Chương 7
Sau vụ “Bánh trôi lương tâm”, Thẩm Chấp An bỗng trở thành nhân vật được bảo vệ đặc biệt của lớp 11A2.
Tôi đã họp cả lớp lại (trừ Chấp An) và dõng dạc tuyên bố: “Bất cứ ai dùng biện pháp tu từ, nói mỉa, nói bóng gió hay ẩn dụ với Thẩm Chấp An, kẻ đó sẽ phải đối mặt với tôi. Muốn nói gì với cậu ấy, hãy nói thẳng như đang viết hướng dẫn sử dụng tủ lạnh ấy!”
Và thế là, một bầu không khí giao tiếp kỳ lạ chưa từng có xuất hiện trong lớp.
Giờ ra chơi, bạn nam bàn trên quay xuống:
- Chấp An, cho tớ mượn cục tẩy. (Ghi chú: Tớ thực sự thiếu cục tẩy, không phải tớ đang kiếm chuyện làm quen với cậu đâu).
Thầy Hứa bước vào lớp, nhìn thấy Chấp An đang ngồi thẳng lưng như cây thước, thầy hắng giọng:
- Cả lớp chú ý. Sắp tới có bài kiểm tra. (Ghi chú: Thầy chỉ thông báo để các em ôn tập, không phải thầy đang đe dọa hay gây áp lực. Thẩm Chấp An, em cứ học bình thường, đừng thức đêm đến mức ngất xỉu).
Tôi thấy Chấp An ngẩn người ra một lúc, rồi đôi vai cậu ấy từ từ thả lỏng xuống. Một cái gì đó vốn luôn căng cứng trong cậu ấy suốt 17 năm qua, dường như đang bắt đầu tan chảy.
Cậu ấy quay sang tôi, thì thầm:
- Gia Di, thế giới này… bỗng nhiên trở nên dễ hiểu thật đấy.”
Tôi cười, cảm thấy mũi mình hơi cay:
- Vì cậu xứng đáng được đối xử như vậy, Chấp An ạ.