Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 3

  1. Home
  2. Tôi từ chối quyền thừa kế
  3. Chương 3
Prev
Next

Sáng hôm sau, tôi vừa đến công ty chưa đầy nửa tiếng thì đã nhận được cuộc gọi từ mẹ.

Giọng bà ở đầu dây bên kia không cao, cũng không gấp, nhưng tôi vẫn nghe ra thứ cảm giác quen thuộc mỗi khi bà đã quyết định xong một chuyện nào đó thay tôi.

  • Tối nay con về sớm một chút.

Tôi vẫn nhìn vào màn hình máy tính, tay rê chuột qua bảng số liệu còn dang dở.

  • Có việc gì không mẹ?
  • Có. Về rồi nói.

Bà cúp máy rất nhanh, không cho tôi thêm thời gian để hỏi tiếp.

Tôi ngồi lặng vài giây, rồi đặt điện thoại xuống. Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ nghĩ đó chỉ là một cuộc gọi bình thường giữa mẹ và con gái. Nhưng với tôi, bốn chữ “về rồi nói” gần như chưa bao giờ mang theo điều gì tốt đẹp. Nó thường đồng nghĩa với việc gia đình đã có một sắp xếp mới, và người cần phối hợp nhiều nhất vẫn luôn là tôi.

Đến chiều, tôi tan làm sớm hơn thường lệ, lái xe về nhà chính. Vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy mẹ ngồi trên sofa, trước mặt là tách trà còn bốc hơi, còn bố tôi thì đọc báo ở ghế đối diện. Tống Minh Khải cũng có mặt, hiếm hoi ngồi ở nhà vào giờ này thay vì ra ngoài với bạn bè hoặc vùi đầu vào những dự án mà mọi người trong nhà luôn miệng gọi là “việc lớn”.

Tôi thay giày xong mới đi vào.

  • Mẹ gọi con về có chuyện gì?

Mẹ tôi đặt tách trà xuống, ngước nhìn tôi. Ánh mắt bà không lạnh, nhưng cũng không có sự dịu dàng. Đó là ánh mắt của một người đang chuẩn bị nói ra điều bà cho là hợp lý.

  • Bà nội dạo này yếu hơn rồi. Bác sĩ bảo người lớn tuổi lúc này phải có người ở cạnh nhiều hơn, nhất là ban ngày.

Tôi đứng yên, chờ câu sau.

Quả nhiên, mẹ nói tiếp:

  • Công ty bên con nếu chưa quá bận thì con xin nghỉ một thời gian đi. Về chăm bà nội trước đã.

Tôi không đáp ngay.

Mùa này sức khỏe bà nội đúng là không tốt như trước, chuyện đó tôi biết. Nhưng trong nhà họ Tống chưa bao giờ thiếu người. Nhà cũ có quản gia, có hai người giúp việc lâu năm, có y tá riêng đến theo dõi mỗi ngày. Nếu thật sự cần thêm người trông nom, chỉ cần thuê thêm điều dưỡng là đủ. Việc mẹ gọi cả nhà về ngồi chờ tôi chỉ để nói chuyện này, ngay từ đầu đã không đơn giản là “thiếu người chăm bà”.

Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện bà.

  • Tại sao là con?

Mẹ tôi như thể đã đoán trước câu hỏi đó.

  • Vì con là người phù hợp nhất.

Tôi khẽ nhíu mày.

  • Minh Khải thì sao?

Nghe thấy tên mình, Tống Minh Khải đang cúi đầu xem điện thoại mới ngẩng lên, vẻ mặt có chút lúng túng. Nhưng trước khi cậu ta kịp mở miệng, mẹ tôi đã trả lời thay.

  • Em con là con trai. Nó còn phải lo sự nghiệp.

Câu nói ấy vang lên nhẹ bẫng, tự nhiên đến mức như thể đó là lẽ đương nhiên không cần bàn cãi. Tôi nhìn mẹ, bỗng nhớ đến bữa giỗ hôm trước. Khi bố nói trước cả bàn rằng con gái nuôi cho tử tế rồi gả đi là được, mẹ cũng im lặng như thế này. Có lẽ trong lòng bà, rất nhiều thứ vốn đã được phân chia rạch ròi từ lâu. Con trai thì đứng ngoài lo chuyện lớn, còn con gái, nếu cần, có thể lùi lại bất cứ lúc nào để chu toàn việc nhà.

