn cười.

Hóa ra trong suy nghĩ của họ, tôi nên là kiểu người bị lấy đi quyền lợi nhưng vẫn mỉm cười nói không sao, bị ép lui từng bước nhưng tuyệt đối không được thắc mắc. Chỉ cần tôi hỏi một câu, ngay lập tức điều đó sẽ trở thành bằng chứng cho thấy tôi “đã thay đổi”.

Tống Minh Khải ngồi bên cạnh lên tiếng, giọng cố hòa giải.

  • Chị, nếu chị thấy chưa rõ chỗ nào thì cứ nói với bố mẹ trong nhà thôi. Không cần làm căng ra ngoài như vậy.

Tôi quay sang nhìn cậu ta.

  • Em nghĩ tôi đang làm căng?
  • Em không có ý đó.
  • Vậy ý em là gì?

Minh Khải hơi khựng lại. Cậu ta luôn như vậy, nói những câu nghe qua rất mềm, nhưng đằng sau vẫn là cùng một ý: tôi nên dừng lại, nên biết chừng mực, nên ngoan ngoãn trong khuôn khổ mà mọi người thấy thoải mái.

Tôi không đợi cậu ta trả lời, chỉ quay lại nhìn bố mẹ.

  • Nếu hồ sơ đầy đủ, không có vấn đề gì, vậy tại sao con lại không được hỏi?

Mẹ tôi nhíu mày rất sâu.

  • Bởi vì con gái trong nhà mà hỏi đến cổ phần, hỏi đến tài sản, nghe rất khó coi.

Tôi chợt thấy trong lòng mình lặng đi.

Không giận.

Cũng không đau như tưởng tượng.

Chỉ là một cảm giác lạnh dần lan từ ngực xuống tận đầu ngón tay, giống như đến lúc này tôi mới hoàn toàn thôi chờ đợi bất cứ sự công bằng nào từ những người đang ngồi trước mặt.

Tôi nhìn mẹ rất lâu rồi mới hỏi:

  • Khó coi vì con là con gái, hay khó coi vì người hỏi là con?

Bà im lặng.

Bố tôi mất kiên nhẫn, giọng đanh lại:

  • Đủ rồi. Bố không muốn nghe những câu như thế trong nhà này. Con đã ký giấy từ bỏ quyền thừa kế, thì việc còn lại là của người lớn xử lý. Con không cần xen vào.

Tôi lặp lại rất khẽ:

  • Người lớn?

Ông cau mày.

  • Ý con là gì?
  • Con hai mươi sáu tuổi, đi làm nhiều năm, có thể tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình. Nhưng chỉ vì con hỏi đến cổ phần, bố lại bảo đó là chuyện của người lớn.

Tôi hơi nghiêng đầu, cười rất nhạt.

  • Vậy bao giờ con mới được xem là người lớn? Hay vì con là con gái nên có làm đến đâu, cuối cùng vẫn chỉ được quyền đứng ngoài?

Tống Minh Khải ho nhẹ một tiếng, rõ ràng đang thấy mọi chuyện trượt quá xa khỏi dự tính ban đầu.

  • Chị, chị nói vậy nặng quá.

Tôi nhìn cậu ta.

  • Nặng bằng việc cả nhà coi quyền lợi của tôi là thứ có thể cắt bỏ trong một bữa cơm không?

Cậu ta im bặt.

Bố tôi đập tay xuống bàn một cái không quá mạnh, nhưng đủ để người giúp việc đứng ngoài cửa giật mình.

  • Tống Nhược An, con đừng được nước lấn tới.

Tôi giữ nguyên nét mặt.

  • Con chỉ đang hỏi sự thật.
  • Sự thật là nhà này chưa bao giờ bạc đãi con.
  • Con chưa nói nhà này bạc đãi con.
  • Vậy con muốn gì?

Câu hỏi ấy cuối cùng cũng được ném ra. Thẳng thừng. Sắc gọn. Không còn lớp vỏ “vì tốt cho con” hay “vì lo cho gia đình” nữa.

