Chương 10
Kỳ thi Cao Khảo (Đại học) năm đó giống như một cuộc chiến sinh tử. Thẩm Chấp An học như điên, nhưng không còn là kiểu học để không bị mắng, mà là học để “mua” lấy tấm vé máy bay đi thật xa khỏi thành phố này.
Ngày có kết quả, Chấp An đứng đầu khối điểm khối tự nhiên của trường.
Trong khi cả trường chúc mừng, thì bố mẹ cậu ta đột nhiên xuất hiện. Có lẽ họ nghe tin con gái mình sắp trở thành “Trạng nguyên” của vùng, có thể lên báo, có thể nhận học bổng khổng lồ, nên họ muốn đến để “thu hoạch” thành quả.
Mẹ Chấp An đứng ở cổng trường, cố nặn ra một nụ cười hiền hậu trước mặt các phóng viên:
- An An à, mẹ biết con giận mẹ nên mới bỏ đi lâu thế. Thôi, về nhà đi con, mẹ nấu món con thích rồi…
Tôi đứng bên cạnh Chấp An, cảm thấy tay cậu ấy lạnh ngắt. Tôi định tiến lên mắng bà ta, nhưng Chấp An đã ngăn tôi lại. Cậu ấy bước tới, nhìn thẳng vào người phụ nữ mà cậu ấy từng sợ hãi hơn cả thần chết.
- “Mẹ ơi,” Chấp An nói, giọng bình thản như mặt hồ không gió, “Mẹ đã nói đêm giao thừa rằng: ‘Sau này đừng vác mặt về nữa’. Mẹ cũng từng nói: ‘Người ta nói gì thì nghe nấy, nghe cho rõ vào’. Con đã nghe rất rõ, và con đã thực hiện xong mệnh lệnh đó rồi.”
Mẹ cậu ta tái mặt:
- Mẹ chỉ nói lúc nóng giận…
Chấp An lắc đầu:
- Trong bản hướng dẫn sử dụng của mẹ không có chương về ‘lúc nóng giận’. Con chỉ hiểu nghĩa đen thôi. Mẹ đuổi con, con đã đi. Bây giờ con không còn là con của mẹ nữa, con là sinh viên của Đại học Giao thông Thượng Hải. (Ghi chú: Con đang thông báo sự thật, không phải đang thương lượng).”
Nói xong, Chấp An quay lưng đi, không một lần ngoảnh lại. Vali của cậu ấy hôm nay không chỉ có sách vở, mà còn có cả tương lai của cậu ấy.