Bố tôi lúc này mới gấp tờ báo lại, giọng trầm xuống:

  • Nhược An, bà nội thương con nhất, con chăm bà cũng là nên làm.

Tôi nhìn ông.

  • Con chăm bà là chuyện nên làm. Nhưng vì sao cứ đến lúc phải hy sinh công việc hay nhường lại điều gì đó, người được gọi tên luôn là con?

Phòng khách im lặng trong thoáng chốc.

Có lẽ họ không ngờ tôi lại hỏi thẳng như vậy.

Tống Minh Khải đặt điện thoại xuống bàn, cười gượng.

  • Chị, mẹ cũng chỉ lo cho bà thôi. Chuyện này đâu cần phải nghĩ nặng như thế.

Tôi quay sang nhìn cậu ta.

  • Nếu không nặng, vậy em nghỉ việc về chăm bà đi.

Cậu ta khựng lại, rõ ràng không nghĩ tôi sẽ nói câu đó. Vài giây sau, Minh Khải ho khẽ một tiếng rồi đáp:

  • Công ty em đang có dự án mới, chị cũng biết mà. Hơn nữa em đâu khéo chăm người già bằng chị.

Tôi suýt bật cười.

Thì ra chỉ cần thêm một câu như vậy, mọi trách nhiệm lại có thể vòng vèo quay đúng về chỗ cũ.

Mẹ tôi cau mày, giọng hơi gắt hơn lúc đầu:

  • Con là chị, sao cái gì cũng phải so với em trai?
  • Không phải con so.

Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng vẫn bình tĩnh.

  • Chỉ là mỗi lần trong nhà có chuyện cần người lùi bước, mọi người đều mặc định người đó phải là con.

Bà mím môi, có vẻ không vui.

  • Con nói như thể bố mẹ đối xử tệ với con lắm vậy.

Tôi im lặng hai giây rồi mới đáp:

  • Con không nói bố mẹ đối xử tệ với con. Con chỉ muốn biết, trong suy nghĩ của bố mẹ, những chuyện của con có bao giờ quan trọng ngang chuyện của Minh Khải không?

Câu hỏi ấy vừa dứt, không khí trong phòng khách như đặc lại.

Bố tôi nhìn tôi bằng ánh mắt nặng nề hơn trước.

  • Hôm nay con nói chuyện kiểu gì vậy?
  • Kiểu bình thường thôi ạ.
  • Đây là thái độ của con với người lớn à?

Tôi bỗng thấy có chút mỏi mệt.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi im lặng nghe theo, mọi thứ sẽ được gọi là hiểu chuyện. Chỉ cần tôi đặt câu hỏi, ngay lập tức nó sẽ trở thành thái độ.

Tôi dựa nhẹ lưng vào ghế, cố giữ giọng mình thật đều.

  • Nếu bố mẹ thật sự cần người ở cạnh bà nội, con có thể sắp xếp thời gian về thăm nhiều hơn, hoặc thuê thêm điều dưỡng chuyên nghiệp. Nhưng nếu muốn con nghỉ hẳn công việc để ở nhà, con không đồng ý.

Mẹ tôi đặt mạnh tách trà xuống bàn.

  • Không đồng ý?
  • Vâng.
  • Nhược An, con có biết mình đang nói gì không?
  • Con biết.
  • Chỉ là công việc ở một công ty ngoài, có gì đáng để con giữ khư khư như vậy? Nhà này thiếu gì chỗ cho con làm. Con gái mà suốt ngày bươn bả bên ngoài, cuối cùng được gì?

Tôi nhìn mẹ. Những lời đó, nghe qua tưởng như đang trách tôi quá coi trọng công việc, nhưng sâu xa hơn vẫn là một suy nghĩ rất quen thuộc: việc tôi làm chưa bao giờ được xem là sự nghiệp, chỉ là thứ có cũng được, bỏ cũng không sao.

Tôi hỏi khẽ:

  • Vậy nếu là Minh Khải, mẹ có bảo em ấy nghỉ việc không?

Mẹ tôi không trả lời ngay.

Chính sự im lặng đó đã là câu trả lời rõ nhất.