Tôi nhìn bố tôi. Bên cạnh ông là mẹ tôi đang nén giận, phía đối diện là Tống Minh Khải với ánh mắt lẫn lộn giữa lo lắng và sốt ruột. Cả ba người đều đang muốn nghe tôi nói ra một đáp án thật cụ thể, để rồi từ đó họ có thể dễ dàng kết luận rằng tôi đang tham vọng, đang không cam lòng, đang đòi hỏi thứ lẽ ra không thuộc về mình.

Tôi đáp chậm rãi:

  • Con muốn biết thứ gì là của ai.

Mẹ tôi bật cười, nhưng tiếng cười ấy rất lạnh.

  • Nghe vẫn là tiền.
  • Không. Nghe là nguyên tắc.

Bà nhìn tôi như nhìn một người hoàn toàn khác.

  • Trước đây con đâu có như vậy.

Tôi khẽ gật đầu.

  • Đúng. Trước đây con không như vậy.

Bởi trước đây tôi vẫn còn nghĩ chỉ cần mình đủ nhẫn nhịn, đủ hiểu chuyện, đủ lùi lại, thì ít nhất gia đình này sẽ giữ cho tôi một phần tôn trọng. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu, sự nhẫn nhịn của tôi chưa từng đổi lại được điều đó. Nó chỉ khiến mọi người ngày càng quen với việc tôi sẽ im lặng mãi mãi.

Bố tôi hít sâu một hơi, dằn từng chữ:

  • Bố nói lần cuối. Dừng chuyện này lại.

Tôi hỏi:

  • Nếu con không dừng thì sao?

Ông nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi thấy rõ.

  • Thì con đừng trách bố không để tình cảm trong nhà nữa.

Tôi nghe câu ấy mà trong lòng gần như không gợn lên gì. Có lẽ vì đến tận lúc này, tôi mới nhận ra thứ gọi là “tình cảm trong nhà” mà ông nhắc đến chưa bao giờ thực sự đứng về phía tôi.

Tôi chậm rãi đứng dậy, kéo ghế vào gọn gàng.

  • Nếu chuyện tối nay chỉ có vậy, con xin phép lên phòng.

Mẹ tôi gọi lại, giọng vừa giận vừa thất vọng:

  • Nhược An, con thật sự khiến mẹ quá thất vọng.

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn bà.

  • Vì con hỏi về phần đứng tên mẹ sao?

Bà mím môi.

  • Vì con tham quá.

Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại giống như một nhát cắt dứt khoát.

Tôi đứng yên vài giây.

Rồi lần đầu tiên kể từ đầu bữa cơm, tôi mỉm cười rõ ràng.

  • Nếu giữ lại thứ vốn có liên quan đến mình mà bị gọi là tham, vậy con nhận.

Nói xong, tôi quay người đi thẳng lên lầu.

Sau lưng, tôi nghe thấy tiếng ghế dịch mạnh, tiếng mẹ trách tôi hỗn, tiếng Minh Khải cố xen vào can ngăn, còn giọng bố tôi thì trầm đục như bị nén lại trong cơn giận. Nhưng lần này tôi không dừng bước.

Về đến phòng, tôi khóa cửa, tựa lưng vào cánh cửa gỗ một lúc thật lâu.

Tim tôi không đập nhanh.

Tay tôi cũng không run.

Điều kỳ lạ là sau khi nghe chính miệng mẹ nói tôi tham, tôi lại thấy đầu óc mình bình tĩnh hơn bao giờ hết. Có lẽ vì cuối cùng, mọi chuyện cũng đã lộ rõ đến mức không cần tự lừa mình thêm nữa. Họ không chỉ muốn tôi lùi lại. Họ còn muốn tôi tự thấy xấu hổ khi nghĩ đến quyền lợi của bản thân.

