Chương 5
Sau buổi tối hôm đó, Lâm Gia Di bỗng nhiên đối xử với tôi rất lạ. Bạn ấy không còn mắng tôi nữa, mà thường xuyên giải thích cho tôi những “thuật ngữ bí ẩn” của loài người.
Nhưng thói quen 17 năm không dễ gì thay đổi.
Hôm đó là ngày hội của trường, lớp chúng tôi phụ trách gian hàng ẩm thực. Bạn lớp trưởng tên là Từ Mộ. Đó là một chàng trai có cái tên mang ý nghĩa của sự ngưỡng mộ và thanh cao, cậu đang hăng hái động viên cả lớp.
Từ Mộ bưng một khay bánh trôi nước lớn ra, nói dõng dạc:
- Mọi người ơi, bánh trôi này là do chính tay tụi mình làm. Ai mà không ăn hết phần của mình thì đúng là… không có lương tâm!
Tôi nhìn bát bánh trôi nước trước mặt. Tám viên bánh tròn trịa, mỗi viên to bằng nắm tay trẻ con. Bình thường tôi chỉ ăn được hai viên là no, vì dạ dày tôi không tốt.
Nhưng Từ Mộ nói, không ăn hết là “không có lương tâm”.
Tôi không muốn trở thành một kẻ không có lương tâm. Tôi sợ nếu tôi không có lương tâm, các bạn sẽ lại nhìn tôi bằng ánh mắt như ngày hôm đó ở dưới mưa.
Tôi bắt đầu ăn. Viên thứ ba, tôi thấy cổ họng nghẹn đắng. Viên thứ tư, dạ dày bắt đầu quặn lên phản kháng. Viên thứ năm, tôi thấy nước mắt mình trào ra vì quá đau, nhưng tôi vẫn cố nuốt.
“Này Chấp An! Cậu làm cái gì thế? Ăn từ từ thôi!” – Từ Mộ hốt hoảng chạy lại khi thấy mặt tôi trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm.
Tôi vẫn cố nhét viên thứ sáu vào miệng, giọng đứt quãng:
- Tớ… tớ muốn có lương tâm… Tớ không muốn… bị ghét…
Chưa kịp nói hết câu, tôi đổ sụp xuống ngay tại gian hàng. Trước khi ngất đi, tôi vẫn kịp nghĩ: “Còn hai viên nữa… mình vẫn chưa đủ lương tâm rồi.”