Tống Minh Khải thấy bầu không khí càng lúc càng căng thì chen vào:

  • Hay là thế này, chị cứ nghỉ vài tháng thôi. Sau đó ổn rồi thì đi làm lại. Dù sao con gái nghỉ một thời gian cũng có sao đâu.

Tôi quay sang nhìn cậu ta, lần này không nhịn được mà thấy buồn cười thật.

  • Đúng là với em thì chẳng có gì. Bởi vì chưa bao giờ có ai yêu cầu em tạm dừng điều mình đang làm.

Minh Khải hơi sượng mặt.

  • Chị, em không có ý đó.
  • Em luôn không có ý gì cả.

Tôi nói câu ấy rất nhẹ, nhưng cậu ta vẫn im bặt.

Tôi đứng dậy, không muốn ngồi thêm trong căn phòng này nữa.

  • Nếu chuyện hôm nay chỉ là như vậy, con xin phép lên phòng.

Mẹ tôi gọi giật lại:

  • Tống Nhược An.

Tôi quay đầu.

Bà nhìn tôi rất lâu, rồi chậm rãi nói:

  • Từ khi con ký giấy từ bỏ quyền thừa kế, mẹ cứ nghĩ con đã hiểu ra rồi. Không ngờ con vẫn còn tâm tư như thế.

Tôi đứng yên.

Vậy ra trong mắt bà, việc tôi từ chối nghỉ việc về chăm bà nội không đơn thuần là từ chối một đề nghị. Nó còn là dấu hiệu cho thấy tôi “chưa chịu yên”, “chưa thật sự hiểu chuyện”, thậm chí có thể là đang nuôi một ý nghĩ nào đó khác.

Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn bố, cuối cùng nhìn sang Minh Khải. Cả ba người họ đều đang chờ tôi nhượng bộ, như thể chỉ cần tôi gật đầu, gia đình này lại có thể trở về trật tự vốn có.

Tôi bỗng thấy rất rõ.

Tờ giấy từ bỏ quyền thừa kế kia không chỉ lấy đi một quyền lợi trên danh nghĩa. Nó còn là cách họ thử xem tôi sẽ lùi đến đâu, sẽ thuận theo đến mức nào, và liệu tôi có thể tiếp tục là người phụ nữ đứng yên ở vị trí họ đã sắp sẵn cho mình hay không.

Tôi mỉm cười rất khẽ.

  • Con hiểu ra nhiều rồi, mẹ ạ. Chính vì hiểu ra nên lần này con không nhường nữa.

Nói xong, tôi quay người đi thẳng lên lầu.

Tôi nghe thấy phía sau có tiếng bố đập bàn rất nhẹ, mẹ thì thở dài còn Minh Khải gọi với một tiếng “chị”, nhưng tôi không dừng lại.

Về đến phòng, tôi khóa cửa, dựa lưng vào cánh cửa gỗ một lúc lâu. Bên ngoài, trời đã nhá nhem tối. Ánh đèn trong vườn hắt qua lớp rèm mỏng, đổ thành những vệt sáng loang lổ trên sàn.

Tôi đi đến bàn làm việc, mở máy tính.

Một email mới vừa được gửi đến hộp thư của tôi cách đây mười lăm phút.

Tiêu đề rất ngắn:

“Hồ sơ chuyển nhượng cổ phần – bản đầy đủ.”

Tôi mở file đính kèm ra. Từng trang tài liệu hiện lên trước mắt. Chữ nghĩa dày đặc, con số chằng chịt, nhưng thứ làm tôi chú ý nhất vẫn là phần chữ ký và thời gian hoàn tất thủ tục. Một vài tài liệu có dấu hiệu bổ sung muộn. Một vài bản xác nhận không khớp với báo cáo nội bộ mà tôi từng xem trước đó.

Tôi đọc rất chậm, càng đọc càng tỉnh táo.

Hơn nửa tiếng sau, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ người đã gửi hồ sơ.

  • Cô thấy gì rồi?

Tôi ngồi lặng vài giây rồi nhắn lại:

  • Thấy nhiều hơn tôi nghĩ.

Đầu bên kia trả lời gần như ngay lập tức.

  • Phần góp vốn của mẹ cô chưa được xử lý sạch. Nếu làm đến cùng, chuyện sẽ không nhỏ.

Tôi nhìn màn hình sáng trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo lúc ở phòng khách ban nãy dần dần tan đi, thay vào đó là một sự bình tĩnh gần như sắc bén.

