Chương 8
Cuối học kỳ, tôi nhận được một tin nhắn từ mẹ: “Đừng có về nhà nếu không đứng đầu khối. Về chỉ tổ làm xấu mặt tao.”
Theo thói quen cũ, tôi lập tức đứng dậy, bắt đầu thu dọn toàn bộ sách vở vào vali. Tôi định sẽ rời trường, đi đến một nơi nào đó thật xa, vì bài kiểm tra Toán vừa rồi tôi chỉ đứng thứ hai. Tôi đã “làm xấu mặt” mẹ. Tôi không còn nhà để về nữa.
Khi tôi đang khệ nệ kéo vali ra cổng trường, thì cả nhóm bạn – Gia Di, Từ Mộ và mấy bạn nữa – chặn tôi lại.
- Cậu lại đi đâu đấy? Sắp đến tiệc liên hoan rồi mà! – Từ Mộ hét lên.
- Mẹ tớ bảo tớ không được về nhà. – Tôi nói, giọng run rẩy – Tớ không đứng đầu khối. Tớ phải tự sinh tự diệt thôi.
Gia Di giật lấy cái vali của tôi, ném ngược trở lại sân trường. Bạn ấy nắm lấy vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Thẩm Chấp An, nghe cho rõ mệnh lệnh cuối cùng của năm học này: Nhà của cậu không nằm ở cái nơi có người phụ nữ kia. Nhà của cậu là ở phòng 402. Tết này, nếu bà ấy không đón, cậu về nhà tớ. Tớ đã xin mẹ tớ rồi. (Ghi chú: Đây là lời mời chính thức, không được từ chối, không phải nói khách sáo).”
Từ Mộ cũng gật đầu lia lịa:
- Đúng đó! Nhà tớ cũng dư chỗ. Cậu mà đi bụi là tớ sẽ ‘không có lương tâm’ thật đấy!
Tôi đứng giữa cổng trường, nắng chiều phủ lên vai chúng tôi một màu vàng ấm áp. Tôi nhìn vào những gương mặt đang lo lắng cho mình.
Chữ “Chấp” (执) trong tên tôi, hóa ra không phải là để giữ lấy những lời cay nghiệt. Mà là để giữ lấy những bàn tay đang nắm chặt tay tôi lúc này. Và chữ “An” (安), cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó rồi. Nó không nằm trong sự vâng lời tuyệt đối, mà nằm trong việc tôi được phép là chính mình, dù tôi có đôi khi… hiểu sai cả thế giới.
Tôi buông tay khỏi quai vali, lần đầu tiên trong đời, tôi mỉm cười – một nụ cười không cần ai ra lệnh.
- Được. Tớ không đi nữa. Tớ ở lại.