Chương 6
Mùi thuốc sát trùng ở phòng y tế trường nồng nặc hơn ở nhà tôi rất nhiều. Tôi mở mắt ra, thấy trần nhà trắng toát. Một cảm giác tội lỗi lập tức dâng lên.
Tôi lại gây rắc rối rồi. Thầy Hứa bảo “đừng để người khác bận tâm”, nhưng bây giờ tôi lại nằm đây, có nghĩa là tôi đã làm thầy bận tâm đến mức tối đa.
- Chấp An! Cậu tỉnh rồi à? – Tiếng của Từ Mộ vang lên bên cạnh.
Cậu lớp trưởng thường ngày hay cười, giờ đây mặt mũi trông rất thảm hại. Mắt cậu ấy đỏ hoe, tay vẫn còn cầm cái bát nhựa không.
- Tớ xin lỗi… Tớ… tớ xin lỗi mà Chấp An.” – Từ Mộ lắp bắp – “Tớ chỉ đùa thôi. Cái câu ‘không có lương tâm’ đó chỉ là để mọi người vui vẻ, không ai bắt cậu phải ăn đến chết cả.”
Tôi nhìn cậu ấy, cố gắng vận hành bộ não vẫn còn hơi choáng váng:
- Nhưng cậu đã nói ‘Ai không ăn hết thì không có lương tâm’. Cậu là lớp trưởng, lời của cậu là mệnh lệnh. Tớ không muốn bị tước mất lương tâm. Tước mất rồi, tớ sẽ giống như lời mẹ tớ nói… là một thứ đồ bỏ đi.”
Từ Mộ lặng người. Cậu ấy nhìn tôi, rồi nhìn sang Lâm Gia Di đang đứng khoanh tay ở cửa. Gia Di bước lại, thở dài rồi xoa đầu tôi:
- Chấp An, từ nay về sau, nếu ai đó nói một câu mà có chữ ‘nếu’, chữ ‘thì’ hoặc mấy từ cảm thán, cậu cứ mặc kệ họ đi. Đặc biệt là tên ngốc Từ Mộ này.
- Nhưng nếu họ nói thật thì sao?” – Tôi hỏi, lòng vẫn đầy bất an.
Từ Mộ hít một hơi thật sâu, cậu ấy lấy trong túi ra một tờ giấy, trịnh trọng đặt vào tay tôi:
- “Đây. Đây là ‘Bản cam kết ngôn ngữ’ của tớ. Từ nay tớ nói cái gì với cậu, tớ sẽ ghi chú rõ là ‘Nói thật’ hay ‘Nói đùa’. Nếu tớ không ghi chú, cậu có quyền không làm gì cả. Được không?”
Tôi nhìn tờ giấy. Trên đó viết: “Từ Mộ muốn Chấp An khỏe mạnh (Ghi chú: Đây là lời nói thật 100%, là mệnh lệnh, không phải ẩn dụ).”
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy những con chữ không còn là những cái bẫy. Chúng bắt đầu có nhiệt độ.