Chương 3
Sau khi Minh Châu rời đi, tôi đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn. Không phải vì tôi không biết phải làm gì, mà bởi có quá nhiều thứ ở đây khiến tôi không dám chạm vào. Từ chiếc giường trải ga phẳng phiu, bộ bàn ghế cạnh cửa sổ, cho đến chậu cây nhỏ trên bệ cửa… tất cả đều mang lại cảm giác chỉ cần tôi vụng về một chút thôi là sẽ làm hỏng mất vẻ hoàn mỹ ấy.
Tôi đặt túi giấy Minh Châu tặng lên bàn, lấy từng món đồ bên trong ra ngắm nghía rồi lại xếp ngay ngắn vào chỗ cũ. Động tác của tôi rất nhẹ, rất chậm, như thể làm vậy thì lòng mình cũng sẽ bớt xáo động hơn. Cuối cùng, tôi mở chiếc vali cũ. Đồ đạc của tôi ít đến thảm thương, chưa đầy mười phút đã lấy ra hết. Vài bộ quần áo cũ tôi gấp gọn để vào góc tủ dưới cùng, mấy cuốn sách đặt lên bàn, còn cái hộp giấy nhỏ chứa những “báu vật” riêng tư thì tôi do dự mãi mới dám cất vào ngăn kéo.
Làm xong mọi thứ, tôi lại rơi vào trạng thái bơ vơ. Ngồi lên giường thì sợ nhăn ga, ngồi vào bàn lại thấy mình không xứng. Tôi cứ đứng ngây ra giữa phòng cho đến khi nhận ra tay mình vẫn còn nắm chặt chiếc túi giấy. Bên trong có một chiếc kẹp tóc màu ngọc trai nhỏ nhắn. Tôi nâng niu nó trong lòng bàn tay, bất giác thấy sống mũi mình cay nồng. Từ nhỏ đến lớn, số lần có người mua riêng đồ cho tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Khoảng nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa. Một cô giúp việc trẻ tuổi mang khay trà nóng vào, giọng cô ấy rất dịu dàng khi thấy tôi đang căng cứng cả người:
- Cô Vãn Ninh, phu nhân bảo tôi lên hỏi xem cô có cần gì không ạ. Bữa tối sẽ bắt đầu trong khoảng hai mươi phút nữa.
Tôi cuống quýt né sang một bên:
- Chị… chị vào đi.
- Cô không cần ngại đâu. Nếu thiếu gì cứ nói với tôi là được.
- Dạ… cảm ơn chị.
- Cô có muốn tôi giúp sắp xếp đồ đạc không?
- Không cần đâu ạ, tôi xong cả rồi.
Cô ấy nhìn chiếc vali trống không và cái tủ quần áo lẻ loi mấy bộ đồ cũ của tôi, ánh mắt thoáng chững lại nhưng không hỏi gì thêm.
- Nếu cô chưa quen, lát nữa xuống ăn tối cứ đi chậm thôi, không ai thúc giục cô đâu ạ.
Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, người đứng đó là Minh Châu. Cô ấy đã thay một bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát. Ánh mắt cô ấy lướt qua tôi rồi dừng lại ở tách trà trên bàn:
- Cậu chưa ngủ quên đấy chứ?
- Không có.
- Vậy đi xuống thôi.
Tôi nắm chặt vạt áo, lo lắng hỏi:
- Bây giờ luôn ạ?
Minh Châu nhướng mày:
- Không thì đợi đến nửa đêm à?
Tôi lủi thủi bước theo sau. Cầu thang nhà họ Tô rất rộng, tôi vô thức bám sát lan can, từng bước cẩn trọng như sợ trượt ngã. Minh Châu đi trước tôi nửa bước, không hề quay lại nhưng tôi nhận ra tốc độ của cô ấy chậm hơn hẳn lúc chiều.
Trong phòng ăn, mẹ ruột tôi – bà Diệp Nhã Lan – đang dặn dò người giúp việc, còn bố ruột – ông Tô Chấn Đình – đang khép lại tập tài liệu. Khi thấy tôi vào, ánh mắt nghiêm nghị của ông bỗng dịu đi vài phần. Bà Nhã Lan lập tức đứng dậy:
- Xuống rồi à? Mau vào đây con.
Minh Châu rất tự nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh mình ra, quay đầu nhìn tôi:
- Ngồi đây.
Vị trí đó nằm ngay cạnh cô ấy, đối diện bà Nhã Lan. Ở nhà cũ, vị trí này không bao giờ dành cho tôi. Tôi luôn phải ngồi ở mép bàn, sát cửa bếp để tiện đứng lên lấy cơm, rót nước hay dọn dẹp. Thấy tôi còn ngần ngừ, Minh Châu thúc giục:
- Cậu đứng ngẩn ra đó làm gì?
Bà Nhã Lan cũng ân cần:
- Nghe chị con đi, ngồi xuống đi con.
Bữa tối nay là món Trung, không cần dùng dao nĩa, nhưng sự sang trọng của bộ bát đĩa sứ trắng vẫn khiến tôi thấy áp lực. Bà Nhã Lan gắp một miếng cá vào bát tôi:
- Ăn đi con. Món này đầu bếp làm thanh lắm, không tanh đâu.
Tôi sững người. Không phải vì miếng cá, mà vì đã quá lâu rồi không có ai gắp thức ăn cho tôi theo cách này. Ở nhà cũ, phần ngon nhất luôn thuộc về bố, mẹ và thằng Hạo. Tôi chỉ quen ăn những phần còn sót lại. Một miếng cá ngon lành được đặt vào bát bằng giọng điệu tự nhiên như vậy khiến tay tôi cứng đờ, không dám động đũa.