Tôi đi đến bàn làm việc, mở laptop, lấy điện thoại ra rồi gửi một tin nhắn.

  • Tôi cần sao lưu toàn bộ hồ sơ, cả bản mềm lẫn bản in.

Phía bên kia trả lời rất nhanh.

  • Có chuyện rồi?

Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc rồi gõ lại:

  • Hôm nay tôi vừa biết, hóa ra hỏi đúng thứ cần hỏi cũng có thể bị gọi là tham tiền.

Người kia không trả lời ngay. Mấy phút sau mới nhắn lại:

  • Thế thì cô càng không nên lùi.

Tôi nhìn tin nhắn đó, khóe môi khẽ cong lên.

Đúng vậy.

Đến đây rồi, tôi còn lùi đi đâu nữa.

Tôi mở lại tập hồ sơ, lật tới trang có chữ ký của mẹ tôi ở phần góp vốn ban đầu. Nét mực vẫn còn rõ, thời gian ký cách đây nhiều năm, là lúc công ty mới thành lập và chưa ai nghĩ một ngày đứa con gái trong nhà sẽ ngồi soi lại từng dòng như thế này.

Tôi lấy giấy note, dán lên từng mục cần xác minh.

Phần góp vốn thực tế.

Phần chuyển nhượng chưa hoàn tất.

Phần báo cáo nội bộ không khớp với hồ sơ.

Từng chỗ một, tôi đánh dấu rất cẩn thận.

Ngoài cửa, có tiếng gõ khẽ. Lần này không phải Minh Khải mà là người giúp việc mang sữa lên như mọi hôm.

  • Cô chủ, phu nhân bảo tôi đem lên.

Tôi mở hé cửa, nhận lấy ly sữa còn ấm. Người giúp việc nhìn tôi bằng ánh mắt dè dặt, như thể cũng đoán được dưới tầng vừa xảy ra chuyện không nhỏ.

Tôi khẽ nói cảm ơn rồi đóng cửa lại.

Ly sữa được đặt xuống bàn nhưng tôi không uống.

Tôi chợt nhớ đến lúc nhỏ, mỗi lần bị ốm, mẹ cũng hay tự tay mang sữa lên cho tôi. Khi ấy tôi từng nghĩ, dù trong nhà này có thiên vị đến đâu, ít nhất mẹ vẫn thương tôi. Có lẽ bà thật sự từng thương. Chỉ là thứ tình thương đó chưa bao giờ đủ lớn để khiến bà đứng về phía tôi khi quyền lợi của tôi đối lập với tương lai của Minh Khải.

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn màn hình sáng trắng trước mặt, lòng dần dần trở nên chắc chắn.

Tối nay, họ đã chính miệng nói ra điều tôi cần nghe.

Tôi tham.

Tôi tính toán.

Tôi không còn giống trước đây.

Vậy thì kể từ giây phút này, tôi cũng không cần cố giữ lại hình ảnh cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà họ từng quen nữa.

Tôi cầm điện thoại lên, gửi thêm một tin nhắn cuối cùng:

  • Bắt đầu chuẩn bị giúp tôi. Có lẽ mọi chuyện sẽ nhanh hơn dự tính.

Tin nhắn gửi đi xong, tôi tắt chuông điện thoại, quay lại với xấp hồ sơ trên bàn.

Ngoài kia, căn nhà họ Tống vẫn sáng đèn như mọi đêm, sang trọng, êm ấm và hoàn hảo dưới mắt người ngoài.

Chỉ có tôi biết, từ sau bữa cơm tối nay, thứ đang chờ gia đình này không còn là một cuộc cãi vã nhỏ nữa. Đó là ngày tất cả những gì họ cố giấu sẽ bị đem ra dưới ánh sáng.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
Tháng 3 14, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
sau-khi-biet-minh-la-nu-phu
Sau Khi Biết Mình Là Nữ Phụ, Tôi Nghỉ Diễn
Tháng 3 14, 2026
ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay