Chương 4
Gia Di chưa bao giờ ghét ai như ghét Thẩm Chấp An vào khoảnh khắc đó.
Lúc Tô Lạc ngã, Chấp An chỉ đứng nhìn. Đôi mắt cậu ta vô hồn, không có một chút lo lắng, cũng không có ý định giúp đỡ. Thật đáng sợ. Tôi đã nghĩ cậu ta là một kẻ tâm thần phân liệt, hoặc ít nhất cũng là một tiểu thư kiêu ngạo coi thường mạng người.
Buổi tối, khi Tô Lạc đã được đưa xuống phòng y tế, tôi quay về phòng ký túc xá với ý định sẽ dọn đồ sang phòng khác. Tôi không thể ở cùng một “cỗ máy không cảm xúc”.
Vừa mở cửa, tôi thấy Chấp An đang ngồi trên giường, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ. Cậu ta không thấy tôi vào. Cậu ta đang lẩm bẩm đọc cái gì đó.
Tôi bước lại gần, định bụng sẽ mắng cho một trận, nhưng rồi những dòng chữ trên cuốn sổ đập vào mắt tôi khiến tôi sững sờ.
Đó là một cuốn sổ tay được viết bởi hai nét chữ khác nhau. Một nét chữ sắc sảo, tàn nhẫn và một nét chữ trẻ con, nắn nót của Chấp An.
- “Khi mẹ đang bực, tuyệt đối không được hỏi tại sao.”
- “Phải im lặng, biến mình thành không khí.”
- “Đừng bao giờ tự tiện giúp người khác, họ sẽ chỉ đổ lỗi cho mày thôi.”
- “Nghe lời. Không bận tâm chuyện người khác = Bình an.”
Dòng cuối cùng mới viết sáng nay, nét mực vẫn còn hơi nhòe, chắc là do nước mưa: “Thầy Hứa bảo đừng để người khác bận tâm. Hôm nay Tô Lạc ngã, mình đứng yên. Mình đã làm đúng. Tại sao Gia Di lại bảo mình máu lạnh?”
Tôi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Hóa ra, Thẩm Chấp An không phải là một “cỗ máy”. Cậu ta là một nạn nhân của một loại “giáo dục độc hại” đến mức cực đoan. Cậu ta dùng nghĩa đen để sinh tồn, vì đối với cậu ta, mọi ẩn ý đều là những cái bẫy dẫn đến sự trừng phạt.
Tôi ngồi xuống cạnh giường cậu ta. Chấp An giật mình, vội vàng khép sổ lại, nhìn tôi bằng ánh mắt phòng thủ của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
- “Chấp An này,” tôi dịu giọng nhất có thể, “Cậu biết không… đôi khi người lớn nói ‘đừng bận tâm’ là vì họ không muốn cậu chịu khổ, chứ không phải họ bảo cậu đừng cứu người.”
Chấp An ngơ ngác:
- Thế à? Nhưng mẹ tớ nói, nếu tớ làm sai một chữ trong lời mẹ dặn, mẹ sẽ… biến mất. Mẹ bảo mẹ sẽ đi tìm một đứa trẻ khác nghe lời hơn.
Tôi nhìn cô gái 17 tuổi trước mặt, đột nhiên hiểu ra chữ “Chấp” (执) trong tên cậu ta không phải là chấp hành, mà là “chấp niệm” – một nỗi sợ bị bỏ rơi mãnh liệt được bọc dưới lớp vỏ của sự vâng lời tuyệt đối.