Minh Châu liếc sang:
- Sao thế?
- Không… không sao ạ.
- Không sao mà nhìn như sắp khóc vậy?
Tôi đỏ mặt, lí nhí phủ nhận. Minh Châu quay sang nói với mẹ:
- Mẹ đừng gắp nhiều một lúc, cậu ấy đang căng thẳng đấy.
Bà Nhã Lan khẽ thở dài, dịu giọng:
- Được rồi, vậy con tự ăn nhé, thích món nào cứ gắp món đó.
Trong bữa ăn, bà hỏi tôi về chuyện học hành trước đây. Đến lúc bà hỏi liệu tôi có hay đi học thêm không, tôi khẽ lắc đầu:
- Dạ không ạ. Là vì… sau giờ học con phải về nấu cơm.
Không gian bỗng chốc lặng phắt. Minh Châu dừng muỗng giữa chừng, còn ông Chấn Đình thì ánh mắt nặng hẳn xuống. Bà Nhã Lan cẩn thận hỏi tiếp:
- Con nấu cơm từ lúc nào?
- Chắc từ hồi lớp tám ạ. Lúc đó bên kia bảo tôi là con gái thì phải biết việc nhà, sau này còn biết chăm em, chăm chồng.
Tiếng “cạch” vang lên khi Minh Châu đặt mạnh chiếc muỗng xuống bàn. Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt đầy giận dữ nhưng không phải giận tôi:
- Cậu nấu cơm từ lớp tám? Rồi cả giặt đồ, dọn nhà nữa? Mỗi ngày sao?
- Vâng… tôi làm quen rồi, không sao đâu.
Câu nói ấy khiến bà Nhã Lan đỏ hoe mắt. Minh Châu quay hẳn người sang phía tôi, giọng thấp nhưng đanh thép:
- Vãn Ninh, cậu phải hiểu một chuyện. Việc đó không hề bình thường.
- Nhưng… nhà tôi trước giờ đều vậy mà.
- Nhà cậu trước giờ đều vậy, không có nghĩa là nó đúng.
Tôi lặng người. Chưa từng có ai nói với tôi điều đó. Ông Chấn Đình lúc này mới lên tiếng, giọng trầm và uy lực:
- Từ giờ ở đây, con không cần làm những việc đó nữa. Có người lo cả rồi. Việc của con là nghỉ ngơi, đi học và làm quen với gia đình. Không ai bắt con phải chứng minh giá trị của mình bằng việc nhà cả.
Tôi cắn môi, nhỏ giọng:
- Nhưng nếu con không làm gì cả thì… con thấy mình như đang ăn không ở không.
Minh Châu gần như cắt ngang, cô ấy gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi:
- Nhà này không ai cần cậu rửa bát để đổi lấy một bữa tối cả. Ăn cơm tử tế đi.
Sau bữa tối, tôi theo phản xạ đứng dậy định dọn bát đĩa thì Minh Châu nắm cổ tay tôi kéo ngồi xuống lại:
- Cậu làm gì thế?
- Tôi phụ dọn…
- Không cần. Nếu cậu thật sự muốn làm việc gì đó, thì ngồi đây ăn trái cây với tôi.
Nhìn người giúp việc nhanh chóng dọn dẹp mà không ai mắng mỏ mình lười biếng, tôi thấy lòng mình rối bời. Sau đó, tôi cùng Minh Châu đi lên lầu. Dưới ánh đèn hành lang ấm áp, cô ấy đột ngột hỏi:
- Có phải cậu nghĩ chuyện gì mình cũng phải làm thì mới xứng đáng được ở lại một nơi nào đó không?
Câu hỏi ấy đâm trúng nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng tôi. Tôi tránh ánh mắt cô ấy, im lặng không biết trả lời sao. Minh Châu cũng không ép, cô ấy bước về phòng mình sau khi để lại một câu:
- Thôi, không biết thì từ từ nghĩ.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường êm ái mà không tài nào ngủ được. Những lời Minh Châu nói cứ vang vọng mãi. Lần đầu tiên, có người bảo với tôi rằng mười chín năm qua tôi đã sống một cuộc đời “không đúng”.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là số của mẹ nuôi. Tôi bắt máy với đôi bàn tay lạnh ngắt. Đầu dây bên kia là giọng gắt gỏng quen thuộc:
- Mày đến nơi rồi thì nhắn địa chỉ cho tao. Chúng tao nuôi mày gần hai mươi năm, giờ đừng có định qua đó sung sướng rồi quên luôn cái nhà này.
Tôi cắn môi:
- Để làm gì ạ?
- Thằng Hạo cần đổi điện thoại. Bên đó giàu như thế, mày nói vài câu là được chứ gì. Mai tao lên nói chuyện luôn, khỏi mất công qua lại.
Bà cúp máy ngay lập tức. Tôi ngồi chết lặng trong bóng tối. Hóa ra ngay cả khi biết tôi không phải con ruột, thứ họ quan tâm duy nhất vẫn là tôi có thể “xin” được gì về cho họ.
Điện thoại lại rung lên một cái. Là tin nhắn từ Minh Châu:
- Chưa ngủ?
Tôi trả lời rất chậm:
- Chưa.
- Tôi cũng vậy. Nếu sợ thì qua phòng tôi ngồi một lúc.
Nhìn dòng chữ ấy, tôi thấy lồng ngực mình bớt nghẹn lại. Ở nơi này, có một người bảo tôi “nếu sợ hãy đến đây”, còn ở nơi cũ, người ta chỉ đang tính toán giá trị của tôi trên một chiếc điện thoại mới. Đêm nay, tôi biết cuộc đời mình đã thực sự rẽ sang một hướng khác.