Tôi nhắn tiếp:

  • Tôi không muốn làm ầm lên ngay.
  • Vậy cô muốn gì?

Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời tối hẳn. Phía xa, gió lay nhẹ những tán cây trong vườn. Ngôi nhà này vẫn yên tĩnh, sang trọng và nề nếp như mọi khi, nhưng tôi biết từ tối nay, có một thứ đã thay đổi hoàn toàn.

  • Tôi muốn giữ lại tất cả bằng chứng trước đã.

Người kia không hỏi thêm nữa, chỉ nhắn lại:

  • Được. Nhưng cô nên cẩn thận. Nếu họ đã bắt đầu ép cô lùi khỏi quyền thừa kế, rất có thể tiếp theo sẽ còn nhiều bước khác.

Tôi tắt màn hình điện thoại, nhưng câu nói đó vẫn đọng lại rất lâu trong đầu.

Rất có thể tiếp theo sẽ còn nhiều bước khác.

Tôi vốn nghĩ tờ giấy kia là một phép thử. Bây giờ xem ra, nó chỉ mới là mở đầu.

Tối hôm ấy, gần mười một giờ, có tiếng gõ cửa phòng.

Tôi mở ra, thấy Tống Minh Khải đứng ngoài, trên tay cầm ly sữa nóng như thể vẫn muốn giữ hình ảnh một đứa em trai biết điều.

  • Chị còn giận à?

Tôi tránh sang một bên cho cậu ta vào, nhưng không nhận ly sữa.

  • Có chuyện gì?

Minh Khải đặt ly xuống bàn, vẻ mặt pha chút khó xử.

  • Chị đừng chấp mẹ. Bà chỉ lo cho bà nội với cả… lo cho cả nhà thôi.
  • Cả nhà?
  • Ừ. Dạo này mọi chuyện đã nhiều rồi, chị cứ mềm một chút có phải đỡ căng không?

Tôi nhìn cậu ta, bỗng nhớ đến lúc ở phòng khách, chính cậu ta là người đầu tiên nói “con gái nghỉ một thời gian cũng có sao đâu”. Có lẽ Minh Khải thật sự không thấy câu đó có gì sai. Bởi người chưa từng bị buộc phải đánh đổi thường không hiểu cái giá của sự nhượng bộ.

Tôi hỏi:

  • Em có biết nếu em là người bị yêu cầu nghỉ việc, bị ép ký giấy, rồi liên tục phải lùi lại vì gia đình, em sẽ nghĩ thế nào không?

Cậu ta sững người.

  • Chị, em…
  • Em không biết đâu.

Tôi nói rất nhẹ.

  • Vì em chưa từng ở vị trí đó.

Minh Khải im lặng hồi lâu. Cuối cùng, cậu ta chỉ nói:

  • Em không muốn chị hiểu lầm em.
  • Vậy em muốn tôi hiểu thế nào?

Cậu ta không trả lời được.

Tôi cũng không định làm khó thêm, chỉ khẽ nói:

  • Minh Khải, từ nhỏ đến lớn, em quen với việc mọi người dọn sẵn đường cho em rồi. Nhưng đừng vì thế mà nghĩ những người phải tự đi đường vòng sẽ mãi mãi ở lại phía sau.

Ánh mắt Minh Khải thay đổi rất khẽ. Có lẽ lần đầu tiên cậu ta nhận ra tôi không còn giống như trước.

Một lúc sau, cậu ta rời đi.

Tôi khóa cửa lần nữa, quay lại bàn làm việc, mở file tài liệu ra tiếp tục đọc cho đến gần sáng.

Ngoài kia, cả căn nhà đã ngủ yên. Chỉ có ánh đèn trong phòng tôi vẫn sáng. Và tôi biết rất rõ, kể từ đêm nay, nếu họ còn muốn đẩy tôi lùi thêm một bước nữa, cái giá họ phải trả sẽ không còn nhẹ nhàng như trước.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
Tháng 3 30, 2026
thien-kim-tro-ve-khong-cuop-di-ai-ca
Thiên Kim Trở Về, Nhưng Không Cướp Đi Ai Cả
Tháng 3 14, 2026
tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
Tháng 3 14, 2026
phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
Tháng 3 27, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay