Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 4

  1. Home
  2. Thiên Kim Trở Về, Nhưng Không Cướp Đi Ai Cả
  3. Chương 4
Prev
Next

Tối hôm đó, tôi cuối cùng đã không sang phòng Minh Châu. Không phải vì tôi không muốn, mà vì khi đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu ấy, tay đã giơ lên rồi, tôi vẫn thấy mình không đủ tư cách để làm phiền cô ấy. Tin nhắn của Minh Châu đủ khiến lòng tôi ấm áp, nhưng nó lại đi kèm với một nỗi ngập ngừng sâu kín: tôi sợ mình lỡ làm rơi thứ gì đó, lỡ khóc, hoặc lỡ để cô ấy thấy phần quá chật vật trong con người mình.

Tôi nhắn lại:

    • Không sao, tôi ngủ được.

Vài phút sau, Minh Châu hồi âm ngắn gọn:

    • Ừ. Nếu lát nữa không ngủ được thì gõ cửa.

Cô ấy không hỏi thêm, không gặng ép, nhưng cũng không hề rút tay về. Tôi cầm điện thoại rất lâu rồi mới đặt xuống, chìm vào một giấc ngủ chập chờn với những lời ám ảnh của mẹ nuôi: “Mày nói vài câu là được chứ gì… Mai tao lên nói chuyện luôn… Chúng tao nuôi mày gần hai mươi năm…” Những câu nói ấy như một sợi dây thừng cũ kỹ, dù tôi đã bước ra khỏi nhà, nó vẫn lập tức quấn lấy cổ chân tôi, siết chặt từng vòng.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ năm giờ mười bảy phút theo thói quen cũ. Hành lang tầng hai im ắng lạ thường. Tôi đi thật nhẹ xuống lầu, cơ thể tự động vận hành theo bản năng: phải dậy trước mọi người, phải có mặt trong bếp. Nhưng khi bước tới cửa bếp, tôi khựng lại.

Bên trong, đầu bếp và người giúp việc đang làm việc nhịp nhàng trong ánh sáng choang của quầy đá sạch bóng. Cô giúp việc nhìn thấy tôi, khẽ hỏi:

    • Cô Vãn Ninh? Cô cần ăn gì sao ạ?

 

    • Dạ… xin lỗi, tôi tưởng…

Tôi chưa kịp nói hết, người đầu bếp đã mỉm cười hiền từ:

    • Cô chưa quen giờ giấc trong nhà đúng không? Bữa sáng còn hơn nửa tiếng nữa mới xong, cô có thể ra phòng khách ngồi trước ạ.

Tôi lủi thủi đi ra, lòng tràn ngập vẻ ngượng ngùng. Ở nhà cũ, giờ này nếu tôi không có trong bếp mới là chuyện lạ. Còn ở đây, tôi phải học lại cả việc… nên đứng ở đâu vào mỗi buổi sáng. Đang ngồi thẫn thờ ở phòng khách thì điện thoại rung bần bật. Tim tôi thắt lại khi nhìn thấy tên người gọi: Mẹ nuôi.

Tôi không bắt máy, nhưng tin nhắn lập tức dội tới: “Nghe máy. Mày định làm cao à? Mày tưởng về đó rồi là phủi sạch nhà này được chắc? Mau gửi địa chỉ.”

Tôi siết điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Bản năng đầu tiên của tôi là giấu nhẹm đi, tắt máy, tự nhủ chỉ cần mình ngoan ngoãn né tránh thì chuyện sẽ qua. Nhưng rồi, tiếng bước chân từ cầu thang vang lên. Minh Châu đang đi xuống, tóc buộc cao, vai vắt khăn tập, ánh mắt lười biếng chợt sắc sảo khi thấy tôi ngồi đơn độc.

    • Cậu dậy từ bao giờ vậy?

Tôi vội khóa màn hình:

    • Tôi… mới dậy thôi.

Minh Châu liếc đồng hồ rồi tiến lại gần, nhướng mày nhìn tôi:

    • Sáu giờ chưa tới mà gọi là “mới dậy” à? Cậu vừa xuống bếp đúng không? Trên tóc cậu còn dính mùi hành lá kìa. Đừng nói với tôi là cậu định làm bữa sáng đấy nhé.

Tôi cúi đầu im lặng. Đúng lúc đó điện thoại lại rung thêm lần nữa. Tôi giật mình suýt làm rơi máy. Minh Châu nhìn thẳng vào tay tôi, giọng không cao nhưng cực kỳ rõ ràng:

    • Ai gọi?

 

    • Không có gì đâu…

 

    • Tôi hỏi ai gọi.

Tôi mím môi. Trước mặt Minh Châu, sự lảng tránh chỉ làm tôi trông giống một đứa ngốc hơn. Tôi đành mở màn hình:

    • Mẹ… bên kia.

Minh Châu đưa tay ra, dứt khoát:

    • Đưa đây tôi xem. Tin nhắn ấy.

Tôi do dự vài giây rồi cũng đưa máy. Minh Châu đọc lướt qua, sắc mặt lạnh hẳn đi. Cô ấy ngồi xuống ghế đối diện, hỏi bằng giọng điệu không thể chối từ:

    • Tối qua bà ta đã gọi rồi? Và cậu không nói với ai?

