Chương 9
Kỳ nghỉ Tết năm ấy ở nhà Lâm Gia Di là lần đầu tiên tôi biết “nhà” không nhất thiết phải là một nơi im lặng đến đáng sợ. Nhà của Gia Di ồn ào, mùi thức ăn thơm nức từ sáng đến tối, và mẹ cậu ấy là một người phụ nữ có giọng nói sang sảng, khác hẳn với giọng điệu sắc lẹm như dao cạo của mẹ tôi.
Mẹ Gia Di múc cho tôi một bát canh gà hầm sâm, bảo:
- “Chấp An, ăn nhiều vào con, gầy thế này thì lấy sức đâu mà học. Cứ coi đây là nhà mình, đừng có khách sáo.”
Tôi cầm bát canh, nhìn làn khói nghi ngút, rồi nghiêm túc hỏi:
- Dì ơi, ‘coi đây là nhà mình’ có nghĩa là con có thể giúp dì lau dọn, hay con có thể mở tủ lạnh bất cứ lúc nào ạ? (Ghi chú: Con đang hỏi để xác nhận phạm vi quyền hạn của mình).
Mẹ Gia Di ngẩn người, rồi bà cười đến chảy nước mắt, ôm chầm lấy tôi:
- Đồ ngốc này, có nghĩa là con có thể làm bất cứ điều gì khiến con thấy thoải mái nhất đấy!
Đêm ba mươi Tết, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn của mẹ tôi. Không có lời chúc mừng năm mới, chỉ có một dòng: “Giao thừa không về, sau này cũng đừng vác mặt về nữa. Nuôi tốn cơm tốn gạo, cuối cùng lại đi làm con nuôi nhà người ta.”
Nếu là trước đây, tôi sẽ run rẩy và quỳ xuống xin lỗi. Nhưng lúc đó, tôi nhìn vào bát canh gà vẫn còn hơi ấm trên bàn, rồi bình thản gõ chữ:
- Vâng. Con đã nhận được lệnh. Con sẽ không về nữa. (Ghi chú: Đây là lời xác nhận thực hiện yêu cầu của mẹ. Chúc mẹ giữ gìn sức khỏe).
Tôi chặn số bà ấy ngay sau đó.
Lần đầu tiên, tôi dùng sự “nghe lời” của mình như một tấm khiên để bảo vệ chính mình. Mẹ bảo đừng về, vậy thì tôi sẽ không bao giờ về nữa. Đó là “mệnh lệnh” tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được.