 

    • Tôi nghĩ… chắc cũng không có gì.

Minh Châu gần như bật cười vì sự ngây thơ của tôi:

    • Không có gì? Bà ta đang đòi địa chỉ, đòi tiền, còn định tìm tới tận đây mà cậu gọi là không có gì à?

 

    • Tôi không muốn mới đến đã gây phiền phức cho mọi người.

 

    • Cậu không gây phiền phức. Người đang gây phiền phức là họ.

Cô ấy dựa lưng vào ghế, gằn từng chữ:

    • Vãn Ninh, cậu phải sửa một chuyện: Đừng có cái gì cũng tự động nhận lỗi về phía mình.

 

    • Nhưng nếu họ tìm tới thật… làm ảnh hưởng đến cô chú…

 

    • Thì giải quyết! Cậu định để họ nhắn thêm mấy tin nữa rồi chạy tới cổng làm ầm lên mới chịu nói à? Ngồi đây đợi, tôi gọi mẹ xuống.

Minh Châu quay đi rất nhanh. Tôi ngồi đó, lòng bàn tay lạnh ngắt. Tôi quen với kiểu tự nuốt đắng vào trong, còn Minh Châu thì hoàn toàn ngược lại: cô ấy nhìn thẳng vào vấn đề và tiêu diệt nó.

Chưa đầy năm phút sau, bà Nhã Lan đi xuống. Khi xem xong đống tin nhắn, vẻ mềm mỏng thường ngày của bà biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng hiếm thấy. Bà vuốt nhẹ tóc tôi:

    • Phiền nhất là lúc con gặp chuyện mà vẫn nghĩ mình phải tự chịu một mình.

Minh Châu khoanh tay đứng bên cạnh:

    • Con đã bảo mà, cậu ấy bị nuôi lệch thật rồi. Mẹ gọi bác Trần tới giúp đi.

Tôi ngơ ngác hỏi bác Trần là ai, thì ra đó là luật sư riêng của gia đình. Tôi chết lặng, chỉ vì mấy tin nhắn mà họ đã huy động cả luật sư. Bác Trần đến, đọc kỹ tin nhắn rồi hỏi tôi vài câu. Bà Nhã Lan yêu cầu giải quyết dứt điểm để “không làm ảnh hưởng đến Vãn Ninh thêm nữa”. Cụm từ đó khiến tôi muốn khóc, vì lần đầu tiên tôi được đặt ở vị trí cần bảo vệ thay vì một thứ cần sắp xếp cho ổn thỏa.

Bác Trần soạn một bản hồi đáp chính thức, nghiêm cấm việc tự ý tìm đến nơi ở riêng và yêu cầu mọi liên hệ phải thông qua đại diện hợp pháp. Trước khi gửi đi, Minh Châu nhìn tôi:

    • Cậu thấy thế nào?

 

    • Con… nghe mọi người ạ.

Minh Châu lập tức cau mày:

    • Không phải “nghe mọi người”. Là cậu thấy có được không. Cậu phải tập nói như một người có quyền quyết định.

Tôi nhìn vào tờ giấy, hít một hơi sâu:

    • Tôi… đồng ý.

Bữa sáng hôm đó, Ba tôi cũng đã biết chuyện. Ông không nói nhiều, chỉ khẳng định một câu chắc nịch:

    • Vãn Ninh, bố không muốn con vừa về nhà đã phải sống trong cảm giác bị người khác kéo ngược lại. Nếu ngay từ đầu không làm rõ, sau này người chịu thiệt vẫn là con.

Minh Châu gắp cho tôi một cái bánh bao nhỏ, giọng tự nhiên:

    • Ăn đi. Cậu mà đói nữa là lát lại đứng không vững.

Đến trưa, phản hồi chính thức được gửi đi. Bố nuôi tôi có gọi lại một lần nhưng tôi không nghe. Ngay sau đó là tin nhắn cuối cùng: “Mày được lắm.” Ngực tôi thắt lại theo phản xạ, nhưng kỳ lạ là nó không còn quá nặng nề. Bởi vì ngoài kia, mẹ ruột đang chọn vải rèm mới cho tôi, còn Minh Châu thì vừa bước vào phòng, cầm điện thoại của tôi lên bấm vài cái:

    • Tôi chặn rồi. Cậu thật sự phải học rất nhiều thứ, đừng có chuyện gì cũng “xin lỗi” như thể cậu tồn tại đã là sai rồi ấy.

Tôi khẽ chớp mắt:

    • Tôi quen rồi…

 

    • Vậy bỏ dần đi. Mai tôi với mẹ ra ngoài chọn đồ, cậu đi cùng. Cậu không lẽ định mặc mãi mấy bộ đồ cũ đó? Cậu là em gái tôi, đi cùng là chuyện bình thường.

Minh Châu nói xong thì quay lưng đi luôn. Tôi ngồi bất động bên bàn học, tim đập nhanh liên hồi. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy giữa mình và quá khứ cũ kỹ kia đã có một lớp cửa kính thật dày dựng lên. Và người dựng nó lên đầu tiên, hóa ra lại chính là người chị ấy.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
phu-quy-tai-tam
Phú Quý Tại Tâm, Không Tại Chồng
Tháng 3 14, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
Tháng 3 29, 2026
ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay